Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Một tuần sau chiến thắng tại cuộc thi Khoa học Sáng tạo, không khí tại biệt thự Đỗ Gia đột nhiên trở nên căng thẳng khác thường. Khánh Vy nhận thấy cha mình, ông Đỗ Thành Nam, liên tục nhận những cuộc điện thoại dài với vẻ mặt ngày càng lo lắng, còn bà nội thì triệu tập nhiều cuộc họp kín với các cố vấn tài chính của gia tộc, kéo dài đến tận khuya.

"Có chuyện gì đang xảy ra vậy ạ?" Khánh Vy hỏi thẳng cha mình vào một buổi tối, khi bắt gặp ông ngồi một mình trong phòng làm việc, gương mặt phờ phạc hiếm thấy.

Ông Thành Nam ngập ngừng một lúc trước khi đáp, giọng nặng nề. "Đối tác Lâm Gia bất ngờ yêu cầu Đỗ Gia thanh toán toàn bộ khoản nợ đầu tư còn lại trong vòng một tháng, sớm hơn nhiều so với thỏa thuận ban đầu là còn tận hai năm nữa. Bố không rõ lý do tại sao họ lại đột ngột thay đổi điều khoản như vậy."

Khánh Vy cảm thấy một linh cảm bất an dâng lên trong lòng, dù chưa có bằng chứng cụ thể nào liên kết sự việc này với Vũ Khang. "Khoản nợ đó lớn đến mức nào ạ?" cô hỏi tiếp, giọng đầy lo lắng.

"Đủ lớn để gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến dòng tiền hoạt động của công ty nếu không xoay xở kịp," ông đáp, xoa hai bên thái dương đầy mệt mỏi. "Bố đang cân nhắc vài phương án, trong đó có việc kêu gọi thêm vốn đầu tư từ Vũ Gia để giải quyết khó khăn trước mắt — điều này đồng nghĩa với việc hôn ước giữa con và Vũ Khang sẽ càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết đối với sự tồn vong của cả gia tộc."

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Khánh Vy, khiến cô nhận ra rõ ràng, cánh cửa hy vọng mong manh mà cô từng nuôi dưỡng về việc thoát khỏi hôn ước sắp đặt này, giờ đây dường như đang khép lại nhanh hơn bao giờ hết trước áp lực tài chính bất ngờ ập đến.

Tại trường, tin tức về khó khăn tài chính của Đỗ Gia nhanh chóng lan truyền trong giới học sinh có gia đình làm ăn liên quan, khiến Khánh Vy phải đối mặt với những ánh mắt dò xét, thương hại lẫn lộn mà cô chưa từng trải qua trước đây. Bảo Trâm, nhận ra sự thay đổi tâm trạng rõ rệt của bạn thân, kéo cô ra một góc vắng để hỏi han.

"Cậu có ổn không?" Bảo Trâm hỏi, giọng đầy quan tâm chân thành. "Mấy hôm nay trông cậu mệt mỏi khác thường."

Khánh Vy kể lại vắn tắt tình hình gia đình, không giấu giếm nỗi lo lắng đang đè nặng. "Tôi không biết phải làm gì nữa," cô thừa nhận, giọng run rẩy hiếm thấy. "Nếu hôn ước này thực sự có thể cứu vãn công ty của bố, liệu tôi có quyền ích kỷ chỉ nghĩ đến hạnh phúc cá nhân mình hay không?"

"Hạnh phúc của cậu không phải là điều ích kỷ," Bảo Trâm đáp ngay lập tức, giọng kiên quyết. "Đừng để bất kỳ ai, kể cả gia đình, khiến cậu cảm thấy tội lỗi vì mong muốn được sống cuộc đời của chính mình."

Khi tin tức đến tai Minh Đăng qua lời kể của Gia Huy, cậu cảm thấy một nỗi lo lắng sâu sắc dâng lên trong lòng, không chỉ vì tương lai của Khánh Vy, mà còn vì một linh cảm mơ hồ rằng, khó khăn tài chính đột ngột này không đơn thuần chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, đặc biệt sau tất cả những gì Vũ Khang đã thể hiện trong suốt thời gian qua.

Chiều hôm đó, Minh Đăng tìm gặp Khánh Vy sau giờ học, nhận ra ngay vẻ mặt kiệt sức của cô. "Tôi nghe chuyện rồi," cậu nói khẽ, ngồi xuống cạnh cô tại băng ghế đá quen thuộc trong sân trường. "Cậu không cần phải gánh vác tất cả một mình đâu."

"Tôi không biết còn cách nào khác," Khánh Vy đáp, giọng nghẹn ngào. "Nếu tôi kiên quyết từ chối hôn ước ngay lúc này, tôi sợ mình sẽ trở thành nguyên nhân đẩy cả công ty của bố vào bờ vực sụp đổ, kéo theo hàng trăm gia đình nhân viên phụ thuộc vào đó."

Minh Đăng nắm lấy tay cô, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu sâu sắc dù trong lòng cũng đang chịu đựng nỗi đau tương tự. "Tôi không có câu trả lời hoàn hảo cho tình huống này," cậu thừa nhận. "Nhưng tôi tin, sẽ có một cách giải quyết không đòi hỏi cậu phải hy sinh toàn bộ hạnh phúc của mình. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách đó, dù mất bao lâu đi nữa."

Lời hứa giản dị nhưng đầy sức nặng ấy mang đến cho Khánh Vy một chút bình yên hiếm hoi giữa cơn bão đang cuộn trào xung quanh cuộc đời cô. Cả hai ngồi đó trong im lặng, tay vẫn nắm chặt lấy nhau, không ai biết chắc chắn con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, họ không còn phải đối mặt với nó một mình nữa.

Tối hôm đó, khi trở về nhà trọ, Minh Đăng kể lại toàn bộ tình hình cho mẹ nghe, không giấu giếm nỗi lo lắng đang đè nặng trong lòng. Bà Hạnh lắng nghe chăm chú, đôi tay vẫn thoăn thoắt xếp lại những mảnh vải vụn, nhưng ánh mắt lộ rõ sự trầm ngâm sâu sắc.

"Con biết không," bà nói sau một lúc im lặng, "mẹ từng chứng kiến nhiều gia đình giàu có coi hôn nhân con cái như một quân cờ trên bàn cờ kinh doanh. Đó là một bi kịch mẹ luôn thấy đáng thương, dù họ có bao nhiêu tiền bạc đi chăng nữa."

"Con không biết phải giúp Khánh Vy thế nào," Minh Đăng thú nhận, giọng đầy bất lực. "Con không có tiền bạc hay quyền lực để can thiệp vào chuyện làm ăn giữa hai gia tộc lớn như vậy."

Bà Hạnh đặt tay lên vai con trai, ánh mắt ấm áp nhưng kiên định. "Đôi khi, thứ một người cần nhất không phải là ai đó có thể giải quyết mọi vấn đề thay họ, mà chỉ đơn giản là có ai đó đứng vững bên cạnh, không rời bỏ, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu. Con đã làm được điều đó, và với mẹ, đó đã là một điều vô cùng quý giá rồi."

Những lời nói giản dị ấy khiến Minh Đăng cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn phần nào, dù nỗi lo lắng về tương lai vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Cậu tự nhủ, dù không thể thay đổi được cán cân quyền lực giữa hai gia tộc giàu có, ít nhất cậu có thể tiếp tục là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho Khánh Vy trong những ngày tháng đầy sóng gió sắp tới.

Cùng lúc đó, tại dinh thự nhà họ Vũ, một cuộc trò chuyện căng thẳng khác đang diễn ra giữa Vũ Khang và cha mình. Ông Vũ, sau khi nhận được báo cáo bất thường từ bộ phận tài chính về khoản vay đột ngột bị siết chặt của Đỗ Gia, nhìn con trai với ánh mắt nghi ngờ sắc bén.

"Con có liên quan gì đến chuyện Lâm Gia đột ngột thay đổi điều khoản với Đỗ Gia không?" ông hỏi thẳng, giọng nghiêm khắc hiếm thấy.

Vũ Khang khựng lại trong giây lát trước khi lấy lại vẻ bình thản. "Con chỉ đang giúp đẩy nhanh tiến độ hôn ước thôi, thưa cha. Cha từng nói, càng sớm chính thức hóa mối quan hệ giữa hai gia đình, càng có lợi cho việc hợp tác kinh doanh lâu dài."

Ông Vũ nhìn con trai một lúc lâu, ánh mắt phức tạp khó đoán định giữa sự hài lòng trước lòng trung thành với lợi ích gia tộc và một nỗi lo ngại mơ hồ về những phương thức mà con trai mình đang sử dụng. "Ta hy vọng con biết giới hạn của mình," ông nói cuối cùng, giọng trầm xuống đầy hàm ý. "Kinh doanh là một chuyện, nhưng nếu con để cảm xúc cá nhân chi phối các quyết định ảnh hưởng đến cả hai gia tộc, hậu quả có thể vượt xa những gì con lường trước được. Có những chuyện trong quá khứ giữa nhà ta và Đỗ Gia mà con chưa đủ hiểu rõ để tùy tiện can thiệp."

Câu nói bâng quơ cuối cùng ấy khiến Vũ Khang khẽ nhíu mày, nhưng cậu ta không hỏi thêm, cho rằng cha mình chỉ đang nói về những thỏa thuận kinh doanh cũ kỹ nào đó, hoàn toàn không ngờ rằng, đằng sau câu nói ấy là một bí mật chấn động liên quan trực tiếp đến chính huyết thống của một trong hai gia tộc, một bí mật đã được chôn giấu kỹ lưỡng suốt mười lăm năm qua.

Vũ Khang cúi đầu vâng dạ, nhưng trong lòng, cậu ta biết rõ, mình sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được điều mình muốn — dù cái giá phải trả, như lời cha vừa cảnh báo, có thể lớn hơn rất nhiều so với những gì cậu ta sẵn sàng thừa nhận.

Xa xa, từ cửa sổ phòng học trên tầng hai lúc chiều tà, Vũ Khang đã từng đứng lặng lẽ quan sát cảnh tượng Khánh Vy và Minh Đăng nắm tay nhau tại băng ghế đá, gương mặt không lộ rõ cảm xúc nào có thể đoán định. Kế hoạch của cậu ta đang vận hành đúng như tính toán — áp lực tài chính đang đẩy Khánh Vy đến gần hơn với hôn ước bắt buộc — nhưng nhìn thấy sự gắn kết ngày càng bền chặt giữa cô và Minh Đăng ngay cả trong nghịch cảnh, một phần sâu thẳm trong lòng Vũ Khang, dù không muốn thừa nhận, vẫn cảm nhận được một nỗi bất an mơ hồ rằng, có lẽ, chiến thắng mà cậu ta đang theo đuổi sẽ không trọn vẹn như những gì cậu ta từng tưởng tượng, và Phần III của câu chuyện khép lại với một lời hứa mong manh giữa hai trái tim, trước ngưỡng cửa của cơn khủng hoảng gia tộc thực sự sắp sửa ập đến — một cơn khủng hoảng mà không ai trong số họ, kể cả người đang âm thầm châm ngòi cho nó, có thể lường trước được sẽ kéo theo những bí mật chôn giấu suốt mười lăm năm qua, chuẩn bị trồi lên từ bóng tối để thay đổi vĩnh viễn số phận của cả hai gia tộc.

Đã sao chép liên kết chương