Chương 16
Chương 16
"Bệ hạ giá lâm ——"
Tiếng thái giám vang lên. Cả triều quỳ xuống. Tiêu Dục ngồi lên long ỷ, ánh mắt lướt qua văn võ bá quan, cuối cùng dừng trên người ca ca ta một khoảnh khắc rất ngắn. Ta cúi đầu, tim đập thình thịch. Không biết vì sao, ta luôn cảm thấy hôm nay ánh mắt của bệ hạ quá bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức giống như người đã biết trước tất cả. Buổi triều vừa bắt đầu không lâu, Triệu Bình liền bước ra khỏi hàng. Hắn mặc triều phục đỏ thẫm, hai tay nâng hốt bản, chậm rãi quỳ xuống giữa đại điện.
"Khởi bẩm bệ hạ, thần có chuyện muốn tấu."
Giọng hắn không lớn. Nhưng từng chữ đều giống như lưỡi dao mỏng, lạnh lẽo lướt qua nền điện. Tiêu Dục cụp mắt nhìn hắn. Triệu Bình dập đầu.
"Thần tố cáo Nội các đại thần Thẩm Tri Hành phạm tội khi quân, lừa gạt thánh thượng, làm rối loạn triều cương!"
Một câu rơi xuống. Cả Kim Loan điện lập tức nổ tung. Có người hít vào một hơi lạnh. Có người quay đầu nhìn về phía ca ca ta. Có người theo bản năng nhìn về phía ta. Ta siết chặt tay trong tay áo, móng tay gần như bấm vào lòng bàn tay. Cuối cùng cũng đến rồi. Con rắn già này. Cuối cùng cũng cắn xuống. Triệu lão đại nhân của Lễ bộ lập tức bước ra, sắc mặt khó coi.
"Triệu tướng, lời này không thể nói bừa. Thẩm đại nhân vào triều ba năm, công lao rõ ràng, sao có thể phạm tội khi quân?"
Triệu Bình cười lạnh.
"Lễ bộ Thượng thư chớ nóng vội. Lão phu nếu không có chứng cứ, sao dám ở trước mặt bệ hạ nói ra lời này?"
Hắn vung tay. Một tên nội thị bưng hộp gỗ tiến lên. Triệu Bình mở hộp, lấy ra từng món một. Một tờ ghi chép ngày vào triều. Một bản sao danh sách xe ngựa ra vào Thẩm phủ. Một đoạn lời khai của hạ nhân. Hai bản chữ viết được đặt song song. Cuối cùng, hắn lấy ra một mảnh vải nhỏ màu xanh nhạt. Ta vừa nhìn thấy mảnh vải kia, máu trong người lập tức lạnh đi. Đó là mảnh vải từ tay áo nữ trang của ta. Ngày hôm ấy trong lúc hoảng loạn trở về phủ, có lẽ bị mắc vào góc kiệu nên rách mất một đoạn. Ta từng tìm mãi không thấy. Không ngờ lại rơi vào tay hắn. Triệu Bình nhìn về phía Thẩm Tri Hành, ánh mắt âm độc như rắn.
"Ba tháng qua, có những ngày Thẩm đại nhân trên triều quyết đoán sắc bén, lời nói ngắn gọn, thậm chí dám đối đáp với bệ hạ trong Ngự thư phòng."
"Nhưng cũng có những ngày, Thẩm đại nhân lại trở về dáng vẻ văn nhã dài dòng, dẫn kinh cứ điển, hoàn toàn khác biệt."
"Ban đầu lão phu cũng nghĩ đây chỉ là tính tình thiên tài khó đoán."
Hắn dừng lại, khóe miệng nhếch lên.
"Cho đến khi lão phu phát hiện, trong Thẩm phủ còn có một vị muội muội song sinh, dung mạo giống hệt Thẩm đại nhân."
Cả triều lập tức xôn xao. Ánh mắt mọi người đồng loạt rơi xuống người ta. Ta đứng đó, trên mặt không có biểu cảm, nhưng sau lưng đã lạnh toát. Triệu Bình tiếp tục nói:
"Thần đã điều tra rõ. Có nhiều ngày Thẩm Tri Hành căn bản không rời khỏi phủ, nhưng trên triều lại vẫn có một vị 'Thẩm đại nhân' đứng trong hàng ngũ."
"Người đó không phải Thẩm Tri Hành."
"Mà là muội muội song sinh của hắn —— Thẩm Tri Ý!"
Toàn điện lặng ngắt. Sự yên tĩnh ấy còn đáng sợ hơn mọi tiếng ồn. Ta nghe thấy có người đánh rơi hốt bản. Cũng nghe thấy có người khẽ thốt lên:
"Nữ tử vào triều?"
"Khi quân?"
"Đây là đại tội..."
Hai chữ đại tội giống như một tảng đá nặng đập xuống lồng ngực ta. Triệu Bình dập đầu thật mạnh.
"Bệ hạ, Thẩm Tri Hành thân là trọng thần Nội các, lại để nữ tử giả mạo mệnh quan triều đình, vào điện Kim Loan, tham dự chính sự, lừa gạt quân thượng."
"Tội này không thể dung!"
"Xin bệ hạ nghiêm trị Thẩm gia, để chỉnh đốn triều cương!"
Từng chữ của hắn đều đẩy Thẩm gia vào đường cùng. Ta ngẩng đầu nhìn Tiêu Dục. Bệ hạ không nói gì. Người chỉ nhìn về phía ca ca ta. Sau một lúc rất lâu, Tiêu Dục mới chậm rãi mở miệng.
"Thẩm Tri Hành."
"Ngươi có gì để nói?"
Cả triều lập tức im bặt. Ta nhìn ca ca. Trong khoảnh khắc ấy, ta bỗng nhiên rất sợ. Không phải sợ mình ch ết. Mà là sợ hắn sẽ gánh hết mọi chuyện. Thẩm Tri Hành bước ra khỏi hàng. Hắn chỉnh lại quan bào, chậm rãi quỳ xuống giữa đại điện. Vẫn là khuôn mặt giống hệt ta. Vẫn là dáng vẻ lười biếng ngày thường. Nhưng khi hắn cúi đầu, giọng nói lại bình tĩnh đến đáng sợ.
"Thần có tội."
Bốn chữ ấy vừa vang lên. Cả điện ch ết lặng. Không ai ngờ hắn sẽ thừa nhận nhanh như vậy. Ngay cả Triệu Bình cũng sửng sốt một chút, sau đó trong mắt lóe lên vẻ mừng như điên. Ca ca dập đầu.
"Việc để muội muội thay thần vào triều là do thần nhất thời hồ đồ. Mọi tội lỗi, thần nguyện một mình gánh chịu."
Trong đầu ta "ong" một tiếng. Một mình gánh chịu? Hắn dựa vào cái gì mà một mình gánh chịu? Rõ ràng từ đầu đến cuối, ta cũng là người đồng ý. Rõ ràng những lần vào triều ấy, ta cũng đã đứng trên điện Kim Loan, đã nói ra những lời nên nói, đã làm những việc nên làm. Dựa vào cái gì đến cuối cùng, tất cả lại biến thành lỗi của một mình hắn? Ta nhìn bóng lưng ca ca quỳ dưới điện. Nhìn người bình thường vô sỉ đến mức có thể bán muội muội lấy bạc, giờ phút này lại muốn dùng một câu "thần có tội" để chặn tất cả phong ba trước mặt ta.