Chương 7
Chương 7 — Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng
Buổi sáng thứ Tư, toàn trường Ánh Dương tổ chức lễ chào mừng đoàn kiểm định giáo dục quốc tế đến thăm và đánh giá chất lượng đào tạo — một sự kiện quan trọng mà ban giám hiệu đã chuẩn bị suốt nhiều tháng trời. Không khí trong khuôn viên trường trở nên trang trọng khác thường, học sinh toàn trường tập trung tại hội trường lớn trong bộ đồng phục chỉnh tề nhất.
Chính giữa sự kiện long trọng ấy, một tiếng hét thất thanh vang lên từ dãy ghế phía sau, phá vỡ hoàn toàn bầu không khí trang nghiêm. "Chiếc kẹp tóc kim cương của tôi biến mất rồi!"
Đó là giọng của Diễm My, một nữ sinh thuộc nhóm bạn thân cận của Vũ Khang, người luôn tự hào khoe khoang về chiếc kẹp tóc đính kim cương thật mà gia đình tặng nhân dịp sinh nhật mười tám tuổi — một món trang sức trị giá không nhỏ mà cô luôn cẩn thận cất trong túi xách nhỏ mang theo bên người.
Cả hội trường nhốn nháo, sự chú ý đổ dồn về phía dãy ghế đang xảy ra sự cố, khiến ban tổ chức buộc phải tạm dừng chương trình để giải quyết. Ngay lúc hỗn loạn ấy, Vũ Khang đứng bật dậy, giọng đầy vẻ chính nghĩa giả tạo.
"Tôi thấy Trần Minh Đăng đứng gần khu vực để túi xách của các bạn nữ lúc nãy!" cậu ta lớn tiếng, ánh mắt cố tình hướng thẳng về phía Minh Đăng đang ngồi cách đó không xa, khiến toàn bộ ánh nhìn của hội trường đổ dồn về cậu.
Minh Đăng chết lặng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. "Tôi không hề lại gần khu vực đó," cậu phản bác, giọng run lên vì bất ngờ và phẫn nộ.
"Vậy sao không kiểm tra cặp sách của cậu ta cho rõ ràng?" một giọng nói khác — Đức Toàn — phụ họa ngay lập tức, như thể đã chuẩn bị sẵn kịch bản từ trước.
Cô giáo giám thị, dưới áp lực từ sự có mặt của đoàn kiểm định và không muốn sự việc kéo dài gây mất trật tự, buộc phải yêu cầu Minh Đăng mở cặp sách để kiểm tra ngay tại chỗ trước sự chứng kiến của hàng trăm học sinh. Minh Đăng, dù phẫn nộ tột độ trước sự sỉ nhục công khai này, vẫn cắn răng mở cặp — bởi cậu biết rõ, mình hoàn toàn trong sạch.
Nhưng khi ngăn cặp phụ được mở ra, chiếc kẹp tóc kim cương lấp lánh nằm gọn gàng bên trong, khiến cả hội trường đồng loạt trầm trồ kinh ngạc. Minh Đăng đứng chết trân, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình.
"Tôi không hề lấy nó! Tôi không biết nó xuất hiện trong cặp mình từ khi nào!" cậu hét lên, giọng vỡ ra vì tuyệt vọng, nhưng những lời biện minh ấy chìm nghỉm giữa tiếng xì xào bàn tán đầy nghi hoặc của đám đông xung quanh.
"Đúng là không thể tin được," một học sinh thì thầm với bạn bên cạnh, "trông hiền lành vậy mà lại làm chuyện như thế."
"Chắc vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên mới làm liều thôi," một giọng nói khác phụ họa, những lời nhận xét ác ý như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng của Minh Đăng.
Khánh Vy, ngồi ở dãy ghế đầu dành cho ban cán sự lớp, đứng bật dậy ngay khi nghe thấy tên Minh Đăng bị réo lên, chen qua đám đông để tiến đến gần hiện trường. Nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng, hoảng loạn của cậu, một linh cảm mạnh mẽ mách bảo cô rằng có điều gì đó không ổn trong toàn bộ sự việc này.
"Chờ đã," cô lên tiếng, giọng vang lên đủ lớn để cắt ngang những lời xì xào xung quanh. "Có ai thực sự chứng kiến Minh Đăng lấy chiếc kẹp tóc không, hay chỉ là suy đoán dựa trên lời của Vũ Khang?"
Câu hỏi thẳng thắn ấy khiến cả hội trường im bặt trong giây lát. Vũ Khang có phần lúng túng nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Anh chỉ đang nói ra những gì mình quan sát được thôi, Khánh Vy. Chiếc kẹp tóc rành rành nằm trong cặp cậu ta, còn cần bằng chứng gì nữa?"
"Bằng chứng gián tiếp không đồng nghĩa với sự thật tuyệt đối," Khánh Vy phản bác, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Vũ Khang, khiến cậu ta không khỏi chột dạ trong khoảnh khắc ngắn ngủi. "Tôi biết Minh Đăng đủ rõ để tin rằng cậu ấy sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy."
Ban giám hiệu, trước áp lực từ sự có mặt của đoàn kiểm định quốc tế, quyết định tạm thời đưa vụ việc vào diện điều tra nội bộ thay vì xử lý công khai ngay lập tức, yêu cầu Minh Đăng tạm thời lên văn phòng hiệu trưởng để làm rõ sự việc sau khi buổi lễ kết thúc, đồng thời cảnh báo rằng nếu bị kết luận có hành vi trộm cắp, cậu có nguy cơ bị tước học bổng và đình chỉ học tập theo quy định của trường.
Trên đường bị dẫn đi, Minh Đăng liếc nhìn về phía Vũ Khang lần cuối, bắt gặp một nụ cười đắc thắng thoáng qua khóe miệng cậu ta trước khi kịp thời giấu đi — một chi tiết nhỏ nhưng đủ để khẳng định chắc chắn trong lòng Minh Đăng rằng, đây chính là âm mưu được dàn dựng kỹ lưỡng, không phải một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Tại văn phòng hiệu trưởng, Minh Đăng ngồi đối diện với thầy hiệu trưởng cùng cô giáo chủ nhiệm, cố gắng trình bày lại toàn bộ sự việc một cách bình tĩnh nhất có thể dù trong lòng đang hỗn loạn tột độ. "Em thực sự không hề biết chiếc kẹp tóc đó xuất hiện trong cặp mình từ lúc nào," cậu khẳng định, giọng run nhưng kiên định. "Em nghi ngờ có người đã cố tình đặt nó vào đó để hãm hại em."
"Đây là một cáo buộc nghiêm trọng, em Đăng," thầy hiệu trưởng đáp, giọng nghiêm khắc nhưng không thiếu phần cân nhắc. "Nếu không có bằng chứng cụ thể chứng minh điều ngược lại, nhà trường buộc phải xử lý dựa trên những gì đã xảy ra trước mắt."
Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, cánh cửa văn phòng bật mở, Khánh Vy bước vào không chút do dự, tay cầm theo điện thoại di động.
"Thưa thầy, em nghĩ đoạn video này có thể làm rõ mọi chuyện," cô nói, giọng đầy quyết đoán, đặt điện thoại lên bàn thầy hiệu trưởng.
Cả văn phòng đổ dồn ánh mắt về phía màn hình nhỏ, nơi đoạn video ngắn ghi lại từ chiếc điện thoại của một học sinh khác — người tình cờ đang quay lại khoảnh khắc chuẩn bị cho buổi lễ để đăng lên mạng xã hội của lớp — vô tình lọt vào khung hình cảnh Đức Toàn lén lút nhét thứ gì đó vào ngăn cặp phụ của Minh Đăng khi cậu đang tập trung xếp hàng cùng các bạn, chỉ vài phút trước khi sự việc ầm ĩ xảy ra.
Thầy hiệu trưởng nhíu mày, yêu cầu xem lại đoạn video thêm hai lần nữa để chắc chắn, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng hơn. "Đây rõ ràng là hành vi cố tình gài bẫy," ông kết luận, giọng đầy sự thất vọng. "Nhà trường sẽ mời phụ huynh của em Đức Toàn và em Vũ Khang đến làm việc trực tiếp để làm rõ toàn bộ động cơ đằng sau sự việc này."
Minh Đăng thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng, nhưng ánh mắt cậu vẫn không giấu được sự tổn thương sâu sắc trước những gì vừa trải qua — sự sỉ nhục công khai trước hàng trăm ánh mắt, những lời đàm tiếu ác ý mà có lẽ sẽ còn bám theo cậu nhiều ngày sau đó, bất kể sự thật cuối cùng có được làm sáng tỏ hay không.
"Cảm ơn cậu," Minh Đăng nói với Khánh Vy khi cả hai rời khỏi văn phòng hiệu trưởng, giọng nghẹn lại vì xúc động. "Nếu không có cậu..."
"Đừng cảm ơn tôi," Khánh Vy ngắt lời, ánh mắt vẫn còn ánh lên sự tức giận chưa nguôi. "Tôi chỉ đang làm điều đúng đắn. Nhưng tôi sẽ không để chuyện này kết thúc ở đây. Vũ Khang phải trả giá cho những gì cậu ta đã làm."
Nhìn dáng vẻ kiên quyết ấy, Minh Đăng nhận ra một điều gì đó đã thay đổi sâu sắc trong lòng Khánh Vy kể từ ngày hôm nay — không chỉ là sự cảm thông đơn thuần dành cho một người bạn, mà là một sự thức tỉnh rõ ràng trước bản chất thật sự của những người mà cô từng tin tưởng, và có lẽ, cả trước những giới hạn giả tạo mà gia tộc cô luôn cố gắng áp đặt lên cuộc đời cô.
Tin tức về đoạn video lan truyền khắp trường chỉ trong buổi chiều hôm đó, đảo ngược hoàn toàn dư luận vốn đang nghiêng về phía nghi ngờ Minh Đăng. Những học sinh từng xì xào bàn tán ác ý giờ đây tránh ánh mắt cậu đầy ngượng ngùng, một vài người thậm chí chủ động đến xin lỗi vì đã vội vàng phán xét mà không tìm hiểu rõ sự thật.
Đức Toàn bị đình chỉ học ba ngày và buộc phải viết bản kiểm điểm trước toàn trường, còn Vũ Khang, dù không có bằng chứng trực tiếp cho thấy cậu ta ra lệnh, vẫn bị mời phụ huynh lên làm việc và nhận cảnh cáo chính thức từ ban giám hiệu vì hành vi vu khống công khai gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự người khác.
Ông Vũ — cha của Vũ Khang — rời khỏi văn phòng hiệu trưởng với vẻ mặt giận dữ khôn tả, kéo theo con trai mình ra bãi đỗ xe trong im lặng nặng nề. Chỉ khi cánh cửa xe đóng lại, ông mới lên tiếng, giọng lạnh lùng đầy thất vọng.
"Con làm gia đình mất mặt trước cả đoàn kiểm định quốc tế," ông nói, không hề che giấu sự bực tức. "Nếu còn thêm một lần như vậy, đừng trách ta không giữ lời hứa hôn ước với Đỗ Gia nữa."
Vũ Khang im lặng, nắm chặt tay trong lòng, ánh mắt tối sầm nhìn ra cửa kính xe, nơi bóng dáng Minh Đăng và Khánh Vy đang cùng nhau bước ra khỏi cổng trường, trò chuyện với vẻ thân thiết hơn bao giờ hết. Nỗi nhục nhã và cơn ghen tuông trong lòng cậu ta, thay vì được dập tắt bởi lời cảnh cáo của cha, chỉ càng âm ỉ cháy dữ dội hơn, biến thành một quyết tâm lạnh lùng, tăm tối rằng lần tới, cậu ta sẽ không để lại bất kỳ sơ hở nào.