Chương 13
Chương 13 — Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng
Ba tuần trước lễ đính hôn chính thức, trường Ánh Dương phát động cuộc thi Khoa học Sáng tạo thường niên — sự kiện quan trọng nhất trong năm học đối với khối chuyên tự nhiên, nơi các đội thi phải trình bày một dự án nghiên cứu ứng dụng thực tiễn trước hội đồng giám khảo gồm nhiều giáo sư đại học danh tiếng. Giải nhất không chỉ mang lại danh tiếng cho trường mà còn đi kèm một suất học bổng du học toàn phần trị giá lớn — chính là cơ hội mà Minh Đăng đã âm thầm nhắm đến từ đầu năm học.
Éo le thay, do quy định phân đội dựa trên nhóm học tập cố định từ đầu học kỳ, Minh Đăng và Khánh Vy một lần nữa buộc phải làm việc chung, cùng với Bảo Trâm và Gia Huy, trong khi Vũ Khang, với tư cách đội trưởng của một đội thi khác đầy tham vọng, xem đây là cơ hội hoàn hảo để chứng minh bản thân vượt trội hơn Minh Đăng trước ngày lễ đính hôn.
"Đội chúng ta cần một đề tài đủ đột phá để có cơ hội chiến thắng," Gia Huy nói trong buổi họp nhóm đầu tiên, mở laptop trình chiếu vài ý tưởng sơ bộ. "Nhưng thời gian gấp rút quá, chỉ còn ba tuần."
Minh Đăng, sau một hồi trầm ngâm, đề xuất một hướng đi táo bạo: phát triển một hệ thống lọc nước chi phí thấp sử dụng vật liệu tái chế, ứng dụng trực tiếp cho các khu dân cư thu nhập thấp thiếu nước sạch — đề tài bắt nguồn từ chính những gì cậu chứng kiến hằng ngày tại khu phố mình sinh sống.
"Đây là một đề tài xuất sắc," Khánh Vy nhận xét, mắt sáng lên đầy hào hứng, tạm quên đi khoảng cách gượng gạo vẫn còn tồn tại giữa hai người kể từ sau cuộc trò chuyện đau lòng tại công viên. "Vừa có tính khoa học, vừa có ý nghĩa xã hội sâu sắc. Ban giám khảo chắc chắn sẽ đánh giá cao."
Trong suốt hai tuần tiếp theo, áp lực deadline buộc cả nhóm phải làm việc gần như mỗi ngày sau giờ học, cùng nhau thử nghiệm nhiều mẫu vật liệu lọc khác nhau tại phòng thí nghiệm của trường. Dù cả Minh Đăng và Khánh Vy đều cố gắng duy trì khoảng cách chuyên nghiệp cần thiết, việc cùng nhau tập trung giải quyết một vấn đề chung dần khiến bức tường ngăn cách giữa họ mềm đi từng chút một, dù không ai chủ động thừa nhận điều đó thành lời.
Một buổi tối muộn, khi cả nhóm còn lại duy nhất Minh Đăng và Khánh Vy trong phòng thí nghiệm để hoàn thiện báo cáo kỹ thuật cuối cùng, Khánh Vy vô tình làm đổ một lọ hóa chất nhỏ lên tay áo, khiến cô hoảng hốt lùi lại.
"Cậu ổn chứ?" Minh Đăng vội vàng chạy đến, kiểm tra tay cô dưới ánh đèn, nhận ra may mắn chỉ là dung dịch vô hại dùng để kiểm tra độ pH. "Không sao, chỉ là nước thử thôi, không gây hại gì."
Khoảnh khắc gần gũi bất chợt ấy, khi Minh Đăng vẫn còn nắm nhẹ lấy cổ tay cô để kiểm tra, khiến cả hai đột nhiên nhận ra khoảng cách giữa họ lúc này gần đến mức nào. Khánh Vy ngước lên nhìn cậu, ánh mắt tràn đầy những cảm xúc phức tạp chưa từng nguôi ngoai suốt nhiều tuần qua.
"Minh Đăng," cô gọi khẽ, giọng run rẩy, "tôi biết cậu nghĩ rằng giữ khoảng cách là cách tốt nhất để bảo vệ tôi. Nhưng tôi muốn cậu biết, tôi không cần được bảo vệ theo cách đó. Tôi chỉ cần cậu, ở bên cạnh tôi, như một người bạn thực sự, bất kể chuyện gì xảy ra sau này."
Minh Đăng buông tay cô ra, lùi lại một bước, cố gắng kìm nén cơn sóng cảm xúc đang trào dâng mãnh liệt trong lòng. "Tôi cũng muốn vậy," cậu thừa nhận, giọng nghẹn lại. "Hơn bất cứ điều gì. Nhưng mỗi lần tôi cho phép bản thân đến gần cậu hơn, tôi lại sợ hãi trước những gì có thể xảy ra tiếp theo — không chỉ với cậu, mà còn với chính tương lai của tôi."
"Cậu đang giấu tôi điều gì đó," Khánh Vy nói, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cậu, nhận ra sự bất thường trong giọng nói ấy. "Đây không chỉ đơn thuần là chuyện bảo vệ tôi khỏi rắc rối gia đình, đúng không?"
Minh Đăng im lặng một lúc lâu, đấu tranh nội tâm dữ dội giữa việc tiếp tục giữ bí mật hay thành thật với cô. Cuối cùng, cậu quyết định kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ đầy đe dọa với Vũ Khang sau dãy nhà xe, không giấu giếm bất kỳ chi tiết nào.
Nghe xong, gương mặt Khánh Vy tái nhợt đi vì phẫn nộ. "Cậu ta dám dùng cả tương lai học vấn của cậu để uy hiếp sao?" cô hỏi, giọng run lên vì tức giận. "Đây thực sự đã đi quá giới hạn rồi."
"Tôi không muốn cậu phải lo lắng thêm về chuyện này," Minh Đăng nói, giọng đầy mệt mỏi. "Đó là lý do tôi chưa từng kể ra."
Khánh Vy nắm chặt tay cậu, ánh mắt kiên quyết chưa từng thấy. "Chúng ta sẽ không để cậu ta thắng thế bằng những thủ đoạn đê hèn như vậy. Suất học bổng của cậu là do chính năng lực của cậu giành được, không ai có quyền tước đoạt nó chỉ vì những toan tính cá nhân ích kỷ."
Sự kiên định ấy, dù không thể xóa tan hoàn toàn nỗi lo lắng trong lòng Minh Đăng, vẫn mang đến cho cậu một nguồn sức mạnh tinh thần quý giá mà cậu chưa từng cảm nhận được kể từ sau lời đe dọa của Vũ Khang. Cả hai đứng đó trong phòng thí nghiệm vắng lặng, ánh đèn huỳnh quang hắt xuống tạo nên một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi giữa muôn vàn sóng gió đang chờ đợi phía trước, nơi mà lần đầu tiên sau nhiều tuần xa cách, cả hai cảm nhận được sự kết nối chân thành ấy vẫn còn nguyên vẹn, chỉ chờ đợi thời điểm thích hợp để được thừa nhận một cách trọn vẹn.
Sáng hôm sau, khi Khánh Vy kể lại toàn bộ câu chuyện cho Bảo Trâm và Gia Huy trong giờ ra chơi, cả hai đều không giấu được sự phẫn nộ tột độ.
"Cậu ta thật sự quá đáng," Bảo Trâm nói, giọng run lên vì tức giận, đấm nhẹ tay xuống bàn. "Dùng quyền lực gia đình để dọa dẫm một học sinh chỉ vì ghen tuông cá nhân, đây không khác gì hành vi lạm dụng quyền lực."
"Chúng ta không có bằng chứng cụ thể để tố cáo chính thức," Gia Huy nói, giọng trầm tĩnh hơn nhưng ánh mắt cũng đầy sự bức xúc không kém. "Nhưng có một cách để đáp trả xứng đáng — chiến thắng cuộc thi này một cách thuyết phục nhất, chứng minh rằng năng lực thực sự của Đăng không thể bị dập tắt bởi bất kỳ lời đe dọa nào."
Cả nhóm đồng lòng dồn hết tâm sức vào những ngày cuối cùng trước vòng chung kết, thay phiên nhau ở lại phòng thí nghiệm đến tối muộn để hoàn thiện mô hình lọc nước, tinh chỉnh từng chi tiết nhỏ trong bài thuyết trình. Tin tức về đề tài đầy tiềm năng của nhóm dần lan ra, khiến không ít đội thi khác, trong đó có đội của Vũ Khang, bắt đầu cảm nhận rõ áp lực cạnh tranh.
Chỉ hai ngày trước vòng chung kết, Gia Huy phát hiện một tài khoản ẩn danh đăng tải bài viết trên diễn đàn học sinh toàn trường, cáo buộc nhóm của Minh Đăng "đạo nhái ý tưởng" từ một dự án nghiên cứu nước ngoài đã công bố từ nhiều năm trước — một cáo buộc vô căn cứ nhưng đủ sức gieo rắc nghi ngờ trong lòng những người chưa hiểu rõ sự việc.
"Lại là trò của Vũ Khang," Bảo Trâm khẳng định chắc nịch khi cả nhóm họp khẩn để đối phó. "Văn phong bài viết đó, cách dùng từ, tôi có thể nhận ra ngay lập tức."
Thay vì hoảng loạn, Minh Đăng bình tĩnh đề xuất một giải pháp: chuẩn bị kỹ lưỡng phần chứng minh tính nguyên bản của đề tài, bao gồm toàn bộ nhật ký nghiên cứu, ghi chú thử nghiệm theo từng ngày, cùng thư xác nhận từ giáo viên hướng dẫn về quá trình phát triển độc lập của dự án — một minh chứng không thể chối cãi trước bất kỳ nghi ngờ nào có thể phát sinh trong buổi thuyết trình chính thức.
"Nếu cậu ta muốn chơi bẩn," Minh Đăng nói, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, "chúng ta sẽ đáp trả bằng sự chuẩn bị kỹ lưỡng và minh bạch tuyệt đối. Đó là cách duy nhất để không ai có thể phủ nhận thành quả thực sự của chúng ta."
Khánh Vy, dù trong lòng vẫn còn nguyên vẹn sự tức giận trước những thủ đoạn ngày càng đê hèn của Vũ Khang, cũng nhận ra một điều tích cực hiếm hoi giữa cơn khủng hoảng này: chính áp lực chung từ phía đối thủ đã vô tình kéo cả nhóm, đặc biệt là cô và Minh Đăng, xích lại gần nhau hơn theo cách tự nhiên nhất, không cần phải gượng ép hay toan tính.
Đêm trước ngày thuyết trình chính thức, cả nhóm tập dượt lần cuối tại nhà Gia Huy, nơi có phòng khách rộng rãi đủ để dựng lại mô hình trình chiếu hoàn chỉnh. Khi buổi tập kết thúc gần nửa đêm, Bảo Trâm và Gia Huy viện cớ đi mua đồ ăn khuya, cố tình để lại Khánh Vy và Minh Đăng ở lại một mình trong phòng khách, ánh mắt trao nhau đầy ẩn ý sau lưng cả hai.
"Họ làm lộ liễu quá," Khánh Vy nói, bật cười nhẹ khi nhận ra dụng ý của hai người bạn, không khí ngượng ngùng dần tan biến.
"Có lẽ họ chỉ đang cố giúp chúng ta thôi," Minh Đăng đáp, cũng khẽ cười theo, cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi len lỏi vào lòng giữa những ngày căng thẳng vừa qua. "Dù sao, ngày mai là ngày quan trọng. Chúng ta nên nghỉ ngơi sớm để giữ tinh thần tốt nhất."
"Minh Đăng này," Khánh Vy gọi khẽ trước khi cậu kịp đứng dậy ra về, "bất kể ngày mai kết quả thế nào, tôi chỉ muốn cậu biết, tôi tự hào về những gì cậu đã làm được, không chỉ trong dự án này, mà trong suốt cả hành trình khó khăn cậu đã trải qua kể từ ngày bước chân vào trường Ánh Dương."
Lời nói giản dị nhưng chân thành ấy khiến trái tim Minh Đăng ấm áp lạ thường, xua tan phần nào những lo lắng đang đè nặng trước ngưỡng cửa của một ngày quan trọng sắp tới, nơi không chỉ danh dự cá nhân mà cả tương lai của cậu đang treo lơ lửng trước những âm mưu chưa có dấu hiệu dừng lại từ phía đối thủ.