Chương 26
Chương 26 — Nhịp Tim Đầu Tiên
Phần VI — Nhịp Tim Đầu Tiên
Tháng Ba, khi mùa xuân Hà Nội bắt đầu se lạnh dịu dần, nhường chỗ cho những cơn gió ấm áp đầu tiên báo hiệu mùa hè sắp đến, CLB Chữ Thập Đỏ trường THPT Phan Đình Phùng nhận được một tin tức quan trọng khác. Bà Liên, đại diện Hội Chữ Thập Đỏ thành phố, đích thân đến trường để thông báo trực tiếp cho cô Hòa và ban chủ nhiệm CLB.
"Sau thành công của Ngày Hội Sơ Cứu Cộng Đồng hồi tháng Mười Một, và tỷ lệ đạt chứng chỉ cơ bản xuất sắc của CLB mình, Hội quyết định chọn trường Phan Đình Phùng làm một trong năm trường đại diện thành phố tham gia Hội Thi Đánh Giá Kỹ Năng Sơ Cứu Cấp Thành Phố, tổ chức vào cuối tháng Tư," bà Liên thông báo trong buổi họp đặc biệt của CLB. "Đây không đơn thuần là một kỳ thi cá nhân như đợt chứng chỉ cơ bản trước đây, mà là một chương trình đánh giá toàn diện, có cả phần thi đồng đội, nhằm chọn ra những đội xuất sắc nhất để nhận chứng chỉ cấp thành phố và đại diện cho thành phố tham gia giao lưu với các tỉnh khác."
Tin tức ấy khiến cả CLB xôn xao phấn khích. Đây là một vinh dự lớn, một cơ hội hiếm có để khẳng định vị thế của CLB không chỉ trong phạm vi trường học mà còn trên bình diện toàn thành phố.
"Chương trình đánh giá sẽ bao gồm ba phần," bà Liên giải thích thêm. "Phần thi lý thuyết đồng đội, phần thi kỹ năng cá nhân nâng cao — bao gồm cả những kỹ thuật phức tạp hơn chứng chỉ cơ bản như xử lý đa chấn thương, và đặc biệt, phần thi cuối cùng sẽ là một buổi diễn tập tình huống thực tế quy mô lớn, mô phỏng một sự kiện có nhiều nạn nhân cùng lúc, đòi hỏi cả đội phải phối hợp nhịp nhàng, áp dụng đầy đủ các kỹ năng đã học, bao gồm cả triage."
Thiên Kim cảm thấy một cơn hồi hộp quen thuộc dâng lên khi nghe về phần thi tình huống thực tế, nhưng lần này, khác hẳn với sự hoảng loạn của những tháng trước, đó là một sự hồi hộp pha trộn với sự háo hức, mong chờ được thử thách bản thân ở một tầm cao mới.
Sau buổi họp, cô Hòa tập hợp riêng nhóm nòng cốt — Minh Vũ, Thiên Kim, Đức, Trang, và Phong — để bàn về việc chọn đội hình tham gia thi đồng đội, vốn giới hạn năm thành viên chính thức cho mỗi trường.
"Cô tin tưởng cả năm em đều đủ khả năng tham gia đội hình chính," cô Hòa nói. "Nhưng cô muốn hỏi ý kiến các em trước, đặc biệt là về vai trò đội trưởng. Minh Vũ, với vai trò chủ nhiệm và cũng sắp tốt nghiệp, em nghĩ ai nên là đội trưởng cho đội thi lần này?"
Minh Vũ không do dự. "Em đề cử Thiên Kim," cậu nói, ánh mắt nhìn thẳng về phía cô đầy tin tưởng. "Không chỉ vì kỹ năng của bạn ấy, mà vì khả năng giữ bình tĩnh, dẫn dắt đội trong tình huống áp lực — điều mà em nghĩ bạn ấy đã chứng minh rất rõ ràng qua toàn bộ hành trình vừa qua."
Cả phòng quay sang nhìn Thiên Kim, chờ đợi phản ứng của cô. Bốn tháng trước, có lẽ cô sẽ ngay lập tức từ chối, viện lý do mình chưa đủ kinh nghiệm, chưa đủ hoàn hảo để đảm nhận một vai trò quan trọng như vậy. Nhưng giờ đây, sau tất cả những gì cô đã trải qua — từ những lần đóng băng, những lần đứng dậy, đến việc học được cách chấp nhận sự không hoàn hảo của bản thân — cô cảm thấy một sự tự tin mới mẻ, vững chắc hơn nhiều.
"Em sẽ nhận vai trò đó," cô nói, giọng chắc chắn, không chút do dự như trước đây. "Nhưng em muốn nói rõ, em không nhận nó vì em nghĩ mình sẽ không bao giờ mắc sai lầm nữa. Em nhận nó vì em tin rằng, dù có mắc sai lầm, em vẫn có thể dẫn dắt đội vượt qua, giống như cách cả CLB đã giúp em vượt qua những khó khăn của riêng mình."
Cô Hòa mỉm cười, ánh mắt đầy sự tự hào. "Đó chính xác là câu trả lời cô mong đợi được nghe, Thiên Kim."
Trong sáu tuần tiếp theo, cả đội bước vào giai đoạn luyện tập chuyên sâu chưa từng có, với lịch trình dày đặc hơn nhiều so với những gì họ từng trải qua trước kỳ thi chứng chỉ cơ bản. Ngoài các buổi luyện tập thường lệ, cô Hòa còn mời thêm một bác sĩ cấp cứu từ bệnh viện thành phố đến hướng dẫn những kỹ thuật nâng cao — xử lý đa chấn thương, đánh giá và ổn định nạn nhân trong tình huống phức tạp, làm việc phối hợp trong đội nhóm quy mô lớn.
Thiên Kim, với vai trò đội trưởng, không chỉ phải tự mình luyện tập kỹ năng cá nhân mà còn phải học cách phân công, điều phối cả đội trong các bài tập mô phỏng ngày càng phức tạp. Đây là một thử thách hoàn toàn mới, đòi hỏi không chỉ kỹ thuật mà còn cả khả năng lãnh đạo, giao tiếp, và ra quyết định nhanh chóng dưới áp lực.
"Em cảm thấy áp lực quá," cô thú nhận với Minh Vũ trong một buổi luyện tập tối muộn, khi cả đội đã ra về hết chỉ còn hai người ở lại thu dọn. "Không chỉ là áp lực về kỹ năng cá nhân nữa, mà còn là trách nhiệm dẫn dắt cả đội. Nếu em mắc sai lầm, không chỉ riêng em chịu hậu quả, mà cả đội sẽ bị ảnh hưởng."
"Anh hiểu cảm giác đó," Minh Vũ đáp, ngồi xuống cạnh cô. "Nhưng cậu nhớ những gì cậu đã học được không? Về việc chấp nhận giới hạn của bản thân, về việc không cần phải hoàn hảo để xứng đáng với vị trí mình đang có. Điều đó vẫn đúng, dù trách nhiệm của cậu giờ đây lớn hơn trước."
"Em biết," Thiên Kim gật đầu. "Nhưng lý thuyết là một chuyện, còn thực sự đối mặt với áp lực đó lại là chuyện khác."
"Vậy thì mình cứ tiếp tục luyện tập, từng bước một, giống như cách cậu đã làm suốt sáu tháng qua," Minh Vũ nói, giọng động viên. "Anh tin cậu sẽ làm tốt, không phải vì cậu sẽ không bao giờ sợ hãi, mà vì cậu đã học được cách hành động ngay cả khi vẫn còn sợ hãi."
Những lời ấy, giờ đây đã trở thành một câu thần chú quen thuộc giữa hai người, tiếp thêm cho Thiên Kim sức mạnh để tiếp tục bước qua từng buổi luyện tập đầy thử thách. Cô nhận ra, dù bối cảnh và quy mô của thử thách có thay đổi — từ một buổi thực hành CPR đơn giản đến việc dẫn dắt cả một đội thi cấp thành phố — bài học cốt lõi cô đã học được trong suốt hành trình vừa qua vẫn giữ nguyên giá trị: sự tiến bộ không đến từ việc loại bỏ hoàn toàn nỗi sợ hãi, mà từ việc học cách hành động một cách có ý nghĩa bất chấp nỗi sợ hãi đó.
Ngoài áp lực luyện tập, Thiên Kim còn phải cân bằng với việc chuẩn bị hồ sơ xét tuyển đại học, vì thời điểm này cũng trùng với giai đoạn các trường đại học bắt đầu công bố phương thức tuyển sinh. Cô đã quyết định nộp hồ sơ vào ngành Điều Dưỡng của một trường đại học y tế lớn tại Hà Nội, một quyết định mà sáu tháng trước cô còn chưa dám nghĩ tới.
"Em sợ mình sẽ không đủ thời gian cho cả hai việc," cô chia sẻ với Tuyết Mai trong một buổi tối học nhóm, khi cả hai đang ngồi ôn bài tại thư viện trường. "Vừa phải luyện tập cho kỳ thi cấp thành phố, vừa phải hoàn thiện hồ sơ, vừa phải ôn thi tốt nghiệp sắp tới nữa."
"Cậu sẽ làm được thôi," Tuyết Mai trấn an, không rời mắt khỏi cuốn sách đang đọc. "Cậu đã quản lý được nhiều thứ khó khăn hơn thế nhiều rồi. Với lại, tớ nghĩ, chính những gì cậu học được từ CLB — cách đánh giá ưu tiên, cách phân bổ thời gian, cách giữ bình tĩnh dưới áp lực — sẽ giúp cậu quản lý việc này tốt hơn nhiều bạn khác đấy."
Thiên Kim bật cười nhẹ trước nhận xét ấy, nhận ra bạn mình nói không sai — nguyên tắc triage, việc phân loại ưu tiên trong tình huống có nhiều yêu cầu cùng lúc, giờ đây không chỉ áp dụng được trong sơ cứu, mà còn có thể áp dụng vào chính cách cô quản lý cuộc sống của mình.
Cô lập ra một thời gian biểu chi tiết, phân chia rõ ràng thời gian cho từng nhiệm vụ, dành riêng chủ nhật để hoàn thiện hồ sơ đại học, các buổi tối trong tuần luân phiên giữa ôn thi tốt nghiệp và luyện tập kỹ năng cho đội thi. Cô cũng học được cách nhờ giúp đỡ khi cần, không còn cố gắng ôm đồm tất cả một mình như trước đây — một sự thay đổi nhỏ nhưng có ý nghĩa lớn lao so với cô gái luôn tự mình kiểm tra túi sơ cứu ba bốn lần trong ngày vì không tin tưởng ai khác có thể làm tốt hơn mình.
Minh Vũ, dù bận rộn với việc ôn thi đại học của riêng mình, vẫn luôn dành thời gian hỗ trợ cô bất cứ khi nào có thể, đôi khi chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau ôn bài trong im lặng tại thư viện, đôi khi là cùng nhau ôn lại các quy trình sơ cứu trong lúc ăn trưa. Sự đồng hành ấy, dù không ồn ào, phô trương, lại trở thành một nguồn động lực vững chắc giúp Thiên Kim vượt qua giai đoạn bận rộn, căng thẳng nhất trong suốt cả năm học.
Tối hôm đó, khi về đến nhà, Thiên Kim viết vào sổ tay: "Sáu tuần nữa sẽ là kỳ thi lớn nhất mình từng tham gia, với vai trò lớn nhất mình từng đảm nhận. Mình vẫn sợ, có lẽ mình sẽ luôn sợ ở một mức độ nào đó. Nhưng lần này, mình không để nỗi sợ đó ngăn mình bước tới. Mình nghĩ, đó chính là sự khác biệt lớn nhất giữa mình của sáu tháng trước và mình của bây giờ."