Chương 5
Chương 5 — Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng
Buổi thuyết trình dự án nhóm diễn ra vào sáng thứ Hai, tại hội trường lớn của trường Ánh Dương, nơi toàn bộ khối lớp 11 tập trung để theo dõi và chấm điểm chéo giữa các nhóm. Minh Đăng đứng trong cánh gà, tay hơi run vì hồi hộp, nhìn ra khán phòng rộng lớn với hàng trăm ánh mắt đang chờ đợi.
"Cậu ổn chứ?" Khánh Vy hỏi, đứng cạnh cậu, nhận ra sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt cậu.
"Tôi ổn," Minh Đăng đáp, hít một hơi thật sâu. "Chỉ là chưa từng thuyết trình trước đông người đến vậy."
"Cậu sẽ làm tốt thôi," Khánh Vy trấn an, giọng đầy tin tưởng. "Cậu hiểu về đề tài này còn sâu sắc hơn bất kỳ ai trong nhóm, kể cả tôi."
Khi đến lượt nhóm mình, cả bốn người bước lên sân khấu, Khánh Vy mở đầu phần trình bày với sự tự tin, chuyên nghiệp thường thấy, trước khi nhường lời cho Minh Đăng trình bày phần thực trạng thực tế mà cậu đã dày công nghiên cứu.
Minh Đăng kể lại câu chuyện của những hộ gia đình tại khu phố mình sinh sống, giọng đầy tâm huyết và chân thực đến mức cả hội trường lặng đi lắng nghe, không còn những tiếng xì xào bàn tán như thường lệ mỗi khi có nhóm thuyết trình. Cậu kết thúc bài nói bằng một câu hỏi mở, khơi gợi sự suy ngẫm về trách nhiệm xã hội của thế hệ trẻ trong việc thu hẹp khoảng cách giàu nghèo.
Tràng pháo tay vang lên rộn rã khi bài thuyết trình kết thúc, thậm chí cả những học sinh vốn không mấy thiện cảm với Minh Đăng cũng phải gật gù công nhận sự xuất sắc của phần trình bày. Cô giáo chủ nhiệm, không giấu được sự hài lòng, công bố nhóm của họ đạt điểm số cao nhất khối.
"Chúng ta làm được rồi!" Bảo Trâm reo lên đầy phấn khích khi cả nhóm trở về chỗ ngồi, ôm chầm lấy Gia Huy trong niềm vui chung.
Khánh Vy quay sang nhìn Minh Đăng, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào không giấu giếm. "Cảm ơn cậu," cô nói khẽ, chỉ đủ để cậu nghe thấy. "Nếu không có cậu, bài thuyết trình sẽ không thể chạm đến trái tim mọi người như vậy."
"Chúng ta làm cùng nhau mà," Minh Đăng đáp, khóe miệng thoáng nét cười ấm áp.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài được lâu. Ngay khi buổi thuyết trình kết thúc, Vũ Khang, ngồi ở hàng ghế phía sau cùng nhóm bạn của mình, đứng dậy rời khỏi hội trường với vẻ mặt tối sầm, ánh mắt đầy tức tối khi chứng kiến sự thành công và mối quan hệ ngày càng thân thiết giữa Khánh Vy và Minh Đăng.
Giờ ra chơi sau đó, khi Minh Đăng đang một mình dọn dẹp lại tài liệu tại phòng học nhóm, Vũ Khang bất ngờ xuất hiện, đóng sầm cửa lại phía sau, ánh mắt đầy vẻ đe dọa không giấu giếm.
"Cậu tưởng một bài thuyết trình xuất sắc là đủ để thay đổi vị trí của mình sao?" Vũ Khang hỏi, giọng đầy khinh miệt, tiến lại gần bàn nơi Minh Đăng đang đứng.
"Tôi không cố gắng thay đổi vị trí của mình," Minh Đăng đáp, giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng không tránh khỏi căng thẳng trước ánh mắt đầy thù địch ấy. "Tôi chỉ đang làm tốt phần việc của mình trong dự án nhóm thôi."
"Đừng giả vờ ngây thơ," Vũ Khang gằn giọng, đập mạnh tay xuống bàn khiến chồng giấy tờ Minh Đăng vừa sắp xếp gọn gàng rơi tung tóe xuống sàn. "Tôi thấy rõ cậu đang cố gắng tiếp cận Khánh Vy. Cậu nghĩ, chỉ vì cô ấy tỏ ra tử tế với cậu vài lần, cậu có thể mơ mộng về một điều gì đó xa vời hơn sao?"
Minh Đăng cúi xuống nhặt lại những tờ giấy, cố gắng giữ bình tĩnh dù cảm nhận rõ sự tức giận đang dâng lên trong lòng trước thái độ hống hách ấy. "Tôi không mơ mộng điều gì cả," cậu đáp, đứng thẳng dậy đối diện trực tiếp với Vũ Khang. "Nhưng tôi cũng sẽ không để cậu quyết định thay tôi về việc tôi được phép làm bạn với ai."
"Bạn?" Vũ Khang bật cười khinh bỉ. "Cậu nghĩ một kẻ như cậu có thể là 'bạn' với người như Khánh Vy sao? Cậu ấy thuộc về một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà cậu sẽ không bao giờ có thể chạm tới, dù có cố gắng đến đâu."
Những lời nói cay nghiệt ấy như những nhát dao cứa sâu vào lòng tự trọng của Minh Đăng, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ vững lập trường, không để bản thân bị khuất phục trước sự bắt nạt tinh thần này.
"Có lẽ cậu nói đúng về khoảng cách giàu nghèo giữa chúng tôi," Minh Đăng đáp, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng nể. "Nhưng tình bạn chân thành không được đo bằng tài sản hay địa vị xã hội. Nếu Khánh Vy chọn làm bạn với tôi, đó là quyết định của cô ấy, không phải điều cậu có quyền can thiệp."
Vũ Khang trừng mắt, gương mặt đỏ bừng vì tức giận trước sự cứng rắn không hề nao núng ấy. "Cậu sẽ hối hận vì những lời này," cậu ta gằn giọng đe dọa trước khi quay lưng bỏ đi, để lại Minh Đăng đứng đó giữa căn phòng ngổn ngang giấy tờ.
Cậu ngồi thụp xuống ghế, thở dài mệt mỏi, cảm nhận rõ áp lực đang ngày càng đè nặng lên vai mình. Dù không hối hận về những gì mình đã nói, Minh Đăng cũng không thể phủ nhận nỗi lo lắng mơ hồ đang dần hình thành trong lòng — về việc liệu tình bạn mới chớm nở với Khánh Vy có thể tồn tại được bao lâu trước áp lực từ hôn ước gia tộc và sự thù địch ngày càng leo thang từ Vũ Khang.
Buổi chiều hôm đó, khi tan học, Khánh Vy tìm đến chỗ Minh Đăng đang ngồi một mình dưới gốc cây phượng già trong sân trường, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
"Tôi nghe nói Vũ Khang đã tìm cậu," cô nói, ngồi xuống cạnh cậu. "Cậu ấy có làm gì cậu không?"
"Không có gì nghiêm trọng," Minh Đăng đáp, cố gắng giữ giọng nhẹ nhàng để cô không phải lo lắng thêm. "Chỉ là vài lời cảnh cáo thông thường thôi."
Khánh Vy im lặng một lúc, ánh mắt đầy tự trách. "Tôi xin lỗi vì đã kéo cậu vào giữa mớ hỗn độn này," cô nói khẽ. "Có lẽ tôi nên giữ khoảng cách với cậu để tránh rắc rối thêm cho cậu."
"Đừng nói vậy," Minh Đăng đáp ngay lập tức, giọng kiên quyết. "Tôi không hối hận vì đã trở thành bạn với cậu, dù có phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn từ Vũ Khang đi nữa. Tôi chỉ mong, cậu cũng đừng để áp lực từ những người khác quyết định thay cậu nên làm bạn với ai."
Khánh Vy ngước lên nhìn cậu, ánh mắt tràn đầy một cảm xúc phức tạp mà cô chưa từng trải nghiệm trước đây, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết, tình bạn — hay có lẽ là điều gì đó còn sâu sắc hơn thế — đang dần hình thành giữa hai người, bất chấp mọi rào cản đang cố gắng chia cắt họ.
Ngay lúc đó, Bảo Trâm và Gia Huy chạy đến, tay còn cầm hai lon nước ngọt vừa mua ở căng-tin để "ăn mừng" chiến thắng của cả nhóm.
"Ơ, hai người ngồi đây làm gì mà nghiêm trọng thế?" Bảo Trâm hỏi, đưa cho mỗi người một lon nước, ánh mắt tinh nghịch liếc qua liếc lại giữa Khánh Vy và Minh Đăng.
"Không có gì đâu," Khánh Vy đáp nhanh, có phần lúng túng hiếm thấy, khiến Bảo Trâm càng thêm tò mò.
"Này, tớ nghe nói lúc nãy Vũ Khang có tìm Đăng trong phòng học nhóm," Gia Huy nói, giọng trầm xuống, vẻ mặt nghiêm túc hẳn. "Cậu ấy không làm gì quá đáng chứ?"
Minh Đăng lắc đầu, không muốn hai người bạn phải lo lắng thêm. "Chỉ là vài lời qua tiếng lại thôi, không có gì nghiêm trọng."
"Vũ Khang dạo này càng lúc càng quá đáng," Bảo Trâm nói, giọng đầy bất bình, ngồi xuống cạnh Khánh Vy. "Cậu ta cứ nghĩ vì gia đình có tiền là có quyền chèn ép người khác. Tớ thật sự không hiểu sao Khánh Vy lại phải chịu đựng một hôn ước với người như vậy."
"Bảo Trâm!" Khánh Vy khẽ gắt, liếc nhìn xung quanh xem có ai nghe thấy không, dù sân trường lúc này đã gần như vắng người.
"Xin lỗi, nhưng đó là sự thật mà," Bảo Trâm đáp, không hề nao núng trước ánh mắt cảnh cáo của bạn thân. "Cậu xứng đáng được hạnh phúc với người cậu thực sự lựa chọn, không phải bị ép buộc bởi những toan tính kinh doanh của người lớn."
Gia Huy im lặng gật đầu đồng tình, rồi quay sang Minh Đăng với ánh mắt dò xét đầy ý nghĩa mà cậu không nói thành lời. Minh Đăng cảm nhận rõ sự quan sát ấy nhưng chọn cách lảng tránh, không muốn để lộ những cảm xúc còn đang mơ hồ, chưa rõ ràng của chính mình.
Buổi tối hôm đó, khi trở về căn biệt thự rộng lớn của gia đình, Khánh Vy ngồi một mình trong phòng, nhìn ra khung cửa sổ lớn hướng ra khu vườn được cắt tỉa công phu, lòng vẫn còn vương vấn hình ảnh Minh Đăng đứng vững trước sự đe dọa của Vũ Khang mà không hề nao núng.
Bà nội gõ cửa bước vào, ánh mắt sắc bén như thường lệ quét qua căn phòng trước khi dừng lại trên gương mặt trầm ngâm của cháu gái. "Ta nghe nói cháu đã đạt điểm cao nhất khối trong buổi thuyết trình hôm nay," bà nói, giọng có phần hài lòng hiếm thấy. "Đỗ Gia luôn cần những người kế thừa xuất sắc như vậy."
"Cảm ơn bà," Khánh Vy đáp, giữ giọng lễ phép nhưng không giấu được sự dè dặt.
"Ta cũng nghe nói, cháu làm việc khá thân thiết với cậu học sinh học bổng trong nhóm," bà nội tiếp lời, ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn. "Ta hy vọng, đó chỉ đơn thuần là quan hệ học tập, không có gì vượt quá giới hạn. Cháu đừng quên, tương lai của cháu đã được định sẵn từ lâu, và Đỗ Gia không thể chấp nhận bất kỳ điều gì làm ảnh hưởng đến sự ổn định của liên minh với Vũ Gia lúc này."
Khánh Vy siết chặt tay trong lòng, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản trước lời cảnh cáo trá hình ấy. "Cháu hiểu, thưa bà," cô đáp, dù trong lòng, một sự phản kháng âm ỉ đang dần nhen nhóm mà chính cô cũng chưa dám thừa nhận rõ ràng.
Sau khi bà nội rời đi, Khánh Vy tựa lưng vào thành giường, nhìn lên trần nhà, lòng ngổn ngang trăm mối suy nghĩ. Cô nghĩ về Minh Đăng, về sự chân thành hiếm có mà cậu dành cho cô, về cảm giác được lắng nghe, được tôn trọng như một con người bình thường chứ không phải một quân cờ trong bàn cờ kinh doanh của gia tộc. Rồi cô lại nghĩ về Vũ Khang, về hôn ước đã được định sẵn từ khi cô còn chưa đủ hiểu biết để có ý kiến, về áp lực nặng nề đang chờ đợi phía trước.
Cô không biết những gì đang chờ đợi mình trong những tháng ngày sắp tới, nhưng một điều cô cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết: cuộc sống vốn dĩ được sắp đặt hoàn hảo của cô đang bắt đầu rạn nứt từng chút một, kể từ ngày cậu học sinh học bổng nghèo ấy bước vào thế giới vốn khép kín của cô, mang theo một sự chân thành giản dị mà cô chưa từng tìm thấy ở bất kỳ ai khác trong suốt mười tám năm cuộc đời mình. Và dù chưa thể gọi tên chính xác cảm xúc đang lớn dần trong lòng, Khánh Vy biết, những tuần lễ tiếp theo tại trường Ánh Dương sẽ không còn bình lặng như trước nữa.