Kiếm Thần Xuất Thế
9 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Kiếm Thần Xuất Thế

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Sau khi Bách Trinh thú nhận thân phận thật của mình, mối quan hệ giữa anh và Diệu Vy bước sang một giai đoạn mới, cởi mở hơn nhưng cũng phức tạp hơn. Diệu Vy không hỏi dồn dập về quá khứ của anh như anh từng lo sợ, mà chỉ lặng lẽ quan sát, chờ đợi anh tự nguyện chia sẻ khi đã sẵn sàng. Sự tế nhị ấy khiến Bách Trinh càng thêm cảm kích, và cũng khiến anh nhận ra rõ hơn nàng thừa hưởng từ cha mình không chỉ gương mặt, mà cả sự thấu hiểu tinh tế trong cách đối nhân xử thế.

Một buổi tối, sau khi đóng cửa hiệu thuốc, Diệu Vy mang cuốn sổ tay của cha ra, đặt trước mặt Bách Trinh, nói rằng nàng muốn cùng anh xem lại kỹ hơn từng trang, biết đâu có thể tìm ra thêm manh mối mà trước đó cả hai đã bỏ sót. Bách Trinh đồng ý, hai người ngồi cạnh nhau bên ngọn đèn dầu, cẩn thận lật từng trang giấy đã ố vàng theo năm tháng.

Đến gần cuối cuốn sổ, Diệu Vy phát hiện một điều mà trước đây nàng chưa từng để ý: gáy sổ có một lớp giấy dày bất thường, như thể được dán chồng lên nhau. Nàng thử tách nhẹ lớp giấy ấy ra, và cả hai không khỏi kinh ngạc khi phát hiện bên trong có một tờ giấy mỏng được gấp gọn, giấu kín suốt bao năm qua mà không ai hay biết. Tờ giấy ấy ghi lại những dòng chữ chi tiết hơn hẳn những ghi chép rời rạc ở các trang khác, rõ ràng là Thanh Phong đã cố tình giấu kỹ phần quan trọng nhất trong toàn bộ những gì ông điều tra được.

Diệu Vy run rẩy cầm tờ giấy trên tay, ánh mắt nàng lướt qua từng dòng chữ một cách chậm rãi, như thể sợ rằng chỉ cần đọc nhanh một chút thôi cũng có thể bỏ lỡ mất một chi tiết quan trọng nào đó. Bách Trinh ngồi cạnh, không giục giã, chỉ lặng lẽ chờ đợi, trong lòng cũng hồi hộp không kém, bởi đây có thể là chìa khóa cuối cùng giúp anh giải đáp được câu hỏi đã ám ảnh mình suốt mười tám năm qua.

Nội dung tờ giấy kể lại, bằng những câu chữ ngắn gọn nhưng đầy đủ, về việc Thiên Bá đã bí mật liên lạc với một nhóm người tự xưng là hậu duệ của một chi phái tà đạo từng bị Tàng Phong Môn đánh bại và trục xuất khỏi vùng đất Lăng Uyên nhiều đời trước. Nhóm người này ôm mối thù truyền kiếp với Tàng Phong Môn, luôn tìm cách báo thù nhưng chưa bao giờ đủ thực lực để đối đầu trực diện, nên đã chọn cách âm thầm mua chuộc, lợi dụng lòng đố kỵ của Thiên Bá để từ bên trong phá hoại môn phái.

Kế hoạch của chúng là giúp Thiên Bá đoạt được bí kíp trấn môn cùng quyền lực trong Tàng Phong Môn, đổi lại Thiên Bá phải giao nộp cho chúng một phần bí kíp võ công thượng thừa cùng những tin tức mật về các môn phái chính đạo trong vùng, phục vụ cho âm mưu báo thù lâu dài của chúng.

Tờ giấy còn ghi lại một chi tiết khiến Bách Trinh phải đọc đi đọc lại nhiều lần: Thanh Phong đã từng bí mật gặp gỡ một trong những kẻ cầm đầu nhóm tà đạo ấy, giả vờ tỏ ý muốn thương lượng để dò xét thêm thông tin, và trong cuộc gặp ấy, ông đã nghe được một cái tên mà nhóm người kia vẫn dùng để gọi Thiên Bá một cách bí mật: "Ưng công tử", ngụ ý rằng ngay từ những ngày đầu cấu kết, Thiên Bá đã tự nhận cho mình một biệt danh liên quan đến loài chim săn mồi hung tợn ấy, như một biểu tượng cho tham vọng của y. Đọc đến đây, mọi nghi ngờ trong lòng Bách Trinh gần như đã được xác nhận: biệt danh Hắc Ưng mà Quỷ Ảnh Sát Cục vẫn dùng để gọi kẻ đứng đầu, không phải ngẫu nhiên mà có, mà bắt nguồn chính từ cái tên Thiên Bá đã tự đặt cho mình từ mười tám năm trước. Thanh Phong đã lần ra được manh mối này sau nhiều tháng âm thầm điều tra, và tờ giấy này chính là bản tóm tắt đầy đủ nhất mà ông ghi lại trước khi bị hại, có lẽ với ý định sẽ trình lên chưởng môn Đoan Mộc Thanh khi có đủ bằng chứng xác thực nhất.

"Vậy ra", Bách Trinh nói, giọng run lên vì xúc động lẫn phẫn nộ, "Thiên Bá không chỉ đơn thuần phản bội vì đố kỵ cá nhân, mà còn cấu kết với kẻ thù truyền kiếp của cả môn phái. Nếu kế hoạch của y thành công, không chỉ Tàng Phong Môn sụp đổ từ bên trong, mà còn có thể khiến cả vùng đất Lăng Uyên rơi vào tay một thế lực tà ác đã ôm mối hận thù suốt nhiều đời." Diệu Vy nghe vậy, gương mặt cũng tái đi, nàng chưa từng nghĩ rằng câu chuyện đằng sau cái chết của cha mình lại có quy mô lớn đến vậy, vượt xa những gì nàng tưởng tượng ban đầu.

"Vậy tại sao đến giờ, Thiên Bá lại quay sang dùng Quỷ Ảnh Sát Cục để truy sát tiểu nữ?" Diệu Vy hỏi, giọng có phần hoang mang. Bách Trinh trầm ngâm một lúc, rồi đáp: "Có lẽ, sau khi hại chết Thanh Phong, Thiên Bá không còn duy trì mối quan hệ với nhóm tà đạo kia nữa, mà tự mình xây dựng nên một thế lực riêng dựa trên những gì học được từ chúng. Quỷ Ảnh Sát Cục có thể chính là hậu thân của mối liên minh ấy, hoặc là một tổ chức hoàn toàn mới do một mình y gây dựng, sử dụng những mối quan hệ và kỹ thuật ám sát học được từ kẻ thù cũ của môn phái."

"Nếu tờ giấy này lọt vào tay Tàng Phong Môn hoặc bất cứ môn phái chính đạo nào khác, sẽ vạch trần được toàn bộ âm mưu cũ của Thiên Bá, đồng thời phơi bày luôn sự tồn tại của Quỷ Ảnh Sát Cục", Bách Trinh nói tiếp, giọng trở nên nghiêm trọng. "Đây chính là lý do tại sao y phải bằng mọi giá tìm ra và tiêu hủy cuốn sổ này, cũng như xóa sổ bất cứ ai có thể liên quan đến nó, kể cả một cô gái vô tội chỉ đơn thuần thừa kế nó từ cha mẹ mà không hề biết đến giá trị thật sự bên trong."

Diệu Vy im lặng, tay run run chạm vào tờ giấy mỏng manh vừa được tìm thấy, cảm giác vừa sợ hãi vừa xót xa dâng lên trong lòng. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng cha mình, người mà nàng chỉ còn nhớ được vài mảnh ký ức mơ hồ, lại là một người dũng cảm đến vậy, dám một mình đối mặt với một âm mưu lớn lao như thế để bảo vệ môn phái và cả vùng đất mình sinh sống, dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

"Cha tiểu nữ... thật sự là một anh hùng", nàng thì thầm, giọng nghẹn ngào. Bách Trinh gật đầu, đặt tay lên vai nàng một cách nhẹ nhàng, an ủi: "Đúng vậy, Thanh Phong là một trong những người dũng cảm và cao thượng nhất mà tại hạ từng biết. Cái chết của ông ấy không hề vô nghĩa, dù suốt mười tám năm qua sự thật đã bị chôn vùi. Giờ đây, chính cô, con gái của ông, sẽ là người giúp phơi bày sự thật ấy ra ánh sáng, hoàn thành nốt những gì ông chưa kịp làm."

Đêm đó, cả hai bàn bạc kỹ lưỡng về bước tiếp theo. Bách Trinh cho rằng cần phải tìm đến Trấn Hà Châu, nơi Kỳ Vạn Sơn từng sinh sống, để xem liệu ông có để lại thêm manh mối nào khác trước khi bị hại hay không, đồng thời cũng muốn tìm hiểu thêm về những mối quan hệ cũ mà Kỳ Vạn Sơn từng có với giới giang hồ, biết đâu sẽ giúp lần ra thêm dấu vết về Quỷ Ảnh Sát Cục. Diệu Vy, dù lo sợ trước hành trình đầy hiểm nguy phía trước, vẫn kiên quyết muốn đi cùng, bởi nàng cảm thấy đây là trách nhiệm của mình, là cách duy nhất để nàng có thể hiểu trọn vẹn về người cha mà mình chưa bao giờ có cơ hội biết rõ.

Bách Trinh ban đầu ngần ngại, muốn để nàng ở lại Thành Lăng Uyên dưới sự bảo vệ của vài người quen biết mà anh tin tưởng, nhưng sau khi cân nhắc, anh nhận ra rằng để nàng ở lại một mình, dù có người bảo vệ, vẫn tiềm ẩn nhiều rủi ro không kém gì việc mang nàng theo cùng, nhất là khi Quỷ Ảnh Sát Cục đã chứng minh được khả năng truy lùng mục tiêu bất cứ nơi đâu. Cuối cùng, anh đồng ý để Diệu Vy cùng đi, với điều kiện nàng phải tuyệt đối nghe theo mọi chỉ dẫn của anh trong suốt hành trình.

Trước khi đi ngủ, Bách Trinh còn dặn dò Diệu Vy cất kỹ tờ giấy quan trọng ấy vào một nơi riêng biệt, tách khỏi cuốn sổ tay, phòng trường hợp một trong hai thứ chẳng may thất lạc trong hành trình sắp tới thì vẫn còn thứ kia làm bằng chứng. Diệu Vy nghe theo, may một túi vải nhỏ giấu kín trong lớp áo trong, cẩn thận khâu lại đường chỉ để đảm bảo không bị rơi rớt dọc đường.

Sáng hôm sau, khi nghe tin Diệu Vy sắp lên đường đến một nơi xa lạ với bao hiểm nguy rình rập, Xuân Đào nhất quyết đòi đi theo, gạt phăng mọi lời khuyên can của dì Ngọc Hiên. "Chị đi đâu, em theo đó, từ nhỏ đến giờ vẫn vậy", cô nói, giọng cứng cỏi hiếm thấy, hai tay đã thoăn thoắt gói ghém áo quần và ít lương khô cho cả hai người. Diệu Vy muốn từ chối vì sợ liên lụy đến em gái, nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết không gì lay chuyển nổi của Xuân Đào, nàng đành mềm lòng gật đầu, thầm nghĩ có thêm một người thân bên cạnh trên hành trình dài cũng là một sự an ủi không nhỏ. Bách Trinh cân nhắc một lúc, cuối cùng cũng đồng ý, chỉ dặn dò Xuân Đào phải luôn đi sát bên Diệu Vy và tuyệt đối nghe theo chỉ dẫn của anh nếu chẳng may gặp biến. Dì Ngọc Hiên, sau khi được thuyết phục rằng ở lại một mình mới thực sự nguy hiểm hơn, đồng ý đóng cửa hiệu thuốc, tạm lánh đến nhà người quen trong vài ngày để đảm bảo an toàn cho chính mình. Cả ba, Bách Trinh, Diệu Vy và Xuân Đào, chuẩn bị hành trang lên đường đến Trấn Hà Châu. Trước khi rời đi, Diệu Vy cẩn thận cất cuốn sổ tay cùng tờ giấy bí mật vào trong người, giữ chặt như báu vật quý giá nhất đời mình, trong lòng vừa mang một nỗi lo sợ mơ hồ về những gì sắp phải đối mặt, vừa dâng lên một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có để đi đến tận cùng sự thật về cái chết của người cha mà nàng chưa từng thực sự được biết rõ.

Bách Trinh đứng bên cửa thành, nhìn Diệu Vy khoác lên mình bộ áo giản dị thuận tiện cho việc đi đường, dáng vẻ kiên nghị của nàng lúc này khiến anh thoáng nhớ lại hình ảnh Thanh Phong năm xưa mỗi khi chuẩn bị lên đường hành hiệp, cùng một ánh mắt cương quyết không lay chuyển trước hiểm nguy. Anh khẽ thở dài, tự nhủ rằng mình phải làm tất cả những gì có thể để bảo vệ nàng trên con đường phía trước, dù có phải trả giá bằng chính mạng sống của mình một lần nữa.

Đã sao chép liên kết chương