Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Buổi họp gia đình được triệu tập gấp vào tối Chủ nhật tại phòng khách lớn của biệt thự Đỗ Gia, với sự có mặt đầy đủ của ông Thành Nam, bà nội, và Khánh Vy — một cuộc họp mà cô linh cảm sẽ quyết định phần lớn số phận cuộc đời mình trong những tháng tới.

"Tình hình tài chính công ty đã đến mức báo động," bà nội mở lời, giọng nghiêm trọng khác thường, đặt xuống bàn một tập hồ sơ dày cộp. "Nếu không có nguồn vốn bổ sung trong vòng ba tuần tới, chúng ta buộc phải bán bớt một phần cổ phần chiến lược cho các nhà đầu tư bên ngoài — điều mà gia tộc này chưa từng phải làm trong suốt ba thế hệ."

"Vũ Gia đã đồng ý rót vốn khẩn cấp," ông Thành Nam tiếp lời, giọng đầy mệt mỏi, "nhưng điều kiện đi kèm là lễ đính hôn giữa con và Vũ Khang phải được tổ chức ngay trong hai tuần tới, sớm hơn nhiều so với kế hoạch ban đầu, như một cam kết chính thức củng cố mối quan hệ hợp tác lâu dài giữa hai gia tộc."

Khánh Vy cảm thấy toàn thân lạnh toát trước tin tức ấy. "Hai tuần sao?" cô hỏi lại, giọng run rẩy không giấu được sự hoảng loạn. "Con cần thêm thời gian để—"

"Đây không phải lúc để do dự, Khánh Vy," bà nội ngắt lời, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cháu gái. "Tương lai của hàng trăm nhân viên, danh dự của cả gia tộc, tất cả đang phụ thuộc vào quyết định của con lúc này. Ta hy vọng con đủ trưởng thành để đặt lợi ích chung lên trên cảm xúc cá nhân nhất thời."

"Đây không phải cảm xúc nhất thời," Khánh Vy đáp, giọng bắt đầu cứng rắn hơn dù nước mắt đã lăn dài trên má. "Con đã nói rõ ngay từ đầu, con không muốn hôn nhân này. Việc ép buộc con chỉ vì khó khăn tài chính của công ty không làm cho nó trở nên đúng đắn hơn."

Ông Thành Nam nhìn con gái, ánh mắt đầy mâu thuẫn giữa tình thương và trách nhiệm gia tộc nặng nề đang đè lên vai ông. "Bố biết điều này không công bằng với con," ông nói, giọng nghẹn lại. "Nhưng nếu công ty sụp đổ, không chỉ riêng gia đình mình chịu thiệt hại, mà còn hàng trăm gia đình khác đang phụ thuộc vào công việc tại đây. Bố không còn lựa chọn nào khác."

Khánh Vy đứng bật dậy, không thể kìm nén được cơn xúc động đang trào dâng mãnh liệt. "Vậy nghĩa là, hạnh phúc của con không quan trọng bằng những con số trên bảng cân đối kế toán sao?" cô hỏi, giọng vỡ ra vì đau đớn, trước khi quay lưng chạy thẳng lên phòng riêng, bỏ mặc lại phía sau những ánh mắt nặng nề của cha và bà nội.

Đêm đó, Khánh Vy nhắn tin cho Minh Đăng, kể lại toàn bộ tình hình với giọng điệu tuyệt vọng chưa từng có. Nhận được tin nhắn, Minh Đăng lập tức gọi điện, cố gắng trấn an cô qua giọng nói dù bản thân cũng không tránh khỏi cảm giác bất lực trước tình huống ngày càng nghiêm trọng.

"Tôi sẽ không để chuyện này xảy ra dễ dàng như vậy," Minh Đăng nói, giọng kiên quyết dù không chắc chắn mình có thể làm được gì trước một vấn đề tài chính vượt xa khả năng của một học sinh trung học bình thường. "Phải có cách nào đó để giúp gia đình cậu thoát khỏi tình huống này mà không cần đến hôn ước ép buộc."

"Cậu định làm gì?" Khánh Vy hỏi, giọng vẫn còn nghẹn ngào nhưng đã bắt đầu le lói một tia hy vọng.

"Tôi chưa biết chính xác," Minh Đăng thừa nhận, "nhưng tôi sẽ tìm hiểu. Có lẽ thầy Vĩnh, người từng giúp tôi kết nối với quỹ học bổng, sẽ biết ai đó trong giới tài chính có thể tư vấn được điều gì hữu ích."

Sáng hôm sau, Minh Đăng tìm gặp thầy Vĩnh ngay giờ ra chơi đầu tiên, trình bày vắn tắt tình hình mà không tiết lộ quá nhiều chi tiết nhạy cảm về gia đình Khánh Vy. Thầy Vĩnh, sau khi lắng nghe, trầm ngâm một lúc trước khi đề nghị giới thiệu cậu với một người bạn cũ hiện đang làm việc tại một quỹ đầu tư mạo hiểm chuyên hỗ trợ các doanh nghiệp gặp khó khăn tài chính đột xuất — một khả năng nhỏ nhoi nhưng đủ để thắp lên hy vọng.

"Thầy không hứa trước điều gì," thầy Vĩnh nói, ánh mắt nghiêm túc nhìn cậu học trò. "Nhưng nếu công ty đó thực sự có tiềm năng và chỉ đang gặp vấn đề thanh khoản tạm thời, có thể sẽ có cách giải quyết khác ngoài việc phụ thuộc vào một cuộc hôn nhân sắp đặt."

Minh Đăng cảm ơn thầy rối rít, lòng tràn đầy hy vọng mới mẻ dù biết rõ con đường phía trước còn rất nhiều bất định. Cậu quyết định chưa vội báo tin này cho Khánh Vy, sợ rằng nếu không thành công, cô sẽ càng thêm thất vọng giữa lúc đang phải chịu đựng quá nhiều áp lực.

Trưa hôm đó, Minh Đăng kể lại cho Bảo Trâm và Gia Huy nghe về cuộc gặp với thầy Vĩnh, không giấu giếm sự lo lắng lẫn hy vọng mong manh đang xen lẫn trong lòng.

"Để tớ hỏi thử bố tớ xem," Gia Huy nói, giọng đầy nhiệt tình. "Bố tớ làm kiểm toán cho khá nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ, biết đâu ông có thể đưa ra vài lời khuyên hữu ích về mặt pháp lý, hoặc chỉ ra một hướng đi khác ngoài việc vay vốn từ Vũ Gia."

"Cảm ơn cậu," Minh Đăng đáp, cảm động trước sự nhiệt tình của người bạn. "Nhưng tôi không muốn kéo gia đình cậu vào rắc rối này nếu không thực sự cần thiết."

"Đây không phải rắc rối," Bảo Trâm chen vào, giọng cương quyết. "Đây là giúp đỡ bạn bè lúc khó khăn. Nếu vị trí đảo ngược, tớ tin chắc Khánh Vy cũng sẽ làm điều tương tự cho bất kỳ ai trong chúng ta."

Buổi chiều, Gia Huy gọi điện về nhà, trình bày vắn tắt tình huống với cha mình qua điện thoại, cố tình không nêu tên cụ thể của Đỗ Gia để tránh rò rỉ thông tin nhạy cảm. Sau cuộc trò chuyện, cậu quay lại thông báo cho Minh Đăng một tin tức đầy hy vọng.

"Bố tớ nói, nếu công ty đang gặp khó khăn chỉ vì bị đối tác đột ngột siết nợ trước hạn, có thể xin tòa án thương mại ra lệnh tạm hoãn thi hành nghĩa vụ trả nợ trong khi tìm kiếm nguồn vốn thay thế, miễn là chứng minh được công ty vẫn có khả năng thanh toán về lâu dài," Gia Huy giải thích. "Đây là một biện pháp pháp lý hoàn toàn hợp pháp, không hiếm gặp trong giới kinh doanh."

Tin tức ấy khiến Minh Đăng tràn đầy phấn khích, ngay lập tức nhắn tin cho Khánh Vy đề nghị một buổi gặp gấp để chia sẻ thông tin quan trọng này. Tối hôm đó, tại quán cà phê nhỏ gần trường, Minh Đăng trình bày lại toàn bộ những gì cậu tìm hiểu được, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

"Đây có thể là giải pháp giúp bố cậu có thêm thời gian, thay vì phải vội vàng chấp nhận điều kiện của Vũ Gia," cậu nói, giọng đầy nhiệt huyết. "Cậu có thể thử đề xuất phương án này với bố xem sao."

Khánh Vy nhìn cậu, ánh mắt xúc động sâu sắc trước sự tận tâm ấy. "Cậu đã làm tất cả những điều này, chỉ trong một ngày, vì tôi sao?" cô hỏi, giọng nghẹn ngào.

"Tôi sẽ làm bất cứ điều gì trong khả năng của mình," Minh Đăng đáp, nắm nhẹ lấy tay cô, "để cậu không phải hy sinh hạnh phúc của mình chỉ vì không còn lựa chọn nào khác."

Nhưng điều Minh Đăng không thể lường trước được, là hành động âm thầm giúp đỡ này của cậu, khi đến tai bà nội Đỗ Gia qua một nguồn tin không rõ danh tính vài ngày sau đó — có lẽ từ chính người quản gia đã vô tình nghe được cuộc gọi điện thoại của Khánh Vy — sẽ bị diễn giải theo một hướng hoàn toàn khác — một hướng có thể phá hủy hoàn toàn niềm tin mong manh mà gia đình Khánh Vy vừa mới bắt đầu dành cho cậu.

Khánh Vy, tràn đầy hy vọng sau cuộc trò chuyện với Minh Đăng, quyết định trình bày phương án hoãn thi hành nghĩa vụ trả nợ với cha mình ngay tối hôm sau, cẩn thận chuẩn bị trước những lập luận thuyết phục nhất mà cô có thể nghĩ ra. Ông Thành Nam lắng nghe với vẻ mặt trầm ngâm, không phản đối ngay lập tức như cô lo sợ, mà xin thêm thời gian để tham khảo ý kiến từ đội ngũ luật sư riêng của công ty.

"Đây là một hướng đi đáng cân nhắc," ông thừa nhận, giọng có phần nhẹ nhõm hơn trước. "Con lấy thông tin này từ đâu vậy?"

Khánh Vy do dự trong giây lát trước khi đáp, không muốn giấu giếm sự thật. "Một người bạn của con đã giúp con tìm hiểu, thưa bố. Bạn ấy nhờ gia đình quen biết trong ngành kiểm toán tư vấn giúp."

Câu trả lời ngắn gọn ấy, dù không hề có ý xấu, lại vô tình gieo vào lòng ông Thành Nam một câu hỏi mà ông chưa kịp đặt ra thành lời, trong khi từ phòng bên cạnh, bà nội, vốn đã âm thầm lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện qua cánh cửa khép hờ, siết chặt tay vào thành ghế, ánh mắt lộ rõ sự cảnh giác cao độ trước thông tin vừa nghe được, trong đầu bà đã bắt đầu hình thành sẵn một giả thuyết đầy nghi kỵ về động cơ thực sự đằng sau sự "giúp đỡ" bất ngờ ấy của một cậu học sinh nghèo không hề có mối liên hệ nào với giới kinh doanh thượng lưu — một giả thuyết mà bà quyết định sẽ đích thân điều tra cho ra lẽ, trước khi nó có cơ hội gây ra bất kỳ tổn hại nào lớn hơn cho danh dự và tương lai của cả gia tộc Đỗ Gia.

Đã sao chép liên kết chương