Chương 15
Chương 15 — Kiếm Thần Xuất Thế
Sau đêm giải cứu Xuân Đào, cả nhóm quyết định không nán lại Trấn Hà Châu thêm nữa, bởi biết chắc rằng Quỷ Ảnh Sát Cục sẽ sớm phát hiện ra cứ điểm của mình bị phá, và phản ứng tiếp theo của chúng chắc chắn sẽ quyết liệt hơn nhiều. Bách Trinh quyết định đưa cả ba người, Diệu Vy, Xuân Đào và bản thân mình, tìm đến nương nhờ tạm thời tại Thanh Vân Phái, nơi Lý Tồn Đạo từng ngỏ ý sẵn sàng giúp đỡ, vừa để đảm bảo an toàn, vừa để có thêm nhân lực hỗ trợ trong việc tìm hiểu sâu hơn về tổng đàn của tổ chức sát thủ.
Lý Tồn Đạo đón tiếp cả nhóm nồng hậu, sắp xếp chỗ ở chu đáo trong khuôn viên môn phái, đồng thời cắt cử vài đệ tử canh gác cẩn mật xung quanh để đề phòng bất trắc. Sau khi nghe Bách Trinh thuật lại toàn bộ diễn biến, từ cuốn sổ tay của Thanh Phong, tờ giấy bí mật nói về âm mưu phản bội của Thiên Bá, cho đến những gì khai thác được từ tên chỉ huy cứ điểm ở Trấn Hà Châu, Lý Tồn Đạo trầm ngâm rất lâu, gương mặt lộ rõ vẻ nặng nề.
"Nếu quả thật Hắc Ưng chính là Nguỵ Thiên Bá", ông nói chậm rãi, "đây sẽ là một cú sốc lớn cho cả giới võ lâm chính đạo, bởi ai cũng tin rằng y đã chết từ mười tám năm trước. Việc y có thể ẩn mình lâu đến vậy, âm thầm gây dựng một tổ chức sát thủ quy mô như thế, chứng tỏ y đã chuẩn bị và tính toán vô cùng kỹ lưỡng, có lẽ ngay từ những ngày còn ở Tàng Phong Môn, y đã nung nấu ý định này." Bách Trinh gật đầu, lòng nặng trĩu khi nghĩ đến việc một người từng là huynh đệ đồng môn của mình lại có thể ôm mối hận thù sâu đến vậy trong suốt bao nhiêu năm.
Lý Tồn Đạo đề nghị cử người đến dò xét khu vực thung lũng gần Tàng Phong Môn mà tên chỉ huy bị bắt đã tiết lộ, đồng thời cũng gửi thư báo tin cho các trưởng lão còn tại thế của Tàng Phong Môn, để họ có sự chuẩn bị cần thiết trước khi sự thật được phơi bày hoàn toàn. Bách Trinh đồng ý, nhưng cũng dặn dò phải hết sức thận trọng, tránh đánh động sớm khiến Thiên Bá có cơ hội tẩu thoát hoặc gia tăng phòng bị.
Trong lúc chờ đợi tin tức từ những người được cử đi do thám, Bách Trinh dành thời gian ở lại Thanh Vân Phái để luyện tập lại toàn bộ Ẩn Phong Kiếm Pháp, ôn luyện những chiêu thức đã lâu không sử dụng đến mức thuần thục hoàn toàn, chuẩn bị cho trận chiến quyết định mà anh biết chắc sẽ không tránh khỏi. Trong số đó, có một chiêu cuối cùng của bộ kiếm pháp, tên gọi Phong Ẩn Vân, mà chính Đoan Mộc Thanh khi xưa chỉ truyền dạy cho riêng anh, dặn rằng đây là chiêu sát thủ chỉ nên dùng khi đã chấp nhận đánh đổi một phần thân thể để đổi lấy nhát kiếm quyết định, tuyệt không được khinh suất sử dụng ngoài lúc sinh tử thật sự. Suốt mười tám năm, anh chưa một lần phải dùng đến nó ngoài đời thực, chỉ luyện đi luyện lại trong tưởng tượng; giờ đây, mỗi khi vung kiếm đến thế cuối cùng ấy giữa sân Thanh Vân Phái, tay anh lại hơi khựng lại trong một thoáng, như thể cơ thể còn ngần ngại trước điều mà lý trí đã quyết. Diệu Vy thường ngồi bên ngoài sân luyện võ, lặng lẽ quan sát anh tập luyện, trong lòng vừa lo lắng vừa thầm ngưỡng mộ trước ý chí kiên định của người đàn ông đã dành trọn tâm huyết để bảo vệ mình và tìm ra sự thật cho cha nàng.
Ba ngày sau, một vị khách bất ngờ tìm đến Thanh Vân Phái: Tô Nhất Hạc, trưởng lão còn tại thế duy nhất của Tàng Phong Môn từng chứng kiến những năm tháng Bách Trinh, Thanh Phong và Thiên Bá còn là đệ tử dưới trướng Đoan Mộc Thanh. Ông đã nhận được thư của Lý Tồn Đạo, tức tốc lên đường bất chấp tuổi già sức yếu, bởi ông hiểu rằng nếu sự thật về Thiên Bá quả thật liên quan đến một tổ chức sát thủ nguy hiểm như vậy, đây là chuyện hệ trọng liên quan đến thanh danh cả môn phái mà ông không thể ngồi yên.
Sau khi nghe Bách Trinh thuật lại chi tiết về tên chỉ huy đeo mặt nạ đồng hình đầu chim ưng, về giọng nói trầm lạnh và cách xưng hô đầy tự phụ của hắn, Tô Nhất Hạc trầm mặc hồi lâu, rồi hỏi thêm một chi tiết mà chỉ những người từng gần gũi với Thiên Bá năm xưa mới có thể biết: "Ngươi có để ý bàn tay phải của hắn không? Có vết sẹo dài từ cổ tay đến gần khuỷu tay hay không?" Bách Trinh sững người, nhớ lại lúc giao đấu với tên chỉ huy ở Trấn Hà Châu, khi ống tay áo hắn xô lệch trong lúc vung đao, quả thật có thoáng thấy một vết sẹo dài như vậy, nhưng khi đó anh không kịp để tâm.
Tô Nhất Hạc thở dài, gương mặt già nua bỗng chốc như già thêm chục tuổi: "Vết sẹo ấy, Thiên Bá có được từ một lần luyện kiếm sai chiêu thời còn trẻ, chính tay lão phu băng bó cho y khi đó. Nếu kẻ cầm đầu tổ chức sát thủ ấy mang đúng vết sẹo này, cùng với biệt danh Hắc Ưng mà y từng tự đặt cho mình khi cấu kết với đám tà đạo, thì không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là Nguỵ Thiên Bá, không ai khác." Lời khẳng định của vị trưởng lão như một tiếng sét giữa trời quang, dù bản thân Bách Trinh đã ngờ vực từ lâu, nhưng khi nghe chính miệng người từng nuôi dạy Thiên Bá xác nhận, anh vẫn không khỏi rúng động toàn thân.
Diệu Vy đứng bên cạnh, tay siết chặt lấy mép áo, gương mặt tái nhợt khi lần đầu tiên được nghe nhắc đến cái tên thật của kẻ đã hại chết cha mình, kẻ đang truy sát chính bản thân nàng suốt bao ngày qua. Nàng khắc sâu cái tên ấy vào tâm khảm, tự nhủ rằng từ giờ phút này, đây không còn là một kẻ thù giấu mặt mơ hồ nữa, mà là một con người cụ thể, với một quá khứ cụ thể, và món nợ máu mà hắn phải trả cũng cụ thể không kém.
Năm ngày sau, một đệ tử của Thanh Vân Phái được cử đi do thám trở về, báo cáo lại rằng đã tìm thấy dấu vết của một thung lũng bí mật nằm sâu trong dãy núi giáp ranh với khu vực Tàng Phong Môn, được canh gác cẩn mật bởi nhiều lớp bố phòng, có cả những trạm gác ẩn giấu khéo léo trong địa hình hiểm trở. Đệ tử này còn kể lại rằng, trong lúc quan sát từ xa bằng ống nhòm, anh ta đã thấy thấp thoáng một người đàn ông đeo mặt nạ đồng hình đầu chim ưng xuất hiện tại cổng vào thung lũng, ra lệnh cho đám thuộc hạ với dáng vẻ uy quyền tuyệt đối.
Đây chính là bằng chứng trực tiếp đầu tiên xác nhận sự tồn tại thực sự của Hắc Ưng, không còn là những lời đồn đại mơ hồ nữa. Bách Trinh nghe tin, hai tay siết chặt thành nắm đấm rồi lại từ từ buông ra, một cử chỉ anh vẫn lặp lại từ thời trẻ mỗi khi buộc phải nén lòng nóng vội lại chờ đúng thời cơ. Anh vừa nôn nóng muốn đối mặt ngay lập tức với kẻ thù đã gây ra bao đau khổ, vừa lo lắng về những gì sẽ xảy ra khi sự thật cuối cùng cũng được phơi bày hoàn toàn.
Anh quyết định, thay vì tấn công trực diện vào thung lũng với sự hỗ trợ đông đảo có thể gây thương vong lớn cho cả hai bên, anh sẽ tìm cách tiếp cận một mình, dùng chính danh nghĩa của mình để thách thức Hắc Ưng ra mặt đối đầu trực tiếp, buộc y phải lộ diện hoàn toàn trước khi có thể phủ nhận hay chối bỏ tội lỗi của mình. Lý Tồn Đạo ban đầu phản đối, cho rằng quá mạo hiểm, nhưng sau khi nghe Bách Trinh giải thích rằng đây là cách duy nhất để có được sự thật một cách rõ ràng nhất, không bị vấy bẩn bởi những cuộc giao tranh hỗn loạn có thể che mờ chân tướng sự việc, ông cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý, nhưng vẫn kiên quyết cử vài đệ tử giỏi nhất đi theo hỗ trợ từ xa, phòng khi có biến.
Trước khi lên đường, Bách Trinh gặp riêng Diệu Vy trong một buổi chiều yên tĩnh nơi hậu viện Thanh Vân Phái. Anh kể cho nàng nghe, lần đầu tiên một cách đầy đủ và chi tiết nhất, về toàn bộ mối quan hệ giữa mình, Thanh Phong và Thiên Bá, về những nghi ngờ ngày càng chắc chắn rằng kẻ đứng sau Quỷ Ảnh Sát Cục chính là người sư đệ đã phản bội môn phái năm xưa. Diệu Vy lắng nghe trong im lặng, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng, tay siết chặt lấy vạt áo khi nghe đến những chi tiết về cái chết của cha mình.
"Nếu đúng là như vậy", nàng nói, giọng run run nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên, "tiểu nữ muốn cùng tiên sinh đối mặt với kẻ đó. Đây không chỉ là mối thù của tiên sinh, mà còn là mối thù của tiểu nữ, của cha tiểu nữ. Tiểu nữ có quyền được biết sự thật tận mắt, không muốn chỉ ngồi đây chờ đợi tin tức từ người khác." Bách Trinh nhìn nàng, trong lòng vừa lo lắng cho sự an toàn của nàng, vừa thấu hiểu được khát khao chính đáng ấy, cuối cùng đành gật đầu đồng ý, với điều kiện nàng phải tuyệt đối nghe theo chỉ dẫn của anh và giữ khoảng cách an toàn trong suốt cuộc đối đầu sắp tới.
Tô Nhất Hạc, sau khi xác nhận thân phận của Thiên Bá, cũng xin được ở lại cùng đoàn người, ông nói rằng bản thân là người duy nhất còn sống từng chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành của cả ba đệ tử năm xưa, có lẽ ông sẽ giúp ích được phần nào trong việc đối thoại, may ra có thể khơi gợi lại chút lương tri còn sót lại trong lòng kẻ phản bội trước khi mọi chuyện đi đến bước đường cùng. Bách Trinh cảm kích trước tấm lòng của vị trưởng lão già, nhưng trong thâm tâm anh hiểu rõ hơn ai hết rằng, với những gì Thiên Bá đã gây ra suốt mười tám năm qua, khả năng cảm hóa bằng lời nói gần như không còn tồn tại.
Đêm trước ngày lên đường, Bách Trinh đứng một mình nơi sân sau Thanh Vân Phái, ngước nhìn bầu trời đầy sao, lòng suy nghĩ về hành trình mười tám năm đã qua, về những gì mình đã mất mát và những gì mình đang cố gắng chuộc lại. Anh rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, ánh trăng phản chiếu lên lưỡi thép sáng loáng, và trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được một sự bình thản lạ thường, như thể sau bao năm trốn tránh, cuối cùng anh cũng đã sẵn sàng đối mặt với chương cuối cùng của câu chuyện đau thương này, dù kết cục có ra sao đi chăng nữa.