Chương 2
Chương 2 — Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng
Căn nhà trọ nhỏ nằm sâu trong con hẻm lao động luôn ngập tràn tiếng máy may lạch cạch mỗi khi Minh Đăng trở về sau giờ học. Bà Trần Thị Hạnh ngồi bên chiếc bàn máy cũ kỹ, tay thoăn thoắt luồn từng đường chỉ qua lớp vải, ánh đèn neon trắng hắt xuống gương mặt đã hằn nhiều nếp nhăn vì năm tháng vất vả.
"Con về rồi đấy à," bà ngẩng lên, nụ cười ấm áp hiện rõ dù đôi mắt vẫn còn thâm quầng vì thiếu ngủ. "Trường mới thế nào, có gì thú vị không con?"
"Cũng ổn ạ, mẹ," Minh Đăng đáp, cố gắng giữ giọng nhẹ nhàng, không muốn để lộ những căng thẳng đã trải qua trong ngày. Cậu ngồi xuống cạnh mẹ, phụ bà xếp gọn những mảnh vải vụn còn sót lại trên sàn nhà.
Ánh mắt cậu vô tình dừng lại trên chiếc mặt dây chuyền nhỏ hình con dấu cổ mà mẹ vẫn luôn đeo, giấu kín dưới lớp áo, chỉ để lộ ra một góc nhỏ mỗi khi bà cúi người làm việc. Từ nhỏ, Minh Đăng đã tò mò về món trang sức ấy, nhưng mỗi lần cậu hỏi, mẹ đều chỉ cười trừ, nói rằng đó chỉ là kỷ vật của một người bạn cũ, không có gì đặc biệt.
"Mẹ ơi," cậu buột miệng hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc mặt dây chuyền. "Cái vòng cổ đó, mẹ đeo lâu chưa vậy?"
Bà Hạnh khựng tay lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đủ để Minh Đăng nhận ra sự bối rối thoáng qua trên gương mặt mẹ, trước khi bà nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản quen thuộc. "Lâu lắm rồi con à, từ trước khi con ra đời cơ. Thôi, ăn cơm đi kẻo nguội, mẹ nấu canh chua cá lóc con thích đấy."
Minh Đăng cảm nhận rõ sự né tránh trong câu trả lời ấy, nhưng cậu không gặng hỏi thêm, chỉ lặng lẽ cất giữ sự tò mò ấy trong lòng như đã từng làm suốt nhiều năm qua.
Sáng hôm sau, tại trường Ánh Dương, giáo viên chủ nhiệm thông báo về một dự án nhóm quan trọng đầu năm học — bài thuyết trình về đề tài phát triển bền vững, chiếm ba mươi phần trăm điểm số học kỳ, được chia nhóm ngẫu nhiên theo danh sách điểm danh.
"Nhóm ba," cô giáo đọc to, "Đỗ Khánh Vy, Trần Minh Đăng, Ngô Bảo Trâm, Đặng Gia Huy."
Cả lớp học xôn xao trước sự sắp xếp bất ngờ ấy. Minh Đăng liếc nhìn sang Khánh Vy, bắt gặp ánh mắt cô đang nhíu mày đầy khó chịu, rõ ràng không hài lòng trước việc phải làm chung dự án với một người mới toanh và có phần "không cùng đẳng cấp" như cậu.
Giờ ra chơi, cả nhóm tụ tập tại thư viện trường để bàn bạc kế hoạch. Khánh Vy đến muộn vài phút, ngồi xuống với thái độ lạnh lùng thường thấy, đặt cuốn sổ tay bìa da đắt tiền lên bàn mà không nói một lời chào hỏi nào.
"Chúng ta nên bắt đầu từ đâu nhỉ?" Bảo Trâm mở lời, cố gắng phá vỡ bầu không khí gượng gạo.
"Tôi nghĩ nên chọn đề tài về năng lượng tái tạo," Minh Đăng đề xuất, giọng tự tin. "Tôi từng đọc khá nhiều tài liệu về mô hình điện mặt trời áp dụng cho hộ gia đình thu nhập thấp, có thể liên hệ thực tế rất tốt."
"Thực tế thế nào?" Khánh Vy hỏi, giọng vẫn giữ nguyên sự lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại lộ ra chút tò mò không che giấu được.
"Khu tôi sống có vài hộ đã lắp đặt tấm pin mặt trời nhỏ để giảm tiền điện," Minh Đăng đáp, không hề ngần ngại chia sẻ về hoàn cảnh sống của mình. "Tôi có thể phỏng vấn trực tiếp để lấy dữ liệu thật, thay vì chỉ dựa vào số liệu trên mạng."
Khánh Vy im lặng một lúc, nhìn Minh Đăng với ánh mắt đánh giá lại từ đầu, như thể cô vừa phát hiện ra một khía cạnh hoàn toàn khác ở cậu học sinh học bổng mà cô từng cho là không đáng để tâm.
"Được," cô nói ngắn gọn. "Ý tưởng đó khá thực tế. Tôi sẽ phụ trách phần phân tích số liệu tài chính, so sánh chi phí đầu tư ban đầu với khoản tiết kiệm lâu dài."
Cả nhóm nhanh chóng phân chia công việc, Gia Huy phụ trách thiết kế slide trình chiếu, Bảo Trâm tổng hợp tài liệu tham khảo. Buổi họp nhóm đầu tiên diễn ra suôn sẻ hơn Minh Đăng dự đoán, dù bầu không khí giữa cậu và Khánh Vy vẫn còn phảng phất sự dè dặt nhất định.
Khi buổi họp kết thúc, trong lúc thu dọn tài liệu, Khánh Vy vô tình đánh rơi cuốn sổ tay bìa da xuống sàn thư viện. Minh Đăng nhanh tay nhặt lên, nhưng khi đưa trả, cậu vô tình liếc thấy một trang giấy nhỏ kẹp bên trong — một tờ báo cắt ra với dòng tiêu đề về lễ đính hôn sắp tới giữa hai gia tộc Đỗ và Lâm.
Khánh Vy nhanh chóng giật lấy cuốn sổ, gương mặt thoáng chút hoảng loạn hiếm hoi trước khi lấy lại vẻ bình thản quen thuộc. "Cảm ơn," cô nói cộc lốc, nhét vội cuốn sổ vào cặp sách.
Minh Đăng không nói gì, nhưng trong lòng cậu không khỏi thắc mắc về mối liên hệ giữa mẩu tin ấy và thái độ căng thẳng đột ngột của Khánh Vy. Liệu có phải, đằng sau vẻ ngoài kiêu kỳ, lạnh lùng ấy, cô đang phải gánh chịu một áp lực nào đó mà không ai trong trường biết đến?
Ngày hôm sau, tại giờ ra chơi, Minh Đăng quyết định đến khu vực sân sau thư viện — nơi cậu để ý thấy Khánh Vy thường lui tới một mình mỗi khi cần yên tĩnh — để trả lại một cuốn sách tham khảo cô đã mượn cho nhóm hôm trước. Từ xa, cậu bắt gặp cô đang ngồi trên băng ghế đá, điện thoại áp sát tai, giọng nói căng thẳng khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày.
"Con đã nói rồi, con chưa sẵn sàng cho chuyện đó," Khánh Vy nói, giọng nghẹn lại vì xúc động. "Bố, con xin bố, đừng ép con phải quyết định ngay bây giờ."
Minh Đăng định lùi lại để không làm phiền, nhưng một cành cây khô dưới chân cậu bất ngờ gãy, phát ra tiếng động nhỏ khiến Khánh Vy giật mình quay lại. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngượng ngùng.
"Xin lỗi, tôi không cố ý nghe lén," Minh Đăng vội vàng giải thích, giơ cao cuốn sách trên tay như một lời biện minh. "Tôi chỉ định trả sách thôi."
Khánh Vy nhanh chóng cúp máy, gương mặt thoáng chút bối rối trước khi lấy lại vẻ lạnh lùng quen thuộc. "Cậu nghe được bao nhiêu?" cô hỏi, giọng có phần cảnh giác.
"Không nhiều," Minh Đăng thành thật đáp. "Chỉ đủ để biết cậu đang gặp áp lực gì đó từ gia đình."
Khánh Vy im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía sân trường vắng vẻ. "Đó không phải chuyện của cậu," cô nói, giọng vẫn còn chút gay gắt, nhưng không còn hoàn toàn khép kín như trước.
"Đúng vậy, không phải chuyện của tôi," Minh Đăng gật đầu, đặt cuốn sách xuống băng ghế bên cạnh cô. "Nhưng nếu cậu cần ai đó lắng nghe mà không phán xét, tôi luôn sẵn lòng. Đôi khi, việc có người ngoài cuộc để chia sẻ lại dễ dàng hơn nhiều so với người trong gia đình."
Khánh Vy nhìn cậu với ánh mắt ngạc nhiên thoáng qua, không ngờ một người mới quen chưa đầy hai ngày lại có thể nói ra những lời chân thành đến vậy, khác hẳn với sự xu nịnh giả tạo mà cô vẫn thường nghe từ những người xung quanh mình.
"Cảm ơn," cô đáp khẽ, giọng dịu đi đôi chút. "Nhưng tôi ổn. Chỉ là chuyện gia đình thôi, sẽ tự giải quyết được."
Minh Đăng không gặng hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi quay người định rời đi. Nhưng trước khi cậu kịp bước xa, Khánh Vy bất chợt lên tiếng gọi lại.
"Này," cô nói, giọng vẫn còn chút ngập ngừng hiếm thấy. "Cảm ơn vì hôm qua, đã không hỏi thêm về tờ báo đó."
"Đó là chuyện riêng tư của cậu," Minh Đăng đáp, quay lại nhìn cô với ánh mắt chân thành. "Tôi nghĩ, mỗi người đều có quyền giữ những điều mình chưa sẵn sàng chia sẻ."
Khánh Vy khẽ mỉm cười — một nụ cười nhỏ, thoáng qua nhanh đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để Minh Đăng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong thái độ của cô dành cho mình, khác hẳn với sự lạnh lùng, xa cách của ngày đầu gặp gỡ.
"Buổi họp nhóm chiều nay vẫn diễn ra như kế hoạch chứ?" cô hỏi, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc, như thể khoảnh khắc yếu lòng vừa rồi chưa từng xảy ra.
"Vẫn như kế hoạch," Minh Đăng gật đầu, cảm nhận rõ một sự gần gũi mới mẻ, mong manh nhưng chân thực đang dần hình thành giữa hai người, bất chấp khoảng cách giàu nghèo tưởng chừng không thể san lấp.
Buổi họp nhóm chiều hôm đó diễn ra tại phòng học nhóm nhỏ trên tầng ba thư viện, không khí đã bớt phần gượng gạo hơn hẳn so với lần đầu tiên. Bảo Trâm và Gia Huy trình bày phần tài liệu đã tổng hợp, trong khi Khánh Vy chăm chú lắng nghe Minh Đăng giải thích cách tính toán chi phí lắp đặt điện mặt trời cho hộ gia đình thu nhập thấp, thỉnh thoảng lại đặt ra những câu hỏi sắc bén khiến cậu phải suy nghĩ kỹ trước khi trả lời.
"Tôi nghĩ, nếu chúng ta thêm phần phỏng vấn thực tế của cậu vào phần mở đầu bài thuyết trình, sẽ tạo được ấn tượng mạnh hơn nhiều so với chỉ trình bày số liệu khô khan," Khánh Vy nhận xét, giọng đã hoàn toàn khác với sự lạnh nhạt ban đầu, mang theo sự chuyên nghiệp và tôn trọng thực sự.
"Tôi cũng nghĩ vậy," Minh Đăng đồng tình, không giấu được sự bất ngờ trước sự thay đổi thái độ tích cực ấy. "Câu chuyện thật luôn có sức thuyết phục hơn con số."
Gia Huy nhìn hai người, ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò trước sự ăn ý bất ngờ giữa hai con người tưởng chừng chẳng có điểm chung nào. "Nhóm mình có vẻ sẽ làm bài thuyết trình xuất sắc nhất lớp đấy," cậu nói đùa, khiến cả nhóm bật cười nhẹ nhõm.
Khi buổi họp kết thúc, cả nhóm cùng nhau thu dọn tài liệu, hẹn gặp lại vào cuối tuần để hoàn thiện phần cuối cùng. Minh Đăng rời thư viện với một tâm trạng nhẹ nhõm hiếm có kể từ ngày nhập học, không ngờ rằng chính dự án nhóm tưởng chừng đơn thuần này lại trở thành cầu nối đầu tiên giữa cậu và cô tiểu thư kiêu kỳ nhất trường.