Chương 1
Chương 1 — Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng
Cánh cổng sắt uốn hình hoa văn cầu kỳ của trường THPT Quốc Tế Ánh Dương cao đến mức Trần Minh Đăng phải ngửa cổ mới nhìn hết được đỉnh cổng, nơi hai con sư tử đá dát vàng đứng canh gác hai bên. Cậu siết chặt quai chiếc ba lô đã sờn góc, cố gắng giữ cho bước chân mình không run rẩy khi bước qua sân trường lát đá hoa cương sáng bóng, nơi từng chiếc xe hơi bóng loáng nối đuôi nhau thả những cô cậu học sinh mặc đồng phục may đo xuống trước bậc thềm.
"Học bổng toàn phần duy nhất của cả trường," cậu tự nhủ, cố gắng lấy lại bình tĩnh. "Mình xứng đáng có mặt ở đây."
Bà Trần Thị Hạnh, mẹ cậu, đã thức trắng ba đêm liền để hoàn thành đơn xin học bổng, tay bà run run mỗi khi ký tên vào những tờ giấy xác nhận hoàn cảnh khó khăn. Minh Đăng nhớ như in ánh mắt bà sáng rực lên khi nhận được thư báo trúng tuyển, và cậu biết, cậu không thể để nỗi sợ hãi vô hình này đánh bại mình ngay trong ngày đầu tiên.
Cậu bước vào sảnh chính, nơi tấm bảng điện tử khổng lồ hiển thị danh sách lớp học mới. Minh Đăng tìm thấy tên mình trong lớp 11A1 — lớp chọn danh giá nhất trường, dành cho những học sinh có thành tích xuất sắc nhất, phần lớn cũng chính là con cái của những gia tộc giàu có bậc nhất thành phố.
Vừa bước chân vào phòng học rộng rãi với những chiếc bàn gỗ óc chó bóng loáng, Minh Đăng đã cảm nhận được hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình, không giấu giếm sự tò mò lẫn khinh miệt trước bộ đồng phục may sẵn hơi rộng so với thân hình gầy gò của cậu — khác hẳn với những bộ đồng phục được đo ni đóng giày tinh xảo của những học sinh xung quanh.
"Cậu là ai vậy?" một giọng nói kiêu ngạo vang lên từ phía cuối lớp.
Minh Đăng quay lại, bắt gặp một nhóm ba học sinh nam đang ngồi quây quần bên chiếc bàn cuối lớp, dẫn đầu là một chàng trai cao ráo, tóc vuốt gọn gàng, ánh mắt sắc lạnh đầy vẻ bề trên. Đó chính là Lâm Vũ Khang — cái tên mà Minh Đăng đã nghe loáng thoáng trong buổi định hướng học bổng, con trai của một trong những tập đoàn lớn nhất thành phố.
"Tôi là Trần Minh Đăng, học sinh mới," cậu đáp, giọng bình tĩnh, không hề né tránh ánh mắt dò xét ấy.
"À, cậu chính là 'suất học bổng' năm nay à?" Vũ Khang nhếch mép cười, ánh mắt lướt từ đầu đến chân Minh Đăng đầy vẻ đánh giá. "Tôi nghe nói phải nghèo lắm mới cần đến học bổng. Cậu định ngồi đâu vậy? Bàn này toàn của những người... phù hợp với lớp học này thôi."
Tiếng cười khúc khích vang lên từ vài học sinh xung quanh, khiến gò má Minh Đăng nóng bừng, nhưng cậu vẫn giữ vững ánh mắt, không để lộ ra bất kỳ sự nao núng nào.
"Tôi ngồi đâu không quan trọng," Minh Đăng đáp, giọng điềm tĩnh đến bất ngờ. "Quan trọng là tôi có mặt ở đây, và tôi sẽ học tốt như bất kỳ ai khác trong lớp này."
Ngay lúc ấy, cửa lớp bật mở, một nữ sinh bước vào với dáng đi thẳng tắp, kiêu hãnh, mái tóc đen dài được búi gọn gàng phía sau, ánh mắt sắc bén quét qua cả lớp học như đang kiểm tra lãnh thổ của riêng mình. Cả lớp học lập tức im bặt, nhiều ánh mắt dõi theo cô với sự tôn kính rõ rệt.
"Khánh Vy đến rồi," ai đó thì thầm.
Đỗ Khánh Vy — cái tên mà Minh Đăng cũng đã nghe qua, con gái duy nhất của Tập đoàn Đỗ Gia, được mệnh danh là "nữ hoàng không ngai" của trường Ánh Dương. Cô lướt mắt qua Minh Đăng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt không hề biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, rồi bước thẳng đến chỗ ngồi quen thuộc của mình ngay hàng ghế đầu tiên, cạnh cửa sổ.
"Vy, cậu nhìn kìa," Vũ Khang gọi với theo, giọng đầy vẻ hào hứng khoe khoang. "Trường mình năm nay có thêm một 'trường hợp đặc biệt' đấy."
Khánh Vy khẽ liếc lại, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên Minh Đăng đúng nửa giây trước khi quay đi, không đáp lại một lời nào, như thể cậu không đáng để cô bận tâm dù chỉ một câu nói.
Sự thờ ơ ấy, kỳ lạ thay, lại khiến Minh Đăng cảm thấy khó chịu hơn cả những lời châm chọc của Vũ Khang. Cậu lặng lẽ tìm một chỗ trống ở hàng ghế cuối cùng, xa nhất có thể khỏi nhóm bạn kiêu ngạo kia, cố gắng tập trung vào cuốn sổ tay mới tinh mà mẹ đã mua tặng cậu như một món quà chúc mừng.
Giờ ra chơi đầu tiên, khi Minh Đăng đang trên đường đến căng-tin để tìm một góc yên tĩnh dùng bữa sáng mang theo từ nhà, cậu vô tình va phải một học sinh đang bước vội, khiến ly cà phê sữa đá trên tay người kia đổ tung tóe xuống nền đá hoa cương trắng muốt.
"Cậu không có mắt à?" giọng nói quen thuộc của Vũ Khang vang lên, lần này đầy vẻ tức giận giả tạo. Cả nhóm bạn của cậu ta nhanh chóng vây quanh, ánh mắt đầy hả hê như thể đang chờ đợi chính khoảnh khắc này.
"Tôi xin lỗi, tôi không cố ý," Minh Đăng đáp, cúi xuống nhặt chiếc ly nhựa đã vỡ, cố gắng lau dọn phần nào vết bẩn trên sàn.
"Xin lỗi thôi chưa đủ đâu," Vũ Khang nói, giọng đầy vẻ đe dọa. "Bộ đồng phục này đắt hơn cả học bổng của cậu trong một năm đấy. Cậu tính đền bù thế nào?"
Minh Đăng ngẩng lên, nhìn thẳng vào ánh mắt kiêu ngạo ấy, không hề nao núng dù trong lòng cảm nhận rõ áp lực từ đám đông đang tụ tập xung quanh, thì thầm bàn tán. "Tôi sẽ đền bù chi phí giặt ủi hợp lý, nhưng tôi sẽ không quỳ xuống xin lỗi hay làm bất cứ điều gì vô lý chỉ vì cậu muốn thể hiện quyền lực trước đám đông."
Câu trả lời thẳng thắn ấy khiến Vũ Khang sững lại trong giây lát, không ngờ một học sinh học bổng lại dám đối đáp cứng rắn đến vậy trước mặt cả đám đông đang theo dõi. Ánh mắt cậu ta tối sầm lại đầy tức giận.
"Cậu nghĩ mình là ai mà dám nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đó?" Vũ Khang gằn giọng, tiến thêm một bước về phía Minh Đăng.
Ngay lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, một giọng nói lạnh lùng, sắc bén vang lên từ phía sau đám đông, khiến tất cả mọi người đồng loạt quay lại.
"Vũ Khang, làm ầm ĩ giữa căng-tin thế này không hợp với hình ảnh của cậu chút nào."
Đỗ Khánh Vy đứng đó, tay khoanh trước ngực, ánh mắt lướt qua toàn bộ khung cảnh với vẻ chán chường rõ rệt, như thể toàn bộ vụ việc chỉ là một trò trẻ con phiền phức đang làm gián đoạn buổi sáng của cô.
"Vy, cậu không thấy à, tên này—"
"Tôi thấy rõ mà," Khánh Vy ngắt lời, giọng vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng khó đoán. "Tôi thấy một ly cà phê bị đổ, và tôi thấy cậu đang biến chuyện nhỏ thành một màn kịch giữa căng-tin đông người. Nếu tiếp tục, chắc chắn sẽ có người báo lên ban giám hiệu, và tôi không nghĩ đó là điều cậu muốn ngay tuần đầu năm học."
Vũ Khang nghiến răng, rõ ràng không hài lòng nhưng cũng không dám phản bác trước lời cảnh báo ngầm ấy. Cậu ta liếc nhìn Minh Đăng đầy hằn học một lần cuối trước khi quay lưng bỏ đi, cả nhóm bạn lục tục theo sau.
Đám đông dần tản ra, chỉ còn lại Minh Đăng đứng đó, vẫn còn hơi bàng hoàng trước những gì vừa xảy ra. Khánh Vy, trước khi quay đi, dừng lại một giây, ánh mắt lướt qua cậu với một biểu cảm khó đoán — không hẳn là thiện cảm, nhưng cũng không còn hoàn toàn dửng dưng như lúc đầu giờ học.
"Lần sau, nhìn đường trước khi đi," cô nói khẽ, giọng vẫn lạnh nhưng không còn gay gắt, rồi rảo bước rời đi trước khi Minh Đăng kịp đáp lại lời nào.
Cậu đứng lặng người giữa căng-tin trống trải, nhìn theo bóng dáng kiêu hãnh ấy khuất dần sau cánh cửa, lòng ngổn ngang một cảm giác lạ lùng mà cậu chưa từng trải qua trước đây — vừa biết ơn, vừa tò mò, vừa mơ hồ cảm nhận rằng, năm học này sẽ không hề đơn giản như cậu từng tưởng tượng.
Buổi chiều hôm đó, khi tiết học cuối cùng kết thúc, hai học sinh khác trong nhóm của Vũ Khang — một cô gái tóc ngắn tên Ngô Bảo Trâm và một chàng trai có nụ cười thân thiện tên Đặng Gia Huy — tình cờ đi ngang qua chỗ Minh Đăng đang thu dọn sách vở.
"Cậu đừng để ý đến Vũ Khang," Bảo Trâm nói khẽ, giọng có phần ngại ngùng nhưng chân thành. "Cậu ấy vốn hay như vậy với người mới, nhưng không phải lúc nào cũng tệ đến thế."
"Đúng vậy," Gia Huy phụ họa, gãi đầu cười trừ. "Bọn tớ xin lỗi thay cho vụ sáng nay. Cà phê đổ thì có gì to tát đâu, đằng nào cậu ấy cũng sắp order ly khác."
Minh Đăng hơi bất ngờ trước thái độ khác hẳn của hai người này so với phần còn lại trong nhóm. "Cảm ơn hai cậu," cậu đáp, khẽ gật đầu. "Nhưng tôi nghĩ mình vẫn ổn, không cần phải xin lỗi thay ai cả."
Cả hai trao đổi ánh mắt có phần ngạc nhiên trước sự điềm tĩnh ấy, rồi mỉm cười chào tạm biệt trước khi rời đi.
Trên đường về nhà, ngồi trên chuyến xe buýt cuối cùng chật ních người sau giờ tan tầm, Minh Đăng nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những tòa nhà cao tầng lướt qua dần nhường chỗ cho những con hẻm nhỏ quen thuộc nơi cậu lớn lên. Cậu lấy điện thoại cũ kỹ ra, nhắn tin ngắn gọn cho mẹ: "Con ổn, ngày đầu tiên khá thú vị."
Cậu không kể chi tiết về vụ va chạm với Vũ Khang, không muốn mẹ phải lo lắng thêm sau bao đêm thức trắng vì cậu. Nhưng trong lòng, hình ảnh ánh mắt lạnh lùng nhưng không hoàn toàn vô cảm của Đỗ Khánh Vy cứ lởn vởn mãi không thôi, như một câu hỏi chưa có lời giải đáp mà cậu biết, mình sẽ còn phải đối mặt trong suốt cả năm học phía trước.