Chương 24
Chương 24
Ba ngày sau khi Đại Lý Tự tiếp nhận vụ án, trời kinh thành đổ một trận mưa lớn. Mưa đập lên mái ngói đen sẫm, từng dòng nước men theo đầu thú bằng đồng chảy xuống, phủ cả nhà lao trong một màn hơi lạnh nặng nề. Nội thị cụt ngón bị treo trên giá gỗ, cả người chỉ còn lại một hơi thở thoi thóp. Áo tù đã sớm bị mồ hôi và m /áu thấm đẫm, nhưng từ đầu đến cuối, hắn vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, không chịu nói ra một chữ. Đại Lý Tự khanh đã thẩm vấn suốt ba ngày ba đêm. Hắn không hỏi những chuyện vụn vặt, cũng không nhắc đến Tô Quý phi. Mỗi lần bước vào nhà lao, ông chỉ đặt nửa tấm mộc bài hình trăng khuyết lên bàn, sau đó hỏi đúng một câu.
“Mười sáu năm trước, ngươi đã nhìn thấy đứa bé ấy ở đâu?”
Mỗi lần nghe đến hai chữ “đứa bé”, sắc mặt nội thị đều thay đổi. Hắn có thể chịu được roi vọt, có thể chịu được hình cụ ép lên đầu ngón tay còn lại, nhưng không thể che giấu phản ứng khi nghe nhắc đến đứa trẻ sơ sinh năm xưa. Đến canh ba ngày thứ ba, Đại Lý Tự khanh lại bước vào. Lần này, phía sau ông không chỉ có quan thẩm án, mà còn có Trưởng Công chúa, Cố Nghiễn và ta. Ta đã đổi lại họ Nguyệt, nhưng khi nghe tiếng xiềng xích kéo lê trên nền đá, lòng bàn tay vẫn lạnh buốt. Người đang quỳ trước mặt ta chính là một trong những kẻ đã phóng hỏa dịch trạm Thanh Châu, chặn g /iết cha mẹ ta và truy tìm ta suốt mười sáu năm. Nội thị ngẩng đầu nhìn ta. Gương mặt hắn đã sưng đến biến dạng, nhưng ánh mắt khi nhìn thấy nửa tấm mộc bài trong tay ta vẫn hiện lên vẻ kinh hãi không thể che giấu. Đại Lý Tự khanh đặt một bát nước trước mặt hắn, giọng không cao nhưng lạnh đến thấu xương.
“Ngươi có thể tiếp tục im lặng. Nhưng người của bản quan đã tra ra, mười sáu năm qua ngươi âm thầm phái người đến Thanh Châu tổng cộng mười bảy lần. Ngươi tìm một đứa bé gái, trên người có mộc bài trăng khuyết, tuổi tác hiện giờ vừa đúng với Nguyệt cô nương.”
Nội thị khẽ co giật khóe môi. Đại Lý Tự khanh nói tiếp: “Ngươi không sợ ch /ết, nhưng ngươi sợ người phía sau biết ngươi không tìm được đứa trẻ. Bởi vì một khi Nguyệt cô nương còn sống, chuyện năm xưa sẽ không thể bị chôn vùi.” Trong nhà lao im phăng phắc. Chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng thở nặng nề của nội thị. Một lúc lâu sau, hắn bỗng bật cười. Tiếng cười khàn khàn như lưỡi d.a.o cào qua đá, nghe đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
“Các ngươi cho rằng tìm được nàng ta thì có thể lật lại vụ án năm xưa sao?”
Hắn ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào ta.
“Nguyệt gia đã ch /ết hết rồi. Chứng cứ cũng đã bị đốt sạch. Chỉ dựa vào một đứa trẻ năm đó còn chưa biết nói, các ngươi có thể chứng minh được điều gì?”
Ta nhìn hắn, chậm rãi đặt nửa tấm mộc bài lên bàn.
“Ta không cần chứng minh với ngươi.”
“Ngươi chỉ cần nói cho ta biết, cha mẹ ta đã ch /ết thế nào.”
Nụ cười trên mặt hắn cứng lại. Ta không khóc, cũng không gào hỏi. Chính sự bình tĩnh ấy dường như khiến hắn càng bất an. Hắn nhìn ta rất lâu, cuối cùng quay mặt đi, giọng khàn đặc.
“Năm đó, ta phụng lệnh chặn xe ngựa của Nguyệt Trọng Sơn bên ngoài dịch trạm Thanh Châu.”
Bàn tay ta đặt trên đầu gối bất giác siết c.h.ặ.t. Hắn đã khai. Mười sáu năm trước, Nguyệt Trọng Sơn nhận được một đạo mật chỉ, bí mật đưa thê t.ử vừa sinh con chưa lâu vào kinh. Trên đường đi, đoàn người dừng chân tại dịch trạm Thanh Châu. Đêm đó, nhóm của nội thị giả làm quan sai truyền lệnh, phong tỏa dịch trạm, g /iết hết hộ vệ Nguyệt gia rồi phóng hỏa thiêu cháy toàn bộ nơi ấy. Mục đích của chúng không chỉ là g /iết người. Chúng còn muốn cướp mộc bài trăng khuyết mà Nguyệt Trọng Sơn mang theo. Mộc bài ấy vốn có hai nửa. Một nửa nằm trong tay Nguyệt Trọng Sơn, nửa còn lại được giấu ở một nơi khác. Khi hai nửa ghép lại, người ta có thể tìm thấy chứng cứ liên quan đến quân lương Bắc Cảnh và danh sách những kẻ đã cấu kết với ngoại địch. Đêm đó, nhóm nội thị chỉ tìm được một nửa. Chúng lục soát cả dịch trạm nhưng không thấy đứa bé mới sinh. Phu nhân Nguyệt khi ấy đã dùng mạng mình giữ chân đám người truy s /át, để Thẩm Hành ôm đứa trẻ chạy khỏi cửa sau. Trước khi đi, bà còn giao nửa mộc bài cho ông ta, cầu xin ông ta đưa đứa bé vào kinh diện thánh. Nhưng Thẩm Hành không làm. Ông ta mang đứa bé về Thẩm gia, đổi tên đổi họ, còn giấu kín mộc bài suốt mười sáu năm. Nội thị cúi đầu, giọng càng lúc càng nhỏ.
“Sau khi trở về kinh, chúng ta bẩm báo không tìm được đứa bé. Chủ t.ử nổi giận, ra lệnh phải tiếp tục tìm. Những năm qua, ta đã cho người kiểm tra tất cả những cô gái có độ tuổi tương đương ở Thanh Châu và kinh thành, nhưng không ai ngờ Thẩm Hành lại dám giữ đứa trẻ ngay dưới mí mắt chúng ta.”
Trưởng Công chúa lạnh lùng hỏi: “Người ra lệnh cho ngươi là ai?” Nội thị im lặng hồi lâu. Sau đó, hắn nhắm mắt, như thể cuối cùng đã chấp nhận số phận.
“Là Tô Quý phi.”
Dù đã sớm đoán được, trong phòng vẫn vang lên vài tiếng hít khí lạnh. Đại Lý Tự khanh lập tức hỏi: “Chính Tô Quý phi ra lệnh g /iết phu phụ Nguyệt gia?” Nội thị bỗng mở mắt. Hắn nhìn mọi người, khóe miệng chậm rãi cong lên thành một nụ cười quái dị.
“Quý phi nương nương chỉ là người truyền lệnh và bố trí người hành động.”
“Người thật sự muốn Nguyệt Trọng Sơn ch /ết, không phải bà ấy.”
Ta đứng bật dậy.
“Là ai?”
Nội thị quay đầu nhìn về phía cửa nhà lao, như thể sợ người kia đang đứng ngay bên ngoài nghe lén. Một lúc lâu sau, hắn mới khàn giọng nói:
“Năm đó, người muốn lấy mộc bài không chỉ có một.”
“Có một vị thân vương muốn binh quyền Bắc Cảnh, có một vị hoàng t.ử sợ Nguyệt Trọng Sơn mang chứng cứ vào kinh, còn có người trong triều đã biển thủ quân lương suốt nhiều năm.”
“Họ cùng muốn ông ta câm miệng.”
“Nhưng kẻ ra lệnh cuối cùng là ai, ta chưa từng nhìn thấy mặt.”
Hắn dừng lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
“Ta chỉ biết người ấy có một vật tín.”
“Một chiếc nhẫn ngọc đen, bên trong khắc hình giao long năm móng.”