Chương 27
Chương 27 — Nhịp Tim Đầu Tiên
Cuối tháng Tư, ngày diễn ra Hội Thi Đánh Giá Kỹ Năng Sơ Cứu Cấp Thành Phố cuối cùng cũng đến. Sự kiện được tổ chức tại một trung tâm hội nghị lớn của thành phố, quy tụ năm đội đại diện từ năm trường THPT khác nhau, cùng với đông đảo giám khảo là các bác sĩ, y tá, và chuyên gia cấp cứu từ khắp thành phố.
Đội của trường Phan Đình Phùng, gồm Thiên Kim làm đội trưởng, cùng Minh Vũ, Đức, Trang, và Phong, đến sớm để chuẩn bị tâm lý trước khi sự kiện chính thức bắt đầu. Không khí tại trung tâm hội nghị vừa trang trọng vừa căng thẳng, với các đội thi mặc đồng phục trường riêng biệt, tụ tập thành từng nhóm nhỏ ôn lại lần cuối trước giờ thi.
"Mọi người nhớ giữ bình tĩnh nhé," Thiên Kim nói với cả đội trong lúc chờ đợi, giọng cố gắng truyền tải sự tự tin dù trong lòng cô cũng không tránh khỏi cảm giác hồi hộp. "Chúng ta đã luyện tập rất kỹ trong sáu tuần qua. Dù kết quả thế nào, tôi tin chúng ta đã làm hết sức mình."
"Đội trưởng nói nghe chững chạc quá," Đức trêu, khiến cả đội bật cười nhẹ, phần nào giải tỏa bớt căng thẳng.
Phần thi lý thuyết đồng đội diễn ra suôn sẻ vào buổi sáng, với đội của Phan Đình Phùng trả lời chính xác phần lớn các câu hỏi nhờ vào nền tảng kiến thức vững chắc mà cô Hòa và bác sĩ cấp cứu đã dày công truyền đạt trong suốt sáu tuần luyện tập chuyên sâu. Phần thi kỹ năng cá nhân nâng cao vào giữa buổi cũng diễn ra tương đối tốt, dù Thiên Kim nhận thấy vài lỗi nhỏ trong phần xử lý đa chấn thương của Đức, khiến cả đội hơi lo lắng về điểm số tổng thể.
Đến buổi chiều, phần thi cuối cùng và quan trọng nhất — buổi diễn tập tình huống thực tế quy mô lớn — bắt đầu. Ban tổ chức mô phỏng một kịch bản phức tạp: một vụ va chạm giao thông giả định với năm "nạn nhân" khác nhau, mỗi người mang một mức độ chấn thương khác nhau, đặt trong một không gian rộng lớn mô phỏng hiện trường thực tế với xe cộ hỏng hóc, tiếng còi báo động giả lập, và cả những "nhân chứng" hoảng loạn do các tình nguyện viên đóng vai.
Mỗi đội sẽ có mười lăm phút để đánh giá hiện trường, phân loại ưu tiên các nạn nhân theo nguyên tắc triage, và xử lý theo đúng thứ tự ưu tiên đã xác định, tất cả dưới sự quan sát và chấm điểm trực tiếp của ban giám khảo.
Khi đến lượt đội Phan Đình Phùng, Thiên Kim bước vào khu vực mô phỏng cùng cả đội, tim đập nhanh nhưng đầu óc tỉnh táo, tập trung cao độ. Cô nhanh chóng quét mắt qua toàn bộ hiện trường: một "nạn nhân" nằm bất động không phản ứng gần chiếc xe hỏng, một người khác đang la hét vì đau ở chân, một người ngồi choáng váng với vết thương chảy máu ở đầu, một người bị mắc kẹt một phần trong xe với biểu hiện khó thở, và một người có vẻ chỉ bị trầy xước nhẹ nhưng đang hoảng loạn tột độ.
"Đức, Phong, kiểm tra người bất động trước, đánh giá hô hấp và tuần hoàn ngay," Thiên Kim ra lệnh, giọng dứt khoát, rõ ràng. "Trang, xử lý người khó thở bị mắc kẹt trong xe, cẩn thận về khả năng chấn thương cột sống. Anh Vũ, em sẽ cùng anh xử lý người chảy máu đầu và người bị đau chân, theo thứ tự ưu tiên."
Cả đội nhanh chóng tản ra thực hiện nhiệm vụ được phân công, phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy đã được luyện tập kỹ lưỡng qua hàng chục buổi thực hành. Thiên Kim, trong khi xử lý vết thương đầu cho "nạn nhân" của mình, vẫn không ngừng quan sát tổng thể tình hình, sẵn sàng điều chỉnh phân công nếu cần.
Giữa chừng, một biến cố nhỏ xảy ra ngoài kịch bản dự kiến — "nạn nhân" bị mắc kẹt trong xe, do diễn xuất quá nhập tâm hoặc có thể là một phần thử thách cố ý từ ban tổ chức, bắt đầu la hét dữ dội hơn mức bình thường, khiến Trang, người đang xử lý, có dấu hiệu lúng túng, mất bình tĩnh trong giây lát.
Thiên Kim, dù đang bận rộn với nhiệm vụ của mình, nhanh chóng nhận ra tình huống qua khóe mắt. "Trang, tập trung vào hơi thở của bạn ấy trước, đừng để tiếng la hét làm phân tâm," cô hô lớn mà không rời mắt khỏi công việc của mình. "Nhớ nguyên tắc: đánh giá đường thở, hơi thở, tuần hoàn trước, phần còn lại tính sau."
Lời nhắc nhở kịp thời ấy giúp Trang nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tiếp tục xử lý đúng quy trình. Đây chính là khoảnh khắc mà sáu tuần luyện tập kỹ lưỡng, và hơn thế nữa, cả một hành trình tám tháng học hỏi, trưởng thành của Thiên Kim, thể hiện rõ ràng nhất — không chỉ khả năng xử lý tình huống cá nhân, mà còn khả năng quan sát, hỗ trợ đồng đội, giữ vững tinh thần chung của cả nhóm ngay cả khi bản thân cô cũng đang chịu áp lực không nhỏ.
Khi mười lăm phút kết thúc, cả đội đã hoàn thành việc xử lý tất cả năm "nạn nhân" theo đúng thứ tự ưu tiên, với các bước kỹ thuật được thực hiện chính xác, dù không phải không có vài khoảnh khắc căng thẳng, vài giây do dự nhỏ ở một số thành viên.
"Dừng lại!" giám khảo trưởng hô lớn, đánh dấu kết thúc phần thi. Cả đội đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lấm tấm trên trán vì căng thẳng và nỗ lực thể chất trong suốt mười lăm phút vừa qua.
"Làm tốt lắm, mọi người," Thiên Kim nói, giọng vẫn còn hơi hổn hển nhưng tràn đầy tự hào, nhìn quanh đội của mình. "Bất kể kết quả thế nào, tôi nghĩ chúng ta đã thể hiện đúng những gì mình đã luyện tập."
Minh Vũ, đứng cạnh cô, gật đầu tán thành, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. "Cậu đã dẫn dắt đội xuất sắc lắm," cậu nói khẽ, chỉ đủ để cô nghe thấy. "Đặc biệt là lúc Trang gặp khó khăn, cách cậu can thiệp kịp thời mà không làm gián đoạn công việc của chính mình — đó là kỹ năng lãnh đạo thực thụ, không phải ai cũng làm được."
Thiên Kim mỉm cười, cảm nhận rõ ràng một niềm tự hào sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể — không phải niềm tự hào vì đã làm mọi thứ hoàn hảo tuyệt đối, mà vì cô đã thể hiện được bản thân mình một cách chân thực nhất, với tất cả những kỹ năng, sự tự tin, và cả những giới hạn con người mà cô đã học cách chấp nhận trong suốt hành trình dài vừa qua.
Buổi tối hôm đó, khi chờ đợi kết quả sẽ được công bố vào ngày hôm sau, cả đội cùng nhau ăn mừng đơn giản tại một quán ăn gần trung tâm hội nghị, ôn lại những khoảnh khắc đáng nhớ trong suốt sáu tuần luyện tập gian khổ và cả ngày thi đầy thử thách vừa qua.
"Dù kết quả có ra sao, tớ nghĩ đây là một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của tớ trong suốt những năm học cấp ba," Trang chia sẻ, giọng đầy cảm xúc.
"Tớ đồng ý," Đức góp lời. "Và tớ nghĩ, phần lớn là nhờ có Thiên Kim dẫn dắt. Cậu đúng là một đội trưởng tuyệt vời."
Thiên Kim cảm thấy má mình nóng lên vì ngượng ngùng trước lời khen ấy, nhưng cũng tràn đầy một niềm hạnh phúc sâu sắc, khi nhận ra, hành trình của cô, từ một cô gái luôn nghi ngờ bản thân đến một người có thể dẫn dắt cả một đội trong tình huống áp lực cao, đã đi được một chặng đường dài đến nhường nào.
"Cậu còn nhớ buổi thực hành CPR đầu tiên không?" Minh Vũ hỏi, ngồi cạnh cô, giọng đầy hoài niệm khi cả nhóm đã dần chuyển sang những câu chuyện phiếm nhẹ nhàng hơn. "Lúc cậu đóng băng hoàn toàn trước hình nộm, tay run đến mức không đếm nổi nhịp ép tim ấy?"
"Đừng nhắc lại chuyện đó nữa," Thiên Kim cười, đấm nhẹ vào vai cậu. "Nghe xấu hổ lắm."
"Anh không nói để trêu cậu đâu," Minh Vũ vội giải thích, giọng chân thành. "Anh chỉ muốn nói, nhìn cậu hôm nay, đứng đó chỉ huy cả một đội xử lý năm nạn nhân giả định cùng lúc, không hề nao núng ngay cả khi có tình huống bất ngờ xảy ra, anh thấy quãng đường cậu đã đi thật sự đáng kinh ngạc. Không phải ai cũng có thể đi từ điểm xuất phát đó đến đây trong vòng tám tháng."
"Là nhờ có anh, có cả đội, có cô Hòa nữa," Thiên Kim đáp, giọng dịu lại. "Em không nghĩ mình có thể làm được một mình."
"Không ai làm được một mình cả," Minh Vũ nói, mỉm cười. "Đó cũng là một trong những bài học quan trọng nhất anh học được từ CLB này — dù mình giỏi đến đâu, mình vẫn cần một đội, cần những người sẵn sàng đứng cạnh mình khi cần thiết."
Phong, nghe được đoạn cuối câu chuyện, xen vào với một nụ cười tinh nghịch. "Hai người cứ thế này suốt đấy à? Cứ nhìn nhau kiểu đó hoài, tớ với Đức ngồi đây coi phim không công luôn rồi."
Cả bàn bật cười rộ lên, khiến Thiên Kim đỏ mặt, còn Minh Vũ chỉ cười trừ, không phủ nhận. Không khí buổi tối hôm đó, dù ai cũng còn hồi hộp chờ kết quả, vẫn tràn ngập tiếng cười, sự gắn kết ấm áp của một tập thể đã cùng nhau trải qua biết bao thử thách để đến được thời khắc này.
Khi bữa ăn dần kết thúc, cô Hòa, người đã lặng lẽ ngồi quan sát cả buổi tối từ đầu bàn, đứng dậy nâng ly nước lên. "Cô muốn nói một điều với cả năm em," cô nói, giọng trang trọng nhưng ấm áp. "Dù ngày mai kết quả có ra sao, cô đã rất tự hào khi được đồng hành cùng các em trong suốt hành trình này. Các em không chỉ học được kỹ năng sơ cứu, mà quan trọng hơn, các em đã học được cách tin tưởng lẫn nhau, cách đứng vững trước áp lực, và cách trở thành một tập thể thực sự. Đó là điều không có kỳ thi nào có thể đánh giá hết được."
Cả bàn im lặng một lúc, xúc động trước những lời chân thành ấy, rồi đồng loạt nâng ly nước cam đáp lại, một cử chỉ giản dị nhưng đầy ý nghĩa, khép lại một ngày dài đầy thử thách và tự hào.