Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Cách thành phố nơi Minh Đăng sinh sống hơn hai trăm cây số, tại một biệt thự cổ kính nằm giữa vùng đồi cao nguyên, ông Trần Bảo Quốc — chủ tịch tập đoàn Trần Gia, một trong những đế chế kinh doanh lâu đời và quyền lực nhất miền Trung — ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc riêng, tay cầm tờ báo địa phương đưa tin về cuộc thi Khoa học Sáng tạo cấp thành phố, ánh mắt dán chặt vào bức ảnh in kèm bài viết.

Trong bức ảnh, một cậu học sinh đứng giữa nhóm bạn trên bục nhận giải, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt. Nhưng điều khiến ông Bảo Quốc chấn động không phải nụ cười ấy, mà là một vết bớt nhỏ hình cánh sen mờ nhạt nơi cổ tay trái cậu, vô tình lộ ra khi cậu đưa tay nhận cúp — một dấu hiệu mà ông đã tìm kiếm suốt mười lăm năm ròng rã, kể từ ngày đứa cháu trai duy nhất của dòng họ Trần biến mất không dấu vết cùng người mẹ trẻ, ngay sau một biến cố gia đình đầy bi kịch.

Tay ông run rẩy cầm tờ báo, gọi ngay cho ông Lâm — trưởng nhóm điều tra tư nhân mà gia đình ông đã thuê ròng rã suốt nhiều năm qua để tìm kiếm tung tích đứa cháu thất lạc, dù mọi manh mối trước đây đều đi vào ngõ cụt.

"Ông xem ngay bức ảnh tôi vừa gửi," ông Bảo Quốc nói qua điện thoại, giọng nghẹn lại vì xúc động khó tả. "Vết bớt trên cổ tay, gương mặt... tôi tin đây chính là cháu tôi, thằng bé mà mẹ nó đã bế đi biệt tích năm nào."

Ông Lâm, sau khi xem xét kỹ lưỡng bức ảnh cùng thông tin cơ bản về trường Ánh Dương nơi cậu học sinh theo học, xác nhận sẽ cử người đến điều tra ngay lập tức, dù thận trọng nhắc nhở ông Bảo Quốc không nên quá kỳ vọng cho đến khi có bằng chứng xác thực hơn, chẳng hạn như xét nghiệm ADN.

"Tôi hiểu," ông Bảo Quốc đáp, giọng đã lấy lại phần nào bình tĩnh nhưng ánh mắt vẫn ánh lên tia hy vọng mãnh liệt chưa từng có suốt nhiều năm qua. "Nhưng lần này, tôi có linh cảm mạnh mẽ rằng chúng ta cuối cùng cũng đã tìm đúng hướng."

Cuộc gọi ấy, dù ông Bảo Quốc cố gắng giữ kín trong phạm vi hẹp nhất có thể, vẫn không tránh khỏi lọt đến tai một người khác trong gia tộc — Trần Bảo Long, cháu trai gọi ông Bảo Quốc bằng chú, người hiện đang giữ vị trí phó chủ tịch điều hành và, quan trọng hơn cả, là người thừa kế chính thức duy nhất của toàn bộ tập đoàn Trần Gia kể từ khi đứa cháu đích tôn của dòng trưởng biến mất mười lăm năm trước.

Nghe tin từ một người quen làm việc trong đội ngũ điều tra, Bảo Long ngồi lặng người trong văn phòng riêng, gương mặt dần tối sầm lại. Suốt mười lăm năm qua, anh ta đã quen với vị trí người thừa kế duy nhất, đã âm thầm xây dựng quyền lực và các mối quan hệ kinh doanh riêng dựa trên chính danh phận ấy. Nếu đứa cháu thất lạc kia thực sự xuất hiện trở lại, toàn bộ những gì anh ta đã dày công vun đắp suốt bằng ấy năm có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn.

"Không thể để chuyện này xảy ra," Bảo Long lẩm bẩm một mình, nắm chặt tay đến trắng bệch. Anh ta nhấc điện thoại, gọi cho một số liên lạc riêng mà anh ta vẫn duy trì bí mật suốt nhiều năm qua — một mối quan hệ ngầm với vài nhân vật có thể giúp anh ta "xử lý" những vấn đề nhạy cảm mà không cần thông qua các kênh chính thức của gia tộc.

"Tôi cần biết chính xác, đội điều tra của chú tôi đang nhắm đến ai," anh ta nói, giọng lạnh lùng đầy toan tính. "Và nếu cần thiết, tôi cần các anh tìm cách trì hoãn, làm chậm tiến độ điều tra đó lại, càng lâu càng tốt."

Không hề hay biết về cơn bão đang âm thầm hình thành từ một nơi xa xôi liên quan trực tiếp đến thân phận thực sự của mình, Minh Đăng vẫn đang tiếp tục vật lộn với những khó khăn trước mắt tại trường Ánh Dương — mối quan hệ bị cấm đoán với Khánh Vy, áp lực tài chính đè nặng lên gia đình cô, và giờ đây, thêm cả tin đồn ác ý lan truyền về động cơ của chính cậu. Cậu hoàn toàn không thể ngờ rằng, chỉ trong vài ngày tới, một sự thật chấn động về nguồn gốc thực sự của bản thân mình sẽ bắt đầu hé lộ, mang theo cả những cơ hội lẫn hiểm nguy mà cậu chưa từng chuẩn bị tâm lý để đối mặt.

Vài ngày sau, một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch sự, tự giới thiệu là nhân viên thăm dò thị trường giáo dục, xuất hiện tại khu vực gần trường Ánh Dương, âm thầm quan sát và hỏi han vài học sinh, giáo viên về Minh Đăng dưới vỏ bọc thu thập thông tin cho một khảo sát học bổng. Không ai trong trường mảy may nghi ngờ về mục đích thực sự đằng sau những câu hỏi tưởng chừng vô hại ấy, ngoại trừ một khoảnh khắc ngắn ngủi khi người đàn ông dừng lại quan sát Minh Đăng từ xa lúc cậu đang trò chuyện cùng bạn bè trong sân trường, ánh mắt lộ rõ một sự chú ý đặc biệt khó giải thích.

Minh Đăng, vốn có giác quan nhạy bén sau nhiều năm sống trong khu phố lao động phức tạp, tình cờ bắt gặp ánh nhìn ấy từ xa, cảm thấy một sự bất an mơ hồ len lỏi trong lòng dù không thể xác định rõ nguyên nhân. Người đàn ông lạ mặt, khi nhận ra mình bị phát hiện, vội vàng quay đi, giả vờ chăm chú vào chiếc điện thoại đang cầm trên tay.

"Cậu có nhận ra gã đàn ông đứng gần cổng trường không?" Minh Đăng hỏi Gia Huy khi cả hai cùng bước ra khỏi lớp học buổi chiều, giọng có phần dè dặt vì sợ bị cho là suy nghĩ quá xa. "Hình như ông ta đã đứng đó từ giờ ra chơi, cứ nhìn về phía tôi mãi, dáng vẻ chẳng giống phụ huynh chút nào."

"Chắc là phụ huynh đến đón con sớm thôi," Gia Huy đáp, không mấy để tâm. "Sao vậy, cậu lo lắng à?"

"Có lẽ tôi chỉ đang nghĩ nhiều quá," Minh Đăng nói, cố gạt bỏ cảm giác bất an ấy sang một bên, cho rằng có lẽ áp lực từ những chuyện gần đây — cuộc gặp với bà nội Đỗ Gia, tin đồn ác ý lan truyền khắp trường — đang khiến thần kinh cậu trở nên nhạy cảm quá mức cần thiết, dù linh cảm kỳ lạ ấy vẫn không hoàn toàn biến mất trong suốt quãng đường về nhà hôm đó, cứ âm ỉ thôi thúc cậu ngoái đầu nhìn lại phía sau nhiều lần hơn bình thường.

Nhưng cậu không hề hay biết, chỉ vài giờ sau đó, người đàn ông ấy đã gửi một báo cáo chi tiết kèm theo những bức ảnh chụp lén về ông Lâm, xác nhận với độ chắc chắn cao rằng cậu học sinh trong bức ảnh trên báo hoàn toàn trùng khớp với những đặc điểm nhận dạng mà gia tộc Trần đã lưu giữ suốt mười lăm năm qua — từ vóc dáng, gương mặt, cho đến vết bớt đặc trưng nơi cổ tay trái.

"Chúng ta cần tiến hành bước tiếp theo ngay lập tức," ông Lâm báo cáo lại với ông Bảo Quốc qua điện thoại tối hôm đó, giọng đầy phấn khích hiếm thấy sau nhiều năm tìm kiếm vô vọng. "Tôi đề nghị nên tiếp cận trực tiếp gia đình cậu bé, thông qua một kênh kín đáo, tránh gây xáo trộn không cần thiết cho đến khi có kết quả xét nghiệm ADN chính thức."

Ông Bảo Quốc, giọng run lên vì xúc động dồn nén suốt mười lăm năm, chỉ đáp lại ngắn gọn: "Hãy làm bất cứ điều gì cần thiết, nhưng tuyệt đối cẩn trọng. Tôi không muốn đánh mất cơ hội này lần nữa, và tôi cũng không muốn thằng bé hay mẹ nó phải hoảng sợ trước khi chúng ta có thể giải thích rõ ràng mọi chuyện."

Cuộc điện thoại kết thúc, để lại phía sau một kế hoạch tiếp cận đầy thận trọng đang dần được vạch ra — một kế hoạch mà nếu thành công, sẽ không chỉ thay đổi hoàn toàn số phận của Minh Đăng và mẹ cậu, mà còn có nguy cơ khơi lại toàn bộ bi kịch gia tộc đã bị chôn vùi suốt mười lăm năm, đúng vào thời điểm căng thẳng nhất trong cuộc chiến tình cảm và áp lực hôn ước mà cậu đang phải gồng mình đối mặt tại trường Ánh Dương.

Trong khi đó, Trần Bảo Long cũng không hề chậm trễ. Chỉ vài giờ sau khi nắm được thông tin về hướng điều tra của ông Lâm, anh ta đã cho người âm thầm theo dõi song song, thu thập địa chỉ nhà trọ của Minh Đăng cùng lịch trình sinh hoạt hằng ngày của cậu và bà Hạnh, chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ hành động can thiệp nào cần thiết nhằm ngăn chặn sự thật được phơi bày trước khi quá muộn đối với vị thế thừa kế mà anh ta đã dày công gây dựng.

"Nếu xét nghiệm ADN thực sự xác nhận đúng người," anh ta tự nhủ, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra khung cửa sổ văn phòng sang trọng của mình, "thì trước khi kết quả đó được công bố chính thức, mọi thứ phải được sắp đặt lại theo hướng có lợi nhất cho ta." Một kế hoạch tăm tối, tàn nhẫn hơn nhiều so với bất kỳ điều gì Vũ Khang từng nghĩ ra, bắt đầu âm thầm hình thành trong tâm trí người đàn ông đầy tham vọng ấy, hứa hẹn sẽ đẩy toàn bộ câu chuyện bước sang một chương kịch tính và nguy hiểm hơn bao giờ hết, nơi ranh giới giữa tình thân huyết thống và lòng tham vô đáy sẽ bị thử thách đến tận cùng giới hạn.

Đã sao chép liên kết chương