Chương 9
Chương 9 — Kiếm Thần Xuất Thế
Ba ngày sau cuộc thẩm vấn tên sát thủ ở khu nhà kho bỏ hoang, tình hình tại Thành Lăng Uyên bỗng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Có lẽ Quỷ Ảnh Sát Cục đã nhận ra kế hoạch âm thầm truy sát của mình bị phát hiện, nên chuyển sang chiến thuật quyết liệt hơn, không còn giữ vẻ kín đáo như trước nữa. Vào một buổi trưa nắng gắt, khi khu chợ trung tâm đang đông đúc người qua lại, một toán sát thủ hơn chục người bất ngờ xông vào khu phố Đông, gây náo loạn để tạo cơ hội tiếp cận hiệu thuốc Nhân Tâm Đường.
Bách Trinh khi đó đang ngồi uống trà trong một quán nhỏ đối diện hiệu thuốc, linh cảm bất thường khiến anh đứng bật dậy ngay khi nghe tiếng la hét đầu tiên vang lên từ phía chợ. Anh lao ra đường, chỉ kịp thấy cảnh tượng hỗn loạn: người dân chạy tán loạn, vài sạp hàng bị lật đổ, và giữa đám đông, những bóng người mặc áo xám đang phá vòng vây của vài tráng đinh trong phố, tiến thẳng về phía hiệu thuốc nơi Diệu Vy đang đứng chết lặng sau quầy.
Trong tích tắc ấy, Bách Trinh nhận ra rằng mình đang đứng trước một lựa chọn quan trọng: nếu tiếp tục giữ kín thực lực, dùng những chiêu thức thông thường để tránh gây chú ý, có lẽ anh vẫn có thể giải cứu được Diệu Vy, nhưng đồng thời cũng sẽ mất đi khoảng thời gian quý báu, khiến nàng phải đối mặt với nguy hiểm lâu hơn cần thiết. Chỉ trong một hơi thở, anh quyết định gạt bỏ mọi toan tính về việc giữ gìn thân phận, bởi tính mạng của con gái Thanh Phong quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.
Không còn thời gian để giữ kín thân phận nữa, Bách Trinh rút kiếm, lao thẳng vào giữa đám sát thủ, thân pháp nhanh như chớp, thanh kiếm trong tay anh vung lên tạo thành những vệt sáng bạc lấp loáng dưới ánh mặt trời. Anh không còn e dè kiềm chế thực lực như lần trước, mà xuất chiêu hết sức mình. Tên đứng đầu vừa vung đao chắn ngang đã bị mũi kiếm anh lướt qua cổ tay, đao rơi loảng xoảng trước khi hắn kịp hiểu chuyện gì xảy ra; ngay lập tức, thân hình Bách Trinh đã xoay nửa vòng, một chân trụ, một chân quét ngã tên thứ hai đang lao tới từ bên hông, đồng thời chuôi kiếm thúc mạnh vào huyệt đạo dưới xương sườn hắn. Tiếng thét, tiếng binh khí rơi, tiếng bước chân hoảng loạn hòa vào nhau thành một mớ âm thanh hỗn độn giữa phiên chợ, còn Bách Trinh vẫn di chuyển giữa vòng vây như một cơn lốc lặng lẽ, từng nhát kiếm đều mang theo sức mạnh áp đảo, chỉ trong chớp mắt đã hạ gục liên tiếp bốn năm tên sát thủ, buộc những kẻ còn lại phải chững lại, không dám liều lĩnh xông lên nữa.
Người dân trong chợ, ban đầu hoảng loạn bỏ chạy, giờ đây dừng lại từ xa, kinh ngạc nhìn cảnh tượng một người đàn ông đơn độc đánh bại cả một toán sát thủ đông đảo bằng những chiêu kiếm tuyệt diệu mà họ chưa từng thấy trong đời. Có người lớn tuổi trong đám đông, từng nghe kể về những truyền thuyết giang hồ thời trẻ, bất giác thốt lên kinh ngạc: "Đây... đây chẳng phải là Ẩn Phong Kiếm Pháp của Tàng Phong Môn hay sao? Ta từng được xem qua một lần khi còn trẻ, không ngờ đến nay vẫn còn người luyện được đến mức xuất thần nhập hóa như vậy!"
Lời nói ấy như một tia sét đánh giữa đám đông, nhanh chóng lan truyền từ người này sang người khác. Toán sát thủ còn lại, nhận thấy tình thế bất lợi và lo sợ thân phận bị lộ thêm nữa, vội vàng rút lui trong hỗn loạn, bỏ lại vài đồng bọn bị thương nằm la liệt trên nền chợ. Bách Trinh đứng giữa đám đông, ngực còn phập phồng vì vừa trải qua trận chiến căng thẳng, ánh mắt anh quét quanh đảm bảo không còn nguy hiểm nào rình rập, rồi mới chạy vội đến bên Diệu Vy, kiểm tra xem nàng có bị thương tích gì không.
"Cô không sao chứ?" anh hỏi, giọng vẫn còn gấp gáp. Diệu Vy lắc đầu, toàn thân vẫn còn run rẩy vì vừa trải qua cơn hoảng loạn, nhưng ánh mắt nàng nhìn anh giờ đây mang một sắc thái khác hẳn, vừa biết ơn vừa có phần kinh ngạc khi tận mắt chứng kiến sức mạnh thực sự của người đàn ông mà nàng vẫn nghĩ chỉ là một lữ khách bình thường.
Sau khi toán sát thủ rút lui, vài tráng đinh trong phố cùng nhau khiêng những tên bị thương còn nằm lại giao cho quan phủ địa phương xử lý, dù ai cũng biết rằng những kẻ cấp thấp bị bắt này khó lòng khai ra được điều gì quan trọng, bởi lệ thường của các tổ chức sát thủ là chọn những kẻ không biết quá nhiều bí mật để làm nhiệm vụ lộ diện, tránh rủi ro khi bị bắt giữ. Diệu Vy đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy, tay vẫn còn run rẩy, trong lòng vừa sợ hãi vừa xót xa khi nghĩ đến việc chỉ vì mình mà cả khu chợ nơi bao nhiêu người dân vô tội qua lại mỗi ngày lại phải hứng chịu một trận hỗn loạn như vậy.
Tin tức về trận chiến giữa chợ nhanh chóng lan khắp Thành Lăng Uyên chỉ trong vòng nửa ngày, rồi từ đó tiếp tục lan rộng ra khắp các trấn lân cận trong những ngày sau đó. Người ta bàn tán xôn xao về một kiếm khách bí ẩn, sử dụng kiếm pháp thất truyền của Tàng Phong Môn, đơn thương độc mã đánh bại cả một toán sát thủ đông đảo để bảo vệ một cô gái vô danh chỉ là chủ một hiệu thuốc nhỏ. Nhiều người bắt đầu đặt câu hỏi: liệu đây có phải là dấu hiệu cho thấy vị kiếm thần huyền thoại năm xưa, người đã biến mất khỏi giang hồ suốt mười tám năm, cuối cùng cũng đã tái xuất?
Bách Trinh, sau trận chiến ấy, hiểu rằng mình không thể tiếp tục giấu giếm thân phận thật của mình được nữa. Việc anh sử dụng Ẩn Phong Kiếm Pháp giữa chốn đông người, trước mặt hàng chục nhân chứng, đồng nghĩa với việc tin tức sẽ sớm lan đến tai những người từng biết đến anh trong quá khứ, kể cả những trưởng lão còn sống của Tàng Phong Môn, và có lẽ, cả kẻ đang đứng sau Quỷ Ảnh Sát Cục.
Tối hôm đó, Bách Trinh ngồi một mình trong phòng trọ, tay siết chặt thanh kiếm đặt trên đùi, lòng dâng lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng. Nhẹ nhõm vì cuối cùng anh cũng không còn phải sống trong sự che giấu, lảng tránh chính con người thật của mình như suốt mười tám năm qua. Lo lắng vì anh biết rằng, một khi thân phận thật được phơi bày, không chỉ những kẻ thù cũ sẽ chú ý đến anh, mà cả những mối quan hệ giang hồ phức tạp mà anh đã cố tình rời xa cũng sẽ tìm đến, kéo anh trở lại với thế giới mà anh đã từ bỏ từ lâu.
Anh nghĩ đến những trưởng lão còn sống của Tàng Phong Môn, những người có thể sẽ tìm đến khi nghe tin, nghĩ đến khả năng chuyện cũ về cái chết của Thanh Phong có thể bị khơi lại theo những cách mà anh chưa lường trước được. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh nhận ra rằng chính việc mọi chuyện được phơi bày ra ánh sáng, dù có thể gây xáo trộn, lại chính là điều cần thiết để cuối cùng có thể lật lại toàn bộ sự thật đã bị chôn giấu suốt mười tám năm qua, thay vì cứ mãi để nó âm ỉ trong bóng tối như từ trước đến nay.
Nhưng dù có lo lắng đến đâu, anh cũng không hối hận về quyết định của mình. Bảo vệ Diệu Vy, tìm ra sự thật về cái chết của Thanh Phong, đó là những điều quan trọng hơn bất cứ sự yên ổn cá nhân nào mà anh từng cố gắng gìn giữ suốt gần hai thập kỷ qua. Anh nhớ lại lời trăng trối cuối cùng của Thanh Phong tại Hẻm Vọng Hồn, lời hứa mà anh chưa từng thực hiện trọn vẹn, và tự nhủ rằng đây chính là cơ hội để anh chuộc lại phần nào lỗi lầm của quá khứ.
Sáng hôm sau, khi Bách Trinh ghé qua hiệu thuốc, anh nhận thấy không khí trong phố đã khác hẳn. Người qua lại nhìn anh với ánh mắt vừa tò mò vừa kính nể, có người còn chắp tay cúi chào khi anh đi ngang qua, dù anh chưa từng nói ra thân phận thật của mình cho bất cứ ai. Diệu Vy đón anh với nụ cười có phần gượng gạo, có lẽ nàng cũng đã nghe được những lời đồn đoán đang lan truyền khắp trấn về người đàn ông đã cứu mình.
"Mọi người đang đồn rằng tiên sinh chính là kiếm thần huyền thoại năm xưa của Tàng Phong Môn", nàng nói, giọng có chút ngập ngừng. "Có đúng vậy không?" Bách Trinh im lặng một lúc, nhìn vào đôi mắt trong veo đang chờ đợi câu trả lời của nàng, cuối cùng khẽ gật đầu, quyết định rằng đã đến lúc không thể tiếp tục che giấu thêm nữa, ít nhất là với người con gái mà anh đã thầm mang trong lòng một trách nhiệm bảo vệ suốt từ ngày gặp lại.
"Đúng vậy", anh đáp, giọng trầm và có phần nặng nề. "Tại hạ họ Vưu, tên đầy đủ là Vưu Bách Trinh, từng là đệ tử của Tàng Phong Môn nhiều năm về trước. Có một số chuyện tại hạ chưa thể nói hết với cô ngay bây giờ, nhưng tại hạ hứa, khi thời điểm thích hợp đến, cô sẽ biết được toàn bộ sự thật."
Diệu Vy im lặng hồi lâu, đôi mắt nàng nhìn anh chăm chú như đang cố tìm kiếm điều gì đó quen thuộc trong gương mặt khắc khổ ấy. Nàng chợt nhớ lại lời mẹ kể năm xưa về một người mà cha nàng vẫn gọi là "tiểu sư đệ", một cái tên mơ hồ chưa từng được nhắc đến cụ thể, nhưng linh cảm của nàng bỗng dấy lên một sự liên tưởng kỳ lạ. Nàng định hỏi thẳng, nhưng rồi lại thôi, tự nhủ rằng có lẽ mình đang suy diễn quá nhiều, và nếu quả thật có mối liên hệ ấy, người đàn ông trước mặt mình hẳn sẽ chủ động nói ra khi thời điểm chín muồi, như lời anh vừa hứa.
"Được", nàng khẽ đáp, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang dậy sóng những suy nghĩ ngổn ngang. "Tiểu nữ sẽ chờ đến ngày đó." Diệu Vy nhìn anh, tay khẽ siết lấy vạt áo trước ngực, tai như còn văng vẳng cái tên "tiểu sư đệ" mà mẹ nàng chưa bao giờ chịu nói rõ là ai, và một linh cảm mơ hồ mách bảo nàng rằng người đàn ông này còn liên quan đến cuộc đời mình theo một cách sâu sắc hơn những gì nàng từng tưởng tượng.