Chương 20
Chương 20 — Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng
Minh Đăng bước vào nhà, nhận ra ngay bầu không khí nặng nề khác thường bao trùm căn phòng nhỏ. Bà Hạnh ngồi đó, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, tay siết chặt một tờ giấy đã bị vò nát rồi cố gắng vuốt phẳng lại, đặt trên bàn trước mặt.
"Mẹ, có chuyện gì vậy? Mẹ đang làm con lo lắng đấy," Minh Đăng nói, ngồi xuống đối diện mẹ, giọng đầy quan ngại chân thành.
Bà Hạnh hít một hơi thật sâu, biết rằng đã đến lúc không thể trì hoãn thêm được nữa. "Minh Đăng à," bà bắt đầu, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững. "Có một số chuyện về quá khứ của gia đình mình, về cha con, mà mẹ chưa từng kể cho con nghe. Mẹ nghĩ, đã đến lúc con cần biết sự thật."
Minh Đăng ngồi im, cảm nhận rõ sự nghiêm trọng bất thường trong giọng nói của mẹ, lòng dâng lên một cảm giác hồi hộp xen lẫn lo lắng khó tả.
"Cha con tên là Trần Minh Khôi," bà Hạnh kể, giọng nghẹn ngào từng chữ, "là con trai duy nhất của gia tộc Trần — một trong những gia tộc kinh doanh lớn nhất miền Trung. Mẹ quen cha con khi còn là một nhân viên bình thường làm việc tại một trong những công ty của gia tộc. Chúng ta yêu nhau, kết hôn bất chấp sự phản đối gay gắt từ phía gia đình cha con, vì họ cho rằng mẹ không xứng đáng với địa vị của dòng họ."
Minh Đăng nghe từng lời, cảm giác như cả thế giới quen thuộc của mình đang dần sụp đổ và tái tạo lại theo một hình dạng hoàn toàn khác. "Vậy... con có liên quan đến một gia tộc giàu có sao?" cậu hỏi, giọng còn chưa hết bàng hoàng.
"Đúng vậy," bà Hạnh gật đầu, nước mắt lăn dài. "Nhưng khi con vừa tròn ba tuổi, cha con qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi đầy uẩn khúc, ngay sau khi ông bắt đầu nghi ngờ có người trong nội bộ gia tộc đang biển thủ một khoản tiền lớn từ công ty. Mẹ luôn tin rằng, đó không phải một tai nạn ngẫu nhiên."
"Vậy tại sao mẹ lại đưa con rời đi? Tại sao chúng ta không sống cùng ông bà nội của con?" Minh Đăng hỏi, giọng đầy những câu hỏi dồn dập chưa từng có lời giải đáp suốt mười lăm năm qua.
"Ngay sau đám tang cha con," bà Hạnh tiếp tục, giọng run lên vì nỗi sợ hãi cũ kỹ sống dậy, "mẹ nhận được những lời đe dọa ngầm, ám chỉ rằng nếu mẹ tiếp tục ở lại và đặt câu hỏi về cái chết của cha con, cả mẹ và con sẽ gặp nguy hiểm. Mẹ không biết ai đứng sau những lời đe dọa đó, nhưng mẹ không dám mạo hiểm mạng sống của con. Vì vậy, mẹ đã ôm con rời đi trong đêm, cắt đứt mọi liên lạc, thay đổi họ tên, chuyển từ thành phố này sang thành phố khác suốt nhiều năm đầu để đảm bảo không ai có thể tìm ra chúng ta."
Minh Đăng ngồi lặng người, cố gắng tiêu hóa toàn bộ những thông tin chấn động vừa nghe được. "Vậy tại sao bây giờ mẹ lại kể cho con nghe?" cậu hỏi, linh cảm mách bảo rằng còn nhiều điều nữa đằng sau quyết định đột ngột này của mẹ.
Bà Hạnh kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ với ông Lâm chiều hôm trước, cùng tờ giấy đe dọa vừa nhận được sáng nay, giọng run rẩy vì sợ hãi lẫn một tia hy vọng mong manh chưa dám tin tưởng hoàn toàn. "Ông nội con — ông Trần Bảo Quốc — dường như đã tìm ra dấu vết của chúng ta, thông qua bức ảnh con chụp khi nhận giải thưởng khoa học. Ông ấy muốn được đoàn tụ với con, nhưng mẹ lo sợ, người đã đe dọa chúng ta năm xưa vẫn còn đó, và tờ giấy sáng nay chứng minh điều đó."
Minh Đăng nắm chặt tay mẹ, cố gắng trấn an dù trong lòng cũng đang hỗn loạn không kém. "Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với chuyện này," cậu nói, giọng kiên định hơn cậu tưởng tượng được trong hoàn cảnh choáng váng như vậy. "Mẹ đã một mình bảo vệ con suốt mười lăm năm qua. Giờ đây, con đã đủ lớn để cùng mẹ đối mặt với bất kỳ điều gì đang chờ đợi phía trước."
Đêm đó, Minh Đăng gần như không thể chợp mắt, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải đáp — về người cha mà cậu chưa từng có ký ức, về một gia tộc giàu có xa lạ mà cậu bỗng nhiên phát hiện mình có liên hệ huyết thống, về kẻ bí ẩn đang tìm cách đe dọa buộc mẹ con cậu phải im lặng. Cậu nghĩ đến Khánh Vy, đến áp lực hôn ước đang đè nặng lên cô, đến Vũ Khang với những thủ đoạn không ngừng nghỉ, và giờ đây, thêm cả một bí mật thân thế chấn động vừa được hé lộ — tất cả như những mảnh ghép của một bức tranh phức tạp mà cậu chưa thể hình dung được toàn cảnh.
Cậu tự hỏi, liệu khi biết được sự thật này, Khánh Vy sẽ nhìn nhận cậu như thế nào — vẫn là chàng trai học bổng nghèo khó mà cô đã yêu thương, hay giờ đây sẽ trở thành một người thừa kế tiềm năng của một gia tộc giàu có ngang hàng, thậm chí có thể vượt trội hơn cả Đỗ Gia và Vũ Gia cộng lại?
Sáng hôm sau, dù gần như không chợp mắt cả đêm, Minh Đăng vẫn cố gắng đến trường như thường lệ, không muốn để lộ bất kỳ dấu hiệu bất thường nào trước khi cậu và mẹ có thể xác minh rõ ràng hơn về tình huống hiện tại. Nhưng Gia Huy, với sự nhạy bén thường thấy, nhanh chóng nhận ra vẻ mặt thất thần khác lạ của bạn mình ngay từ tiết học đầu tiên.
"Cậu trông như vừa trải qua một đêm không ngủ vậy," Gia Huy nói khẽ trong giờ ra chơi, kéo cậu ra hành lang vắng người. "Có chuyện gì xảy ra à?"
Minh Đăng do dự, chưa sẵn sàng chia sẻ toàn bộ sự thật chấn động vừa biết được, chỉ đáp lấp lửng: "Gia đình có vài chuyện cần giải quyết, không có gì nghiêm trọng đâu."
Gia Huy nhìn cậu một lúc, không hoàn toàn tin vào câu trả lời ấy nhưng cũng không gặng hỏi thêm, chỉ vỗ nhẹ vai bạn đầy thấu hiểu. "Nếu cần gì, cứ nói với tớ và Bảo Trâm nhé. Chúng ta là bạn bè, không phải chỉ khi mọi chuyện suôn sẻ."
Giờ ra chơi buổi chiều, khi tình cờ chạm mặt nhau tại thư viện — nơi cả hai vẫn thường lui tới dù đã cố gắng giữ khoảng cách theo yêu cầu của bà nội — Khánh Vy nhận ra ngay điều bất thường trong ánh mắt Minh Đăng, một sự xa xăm, trầm tư chưa từng thấy trước đây.
"Cậu ổn chứ?" cô hỏi khẽ, dù biết rõ mình không nên chủ động bắt chuyện quá nhiều trong tình cảnh hiện tại.
Minh Đăng nhìn cô, trong lòng giằng xé giữa việc chia sẻ toàn bộ sự thật hay tiếp tục giữ kín cho đến khi mọi chuyện rõ ràng hơn. "Có vài chuyện gia đình phức tạp," cậu đáp, giọng cố giữ bình thản. "Tôi sẽ kể cho cậu nghe khi thời điểm thích hợp, tôi hứa."
Khánh Vy gật đầu, dù trong lòng không khỏi lo lắng trước sự úp mở ấy. "Bất cứ khi nào cậu sẵn sàng, tôi luôn ở đây lắng nghe," cô nói, ánh mắt tràn đầy sự chân thành không thay đổi dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu.
Nhìn ánh mắt kiên định ấy, Minh Đăng thầm nhủ, dù con đường phía trước còn ẩn chứa biết bao bất trắc từ cả bí mật thân thế lẫn hôn ước đang đe dọa chia cắt họ, ít nhất cậu vẫn còn niềm tin vững chắc rằng, tình cảm chân thành giữa hai người sẽ đủ sức vượt qua mọi thử thách, miễn là cả hai không bao giờ từ bỏ nhau giữa cơn bão đang ngày càng dữ dội.
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Minh Đăng mở lại tấm ảnh gia đình duy nhất mà mẹ cậu vẫn cất giữ trong ngăn tủ khóa kín suốt nhiều năm qua — một tấm ảnh cũ kỹ đã ngả màu, chụp cảnh mẹ cậu trẻ trung hạnh phúc đứng cạnh một người đàn ông cao lớn, khôi ngô, tay bế một đứa trẻ sơ sinh. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu được nhìn thấy gương mặt người cha mà trước đây cậu chỉ biết qua vài lời kể mơ hồ về một "tai nạn khi con còn nhỏ".
Cậu nhìn chăm chú vào đôi mắt trong bức ảnh, cố gắng tìm kiếm những nét tương đồng với chính mình, cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc kỳ lạ len lỏi trong lòng. "Con hứa sẽ tìm ra sự thật về những gì đã xảy ra với cha," cậu thì thầm với bức ảnh, giọng đầy quyết tâm mới mẻ, "và con sẽ bảo vệ mẹ, bất kể phải đối mặt với bất kỳ điều gì đang chờ đợi phía trước." Cậu cất tấm ảnh lại vào ngăn tủ, tắt đèn, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng trong bóng tối rất lâu sau đó, lắng nghe tiếng thở đều đặn của mẹ vọng sang từ chiếc giường bên cạnh, tự hỏi không biết ngày mai, và những ngày sắp tới, sẽ còn mang đến bao nhiêu sự thật nữa mà cậu chưa hề chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận, trước khi giấc ngủ chập chờn cuối cùng cũng kéo đến, mang theo những giấc mơ đứt đoạn về một người cha cậu chưa từng biết mặt. Và liệu, giữa tất cả những biến động dữ dội sắp ập đến, tình cảm chân thành mà cả hai đã cố gắng gìn giữ suốt bao sóng gió vừa qua, có đủ sức mạnh để tồn tại nguyên vẹn hay không, khi Phần IV của câu chuyện khép lại trong một đêm dài đầy những câu hỏi chưa có lời giải đáp, mở ra ngưỡng cửa của Phần V, nơi bí mật cuối cùng sẽ buộc phải được phơi bày hoàn toàn trước ánh sáng.