Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Thiên Kim Và Cậu Bạn Học Bổng

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Cuối tuần đó, sau nhiều đêm trăn trở, bà Hạnh cuối cùng cũng quyết định gọi lại cho ông Lâm, đồng ý sắp xếp một cuộc gặp mặt kín đáo tại một quán cà phê yên tĩnh ở ngoại ô thành phố — nơi đủ xa để tránh những ánh mắt tò mò, nhưng cũng đủ công khai để bà cảm thấy an toàn hơn so với việc gặp riêng tại nhà.

"Con có chắc chắn muốn làm điều này không?" bà hỏi Minh Đăng trên đường đến điểm hẹn, giọng vẫn còn phảng phất nỗi lo lắng chưa nguôi.

"Con nghĩ, chúng ta không thể tiếp tục sống trong sợ hãi và trốn tránh mãi được," Minh Đăng đáp, nắm chặt tay mẹ như một cách trấn an. "Nếu ông Bảo Quốc thực sự chỉ muốn đoàn tụ, chúng ta nên cho ông ấy — và cả chính mình — một cơ hội để biết sự thật."

Tại quán cà phê, ông Lâm đã chờ sẵn, nhưng đi cùng ông không phải một mình mà còn có một người đàn ông lớn tuổi, dáng vẻ đường bệ nhưng gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi và những nếp nhăn hằn sâu của năm tháng dài đằng đẵng chờ đợi — ông Trần Bảo Quốc.

Khi nhìn thấy Minh Đăng bước vào, đôi mắt ông Bảo Quốc ngấn lệ, bàn tay run rẩy siết chặt lấy thành ghế để giữ bình tĩnh. "Con..." ông nói, giọng nghẹn ngào không thành lời, "con giống cha con y hệt, từ dáng đi cho đến ánh mắt."

Minh Đăng đứng đó, cảm giác bối rối lẫn xúc động xen lẫn trước sự chào đón đầy chân thành ấy, dù trong lòng vẫn còn nguyên vẹn sự cảnh giác cần thiết sau tất cả những gì mẹ cậu đã trải qua.

"Cháu xin lỗi vì sự dè dặt của mẹ cháu và cháu," Minh Đăng nói, giọng lễ phép nhưng không kém phần thẳng thắn. "Nhưng sau tất cả những gì đã xảy ra mười lăm năm trước, cháu nghĩ ông có thể hiểu vì sao chúng cháu cần thời gian để tin tưởng."

"Ta hoàn toàn hiểu," ông Bảo Quốc đáp, giọng đầy sự hối hận sâu sắc. "Ta đã dành mười lăm năm để tìm kiếm các con, mang theo nỗi ân hận khôn nguôi vì đã không thể bảo vệ được con dâu và cháu trai mình ngay từ đầu, để rồi các con phải chịu cảnh trốn chạy trong sợ hãi suốt bằng ấy năm."

Bà Hạnh, ngồi im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng vẫn còn dè dặt nhưng đã bớt phần căng thẳng. "Ông có biết, ai đứng sau cái chết của Minh Khôi, và những lời đe dọa khiến tôi phải bỏ trốn hay không?"

Gương mặt ông Bảo Quốc thoáng qua một nét đau đớn sâu sắc. "Ta chưa có bằng chứng xác thực," ông thừa nhận, "nhưng ta luôn nghi ngờ, có người trong chính nội bộ gia tộc đứng sau vụ tai nạn ấy, một người có động cơ và lợi ích rõ ràng từ cái chết của con trai ta. Đó cũng là lý do ta không dám công khai cuộc tìm kiếm này quá rộng rãi, sợ rằng sẽ đẩy các con vào nguy hiểm một lần nữa trước khi ta có đủ bằng chứng để bảo vệ các con."

Câu trả lời ấy khiến bà Hạnh và Minh Đăng trao nhau ánh mắt đầy lo lắng, cả hai đều ngầm hiểu, lời cảnh báo trong tờ giấy nặc danh mà bà nhận được vài ngày trước có lẽ chính là bằng chứng sống động nhất cho thấy, kẻ thù bí ẩn năm xưa vẫn còn tồn tại và tiếp tục theo dõi sát sao mọi động thái của họ.

"Trước khi tiến xa hơn," ông Lâm chen vào, giọng thực tế và thận trọng, "chúng tôi đề nghị nên tiến hành xét nghiệm ADN chính thức để có cơ sở pháp lý vững chắc, vừa bảo vệ quyền lợi của cháu Minh Đăng, vừa tránh mọi tranh cãi có thể phát sinh sau này từ những người không mong muốn sự thật này được công nhận."

Minh Đăng và bà Hạnh trao đổi ánh mắt, cả hai đều hiểu rõ "những người không mong muốn" mà ông Lâm ám chỉ có lẽ chính là kẻ đã gửi lời đe dọa. Sau một hồi cân nhắc, cả hai đồng ý tiến hành xét nghiệm tại một cơ sở y tế độc lập, uy tín, đảm bảo tính khách quan tuyệt đối cho kết quả.

"Cháu chỉ có một yêu cầu," Minh Đăng nói trước khi buổi gặp mặt kết thúc, giọng kiên định. "Dù kết quả thế nào, cháu mong ông tôn trọng quyết định của cháu về việc có muốn công khai danh tính hay tiếp nhận bất kỳ quyền lợi nào từ gia tộc hay không. Cháu không tìm đến ông vì tài sản, mà chỉ vì muốn biết sự thật về cha mình, và giúp mẹ cháu thoát khỏi nỗi sợ hãi đã đeo bám suốt mười lăm năm qua."

Ông Bảo Quốc nhìn cậu, ánh mắt tràn đầy sự tôn trọng lẫn cảm động sâu sắc trước sự chín chắn hiếm có ở một cậu thiếu niên. "Ta hứa sẽ tôn trọng bất kỳ quyết định nào của con," ông đáp. "Điều duy nhất ta mong muốn, là có cơ hội được bù đắp phần nào cho những năm tháng đã mất, và đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cả con và mẹ con trong tương lai."

Rời khỏi quán cà phê, Minh Đăng cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn phần nào sau cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc ấy, dù biết rõ, con đường phía trước để xác nhận sự thật và đối mặt với kẻ thù ẩn danh vẫn còn rất nhiều chông gai đang chờ đợi.

Điều mà cả ba người không hề hay biết, là từ chiếc xe hơi đậu cách quán cà phê không xa, một người đàn ông mặc vest đen ngồi lặng lẽ quan sát toàn bộ cuộc gặp gỡ qua ống nhòm, sau đó nhanh chóng gửi một tin nhắn ngắn gọn kèm theo vài bức ảnh chụp lén đến số điện thoại của Trần Bảo Long: "Đã xác nhận. Cuộc gặp mặt diễn ra. Có khả năng cao họ sẽ tiến hành xét nghiệm ADN trong thời gian tới."

Đọc tin nhắn ấy tại văn phòng riêng, Bảo Long nghiến chặt răng, ánh mắt lóe lên sự tức giận lẫn hoảng loạn. Kế hoạch đe dọa ngầm của anh ta rõ ràng đã không đủ sức răn đe như mong đợi. Anh ta biết, mình cần một biện pháp quyết liệt hơn, trước khi kết quả xét nghiệm chính thức được công bố và mọi nỗ lực bảo vệ vị thế thừa kế suốt mười lăm năm qua của anh ta sụp đổ hoàn toàn.

Trong khi đó, tại trường Ánh Dương, cuộc sống của Khánh Vy tiếp tục chìm trong áp lực dồn dập từ lễ đính hôn đang đến gần chỉ còn chưa đầy hai tuần. Thiệp mời đã được gửi đi khắp nơi, các nhà cung cấp dịch vụ tiệc cưới liên tục ra vào biệt thự Đỗ Gia để chuẩn bị cho sự kiện được truyền thông địa phương gọi là "đám cưới thế kỷ" giữa hai gia tộc doanh nhân quyền lực.

Giờ ra chơi, Bảo Trâm kéo Khánh Vy ra một góc sân trường, giọng đầy lo lắng. "Cậu định để mọi chuyện diễn ra như vậy thật sao? Chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa thôi."

"Tôi không biết phải làm gì hơn," Khánh Vy đáp, giọng đầy bất lực. "Bố tôi vẫn chưa có câu trả lời dứt khoát về phương án hoãn nợ mà Minh Đăng giúp tìm hiểu. Nếu không có giải pháp thay thế kịp thời, tôi sợ mình sẽ không còn lựa chọn nào khác."

"Còn Minh Đăng thì sao? Cậu ấy có biết tình hình cấp bách này không?" Bảo Trâm hỏi tiếp, ánh mắt đầy quan tâm.

Khánh Vy lắc đầu, giọng trầm xuống. "Mấy hôm nay cậu ấy có vẻ bận tâm chuyện gì đó của riêng gia đình, tôi không muốn gây thêm áp lực nên chưa kể chi tiết về deadline này." Cô nhìn ra xa, ánh mắt đầy những suy tư nặng nề. "Có lẽ, đã đến lúc tôi cần tự mình tìm ra một giải pháp, thay vì tiếp tục trông chờ vào người khác giải cứu mình."

Chiều hôm đó, Khánh Vy quyết định làm một điều mà cô chưa từng dám nghĩ đến trước đây — chủ động liên hệ với vài người bạn cũ của mẹ cô, những người vẫn còn giữ liên lạc với gia đình dù đã nhiều năm kể từ ngày mẹ cô qua đời. Cô lục lại cuốn sổ địa chỉ cũ kỹ mà mẹ để lại, tìm được số điện thoại của bà Tuyết, một người bạn thân thiết từng làm việc trong ngành ngân hàng đầu tư.

"Cháu là con gái của Minh Hương sao?" bà Tuyết hỏi qua điện thoại, giọng đầy xúc động khi nghe Khánh Vy giới thiệu bản thân. "Cháu lớn thế này rồi. Mẹ cháu chắc chắn sẽ tự hào lắm."

Khánh Vy trình bày vắn tắt tình hình khó khăn của công ty, không giấu giếm nỗi lo lắng đang đè nặng. Bà Tuyết lắng nghe chăm chú, rồi hứa sẽ giới thiệu cô với một vài quỹ đầu tư uy tín đang tìm kiếm cơ hội rót vốn vào các doanh nghiệp gia đình có nền tảng vững chắc nhưng gặp khó khăn thanh khoản tạm thời — đúng như những gì Minh Đăng từng gợi ý trước đó.

"Đây có thể là khởi đầu cho một hướng đi khác," bà Tuyết nói, giọng đầy khích lệ. "Nhưng cháu cần chuẩn bị kỹ lưỡng hồ sơ tài chính minh bạch, và có lẽ, cần thuyết phục được cha cháu tin tưởng vào phương án này thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào Vũ Gia."

Cúp máy, Khánh Vy cảm thấy một luồng sinh khí mới mẻ len lỏi trong lòng, lần đầu tiên sau nhiều tuần chìm trong tuyệt vọng, cô cảm nhận được mình đang chủ động nắm giữ một phần vận mệnh của chính mình, thay vì chỉ ngồi yên chờ đợi số phận được người khác quyết định thay, và cô tự nhủ, ngay tối nay sẽ tìm cách trình bày hướng đi mới này với cha, dù biết rõ khoảng thời gian còn lại trước lễ đính hôn đang cạn dần từng ngày một, không còn nhiều cơ hội để chậm trễ thêm nữa.

Đã sao chép liên kết chương