Kiếm Thần Xuất Thế
9 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Kiếm Thần Xuất Thế

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Bóng người bước ra từ khu rừng thưa chỉ là một lão nông dắt theo con bò gầy, đi lạc đường tìm nhà người quen. Bách Trinh chỉ đường cho ông ta, nhìn theo bóng dáng khập khiễng khuất dần sau rặng cây, rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ những linh cảm đêm qua chỉ là ảo giác của một tâm trí quá lâu ngày sống trong tĩnh lặng. Nhưng khi quay vào nhà, ánh mắt anh vô tình dừng lại nơi thanh kiếm bọc vải trên vách, và ký ức mười tám năm trước bỗng ùa về, sống động như thể mới hôm qua.

Ngày ấy, Tàng Phong Môn còn là một trong những môn phái kiếm thuật lừng lẫy nhất vùng đất Lăng Uyên, do chưởng môn Đoan Mộc Thanh sáng lập từ khi còn trẻ, gây dựng nên danh tiếng bằng chính tài năng và đức độ của mình. Môn quy Tàng Phong Môn có một điều căn bản khác hẳn các môn phái khác: đề cao sự nhẫn nhịn, ẩn giấu thực lực cho đến khi cần thiết mới xuất chiêu, giống như cách ngọn gió núi luôn lặng lẽ cho đến khi cuốn phăng cả cây cổ thụ. Kiếm pháp trấn môn mang tên Ẩn Phong Kiếm Pháp cũng từ triết lý ấy mà ra, dạy người luyện không phô trương, không khoe khoang, chỉ ra chiêu một lần duy nhất và phải là chiêu quyết định.

Trong số các đệ tử đời thứ ba của môn phái, có ba người được chưởng môn Đoan Mộc Thanh đặc biệt để mắt: Vưu Bách Trinh, người có tư chất kiếm thuật hơn hẳn đồng lứa; Chúc Thanh Phong, người tính tình khoan hòa, đối đãi với mọi người bằng cả tấm lòng chân thành; và Nguỵ Thiên Bá, người có nội lực thâm hậu nhưng tâm tính lại nóng nảy, hay so đo hơn thua với huynh đệ.

Ba người từng là những huynh đệ thân thiết, cùng nhau tập luyện dưới ánh trăng, cùng nhau xuống núi hành hiệp trượng nghĩa, cùng nhau chia sẻ từng bát cơm nguội trong những đêm đi săn thú dữ bảo vệ dân làng. Bách Trinh còn nhớ rõ, có một lần cả ba bị lạc trong rừng sâu suốt ba ngày ba đêm, lương thực cạn kiệt, chính Thanh Phong là người nhường phần cơm ít ỏi còn lại cho hai sư đệ, tự mình nhịn đói đến mức ngất đi giữa đường, khiến cả hai phải thay nhau cõng ông trở về sơn môn.

Thanh Phong hơn Bách Trinh ba tuổi, luôn xưng hô với anh bằng cái giọng vừa nghiêm khắc vừa trìu mến của một người anh cả. Mỗi khi Bách Trinh luyện kiếm đến kiệt sức mà chiêu thức vẫn chưa đạt được sự tinh diệu như ý, Thanh Phong lại ngồi bên cạnh, không nói lời trách móc, chỉ lặng lẽ pha cho anh một ấm trà nóng, rồi kể vài câu chuyện cũ để anh thư giãn tâm trí trước khi luyện tiếp. Có lẽ chính nhờ những năm tháng ấy mà Bách Trinh coi Thanh Phong không khác gì ruột thịt.

Nguỵ Thiên Bá thì khác. Từ nhỏ y đã mang trong lòng một nỗi ám ảnh về việc phải hơn người, phải được công nhận là đệ tử xuất sắc nhất. Mỗi lần Bách Trinh đạt được tiến bộ trong kiếm thuật, ánh mắt Thiên Bá lại thoáng qua một tia u ám mà ít ai để ý, trừ Thanh Phong, người luôn tinh tế nhận ra những biến chuyển nhỏ nhặt trong lòng người khác. Có lần Thanh Phong từng nhắc khéo Bách Trinh, dặn anh đối xử nhẹ nhàng hơn với Thiên Bá, đừng để y cảm thấy bị bỏ lại phía sau, bởi dù sao ba người cũng là huynh đệ cùng môn, cùng chung một mái nhà.

Nhưng lời nhắc nhở ấy không đủ để hàn gắn những vết nứt đã âm thầm hình thành trong lòng Thiên Bá suốt nhiều năm. Khi Đoan Mộc Thanh về già, bắt đầu tính chuyện chọn người kế vị chức chưởng môn, những lời đồn đoán trong môn phái ngày càng rõ ràng hơn: người được chọn gần như chắc chắn sẽ là Chúc Thanh Phong, bởi đức độ và uy tín của ông đã được cả môn phái công nhận từ lâu, còn Bách Trinh, dù kiếm thuật cao cường, vẫn còn quá trẻ để gánh vác trọng trách ấy.

Thiên Bá, người đứng ngoài cuộc đua ấy ngay từ đầu, bắt đầu nuôi trong lòng một sự oán hận âm thầm. Y cho rằng tài năng của mình không hề thua kém hai sư huynh sư đệ, chỉ vì xuất thân không có gì nổi bật, không có những mối quan hệ thân tình với các trưởng lão, nên mới bị gạt ra ngoài lề. Từ đó, y bắt đầu lén lút giao du với một số nhân vật lạ mặt bên ngoài môn phái, những kẻ vốn có quan hệ mờ ám với các thế lực hắc đạo trong vùng, âm thầm tính kế đoạt lấy những bí kíp trấn môn, hòng dùng chúng làm vốn liếng mặc cả với các thế lực ấy, đổi lấy quyền lực và vị trí mà y cho rằng mình xứng đáng có được.

Chúc Thanh Phong là người đầu tiên phát hiện ra những dấu hiệu bất thường. Một đêm, ông tình cờ thấy Thiên Bá lén ra khỏi sơn môn vào giờ tý, mang theo một bọc vải nhỏ, dáng vẻ vội vã khác thường. Ông âm thầm theo dõi, phát hiện y gặp gỡ một nhóm người lạ mặt tại một khe núi hẻo lánh, trao đổi những lời lẽ ám muội về việc "lấy được bản đồ tàng kinh các" và "chia phần công bằng khi đại sự thành".

Thanh Phong không lập tức tố cáo chuyện này với chưởng môn. Ông là người thận trọng, hiểu rằng một khi phanh phui chuyện phản bội ngay giữa lúc môn phái đang chuẩn bị lễ truyền ngôi, sẽ gây ra chấn động lớn, khiến lòng người hoang mang, có thể làm sụp đổ cả nền tảng mà Đoan Mộc Thanh đã dày công gây dựng suốt mấy chục năm. Ông quyết định tự mình điều tra thêm, thu thập đầy đủ bằng chứng, rồi mới tính đến việc trình báo, để mọi chuyện được xử lý êm thấm nhất có thể, không làm tổn hại danh dự môn phái.

Ông chỉ hé lộ một phần nhỏ nghi ngờ của mình cho Bách Trinh biết, vào một đêm hai người cùng ngồi uống rượu dưới gốc cây cổ thụ sau sơn môn. "Có những chuyện, ta cần tự mình xác minh trước khi nói ra", Thanh Phong khi đó đã nói như vậy, giọng trầm và có phần nặng trĩu tâm sự. "Nếu chẳng may ta đoán sai, chuyện này sẽ hủy hoại cả một con người, một huynh đệ của chúng ta. Nhưng nếu ta đoán đúng, mà lại vội vàng hành động, e rằng sẽ gây họa lớn hơn cho cả môn phái. Đệ hãy tin ta, để ta lo liệu chuyện này."

Bách Trinh khi ấy còn quá trẻ, còn quá tin tưởng vào sự chín chắn của sư huynh, nên đã gật đầu đồng ý, không hỏi thêm gì nhiều, cũng không mảy may nghĩ rằng lời nói ấy sẽ là một trong những câu cuối cùng ông nghe được từ Thanh Phong trước khi mọi chuyện trở thành bi kịch.

Nửa tháng sau đó, vào một buổi chiều mưa tầm tã, Thanh Phong nhận được một mảnh giấy nặc danh, hẹn ông đến Hẻm Vọng Hồn vào giờ hợi để trao đổi một chuyện quan trọng liên quan đến an nguy môn phái. Ông đi một mình, không mang theo binh khí ngoài thanh trường kiếm vẫn đeo bên hông, chỉ để lại một mảnh giấy ngắn cho Bách Trinh, dặn dò rằng nếu đến giờ tý mà ông chưa về, hãy đến Hẻm Vọng Hồn tìm ông.

Bách Trinh khi đó đang bận xử lý một vụ việc khác theo lệnh chưởng môn, mãi đến gần giờ tý mới đọc được mảnh giấy ấy. Anh vội vã phi ngựa như bay trong đêm mưa gió, nhưng con đường núi trơn trượt, có đoạn sạt lở khiến anh phải vòng đường xa hơn dự tính. Khi anh đến được Hẻm Vọng Hồn, mưa đã tạnh, sương mù dày đặc phủ kín cả hẻm núi, và giữa vũng máu loang trên nền đá, Chúc Thanh Phong đã nằm đó, hơi thở thoi thóp, thanh kiếm gãy làm đôi bên cạnh.

Ông chỉ kịp nói với Bách Trinh vài lời đứt quãng trước khi tắt thở, giọng nói yếu ớt đến mức gần như chỉ còn là hơi gió: "Đừng... đừng để môn phái... biết chuyện này... Bách Trinh, đệ phải hứa với ta..." Rồi đôi mắt ông khép lại, mãi mãi không còn mở ra nữa, để lại Bách Trinh quỳ gối giữa hẻm núi lạnh lẽo, ôm xác người anh coi như ruột thịt, gào lên trong tuyệt vọng mà không một ai đáp lại ngoài tiếng vọng của chính mình dội lại từ vách đá.

Sau đêm đó, không ai tìm thấy dấu vết của Nguỵ Thiên Bá tại sơn môn nữa. Có tin đồn rằng y đã bỏ trốn vì sợ liên lụy đến một vụ tranh chấp giang hồ nào đó, có tin khác lại nói y đã chết trong một trận loạn chiến ở biên ải xa xôi. Chưởng môn Đoan Mộc Thanh, vì tôn trọng lời trăng trối cuối cùng của Thanh Phong mà Bách Trinh thuật lại một cách mơ hồ, không truy cứu thêm, chỉ lặng lẽ làm lễ an táng cho đệ tử yêu quý của mình, tuyên bố với môn phái rằng đó là một vụ cướp của giết người tầm thường trên đường vắng.

Chỉ có Bách Trinh biết, đó không phải một vụ cướp của tầm thường. Nhưng anh cũng không biết chính xác điều gì đã xảy ra, không biết Thanh Phong đã phát hiện ra bí mật gì, không biết ai đứng sau vụ phục kích ấy, chỉ biết rằng mình đã đến chậm, và sự chậm trễ ấy đã cướp đi mạng sống của người anh mà mình kính trọng nhất trên đời.

Từ đó, Bách Trinh sống trong một trạng thái nửa tỉnh nửa mê suốt nhiều tháng liền, không còn thiết tha luyện kiếm, không còn muốn nghe ai gọi mình là kiếm thần nữa. Anh xin từ chức, giao lại mọi trọng trách môn phái đã định trao cho mình, rồi một mình rời khỏi Tàng Phong Môn, mang theo thanh kiếm bọc kín trong vải gai, đi mãi cho đến khi tìm thấy Tuyệt Phong Cốc, một nơi đủ xa, đủ vắng, để anh có thể trốn tránh cả thế giới lẫn chính mình.

Ngồi trong căn nhà tranh, nhìn ánh chiều tà len qua khe cửa, Bách Trinh khẽ nhắm mắt, để cho ký ức ấy trôi qua một lần nữa như một cơn sóng cũ. Anh đã kể lại câu chuyện này cho chính mình không biết bao nhiêu lần trong suốt mười tám năm qua, mỗi lần đều đau như lần đầu. Có lẽ, anh nghĩ, có những nỗi đau không phải để được chữa lành, mà chỉ để được mang theo, như một phần không thể tách rời của chính con người mình.

Nhưng anh không ngờ rằng, ngay lúc này, cách Tuyệt Phong Cốc hàng trăm dặm đường, tại một trấn nhỏ tên Thành Lăng Uyên, có một cô gái trẻ mang trong huyết quản chính dòng máu của Chúc Thanh Phong, đang bắt đầu cảm nhận được những ánh mắt lạ lùng dõi theo mình mỗi bước chân, mà cô hoàn toàn không hay biết rằng số phận của mình đã bắt đầu gắn liền với câu chuyện dang dở của mười tám năm về trước.

Đã sao chép liên kết chương