Kiếm Thần Xuất Thế
9 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Kiếm Thần Xuất Thế

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Trấn Hà Châu nằm nép mình bên một khúc sông uốn lượn, cách Thành Lăng Uyên chừng ba ngày đường. Đây là nơi Kỳ Vạn Sơn, một hiệp khách già từng ngang dọc giang hồ thuở trước, chọn làm chốn dừng chân những năm tháng cuối đời. Ông không có gia đình, sống một mình trong căn nhà nhỏ ven sông, hằng ngày câu cá, trồng rau, thỉnh thoảng dạy vài đứa trẻ trong xóm học chữ để đổi lấy chút gạo thóc, sống cuộc đời bình dị như bao lão nông khác, không ai ngờ rằng năm xưa ông từng là một trong những hiệp khách có tiếng, kết giao thân thiết với không ít nhân vật tên tuổi trong võ lâm, trong đó có Chúc Thanh Phong và Vưu Bách Trinh.

Kỳ Vạn Sơn năm nay đã ngoài sáu mươi, sức khỏe suy yếu nhiều so với những năm còn trẻ, nhưng đầu óc vẫn còn minh mẫn, tai mắt vẫn rộng khắp giang hồ nhờ vào mạng lưới bằng hữu cũ vẫn còn giữ liên lạc qua lại. Ông nghe được tin tức về những chuyện bất thường xảy đến với một cô gái trẻ ở Thành Lăng Uyên qua lời kể của một người bạn cũ chuyên buôn bán dược liệu, người thường qua lại giữa hai trấn để giao hàng cho các hiệu thuốc.

Ban đầu ông không để tâm nhiều, cho đến khi nghe kể chi tiết hơn về cô gái ấy: tên Chúc Diệu Vy, chủ một hiệu thuốc nhỏ mang tên Nhân Tâm Đường, con gái duy nhất của một người đàn ông đã mất tích nhiều năm trước trong một chuyến đi xa. Cái tên Chúc khiến Kỳ Vạn Sơn giật mình sững sờ. Ông vội hỏi thêm chi tiết, càng hỏi càng chắc chắn rằng cô gái ấy chính là con gái của Chúc Thanh Phong, người bạn tri kỷ mà ông vẫn luôn day dứt về cái chết bí ẩn nhiều năm trước.

Kỳ Vạn Sơn không phải người trong Tàng Phong Môn, nhưng ông từng có nhiều năm kết giao với Thanh Phong qua những chuyến hành hiệp chung, hiểu rõ tính cách và cả câu chuyện về cái chết đột ngột của người bạn ấy, dù bản thân ông cũng không biết hết ngọn ngành sự việc, chỉ nghe phong thanh rằng có điều gì đó không ổn đằng sau cái gọi là "vụ cướp của giết người" mà Tàng Phong Môn công bố khi ấy.

Ông trầm ngâm suốt nhiều ngày, tự hỏi tại sao con gái của Thanh Phong, một cô gái chỉ biết bốc thuốc cứu người, lại đột nhiên trở thành mục tiêu bị truy sát sau ngần ấy năm bình yên. Càng nghĩ, ông càng cảm thấy bất an, linh cảm mách bảo ông rằng đây không phải chuyện ngẫu nhiên, mà có liên quan mật thiết đến những bí mật chưa từng được phơi bày của mười tám năm về trước.

Kỳ Vạn Sơn quyết định phải làm điều gì đó. Ông biết mình đã già yếu, không còn đủ sức để tự mình can thiệp vào chuyện lớn như vậy, nhưng ông biết một người có thể làm được: Vưu Bách Trinh, kiếm thần năm xưa, người duy nhất còn sống biết rõ mối quan hệ giữa Thanh Phong và cái chết bí ẩn ấy, người mà ông tin chắc sẽ không ngồi yên nếu biết con gái của cố nhân đang gặp nguy hiểm.

Vấn đề là, sau mười tám năm, không ai biết chính xác Bách Trinh đang ở đâu. Anh đã cắt đứt mọi liên lạc với giang hồ, không ai trong số bằng hữu cũ còn giữ được tin tức về tung tích của anh. Kỳ Vạn Sơn phải lần theo những manh mối cũ, hỏi thăm qua vài người quen biết còn sót lại từ thời trẻ, cuối cùng mới biết được rằng có một lão tiều phu sống ẩn dật tại vùng núi phía bắc gọi là Tuyệt Phong Cốc, thi thoảng vẫn xuống núi mua vài vật dụng cần thiết, và theo miêu tả của những người từng gặp, dáng vẻ và cách hành xử của người ấy có nhiều điểm trùng khớp với Bách Trinh năm xưa.

Ông viết một lá thư, tay run run vì cả tuổi già lẫn sự lo lắng, kể lại toàn bộ những gì mình biết được về tình cảnh của Diệu Vy, khẩn cầu Bách Trinh, nếu quả thật đó chính là anh, hãy vì tình nghĩa huynh đệ ngày xưa mà ra tay giúp đỡ con gái của Thanh Phong. Ông viết đi viết lại nhiều lần, xóa bỏ rồi lại viết, bởi ông hiểu rằng đây có thể là cơ hội cuối cùng để chuộc lại phần nào món nợ tình nghĩa mà ông cũng mang trong lòng suốt bao năm, khi đã không thể làm gì để giúp đỡ Thanh Phong lúc sinh thời.

Ông gọi một người đưa thư đáng tin cậy, dặn dò kỹ lưỡng đường đi nước bước, đưa cho người ấy một khoản tiền không nhỏ so với gia cảnh của mình, chỉ để đảm bảo lá thư sẽ đến tay đúng người. Sau khi người đưa thư rời đi, Kỳ Vạn Sơn ngồi lặng trước hiên nhà, nhìn dòng sông chảy qua trước mặt, lòng nặng trĩu một linh cảm chẳng lành mà ông không thể lý giải rõ ràng.

Linh cảm ấy hóa ra không sai. Ba ngày sau khi lá thư được gửi đi, vào một đêm không trăng, có ba bóng người mặc áo xám lặng lẽ tiếp cận căn nhà nhỏ ven sông của Kỳ Vạn Sơn. Chúng đã theo dõi ông từ lâu, kể từ khi phát hiện ông dò hỏi tin tức về một cô gái ở Thành Lăng Uyên, và càng chắc chắn hơn khi thấy ông cho người đưa thư đi về phía vùng núi phía bắc.

Kỳ Vạn Sơn tuy tuổi cao sức yếu nhưng vẫn còn giữ được vài phần cảnh giác của một hiệp khách từng trải. Ông nghe tiếng động khẽ bên ngoài, biết có chuyện chẳng lành, vội với lấy thanh đoản đao vẫn treo bên vách, nhưng chưa kịp đứng vững, cửa nhà đã bị đá tung, ba bóng người ập vào, ánh đao trong tay chúng lấp loáng dưới ánh đèn dầu leo lét.

Trận chiến diễn ra ngắn ngủi và tàn khốc. Kỳ Vạn Sơn, dù đã cố hết sức chống trả, vẫn không thể địch lại ba tên sát thủ trẻ khỏe, được huấn luyện bài bản, ra đòn phối hợp nhịp nhàng như đã luyện tập nhiều lần cho những vụ việc tương tự. Chỉ sau vài hiệp, ông đã trúng liền hai đao vào ngực và vai, ngã quỵ xuống nền nhà, máu loang đỏ cả manh chiếu cũ.

Trước khi tắt thở, ông cố gắng ngẩng đầu nhìn về hướng bắc, nơi lá thư của mình đang trên đường đến Tuyệt Phong Cốc, miệng khẽ lẩm bẩm một cái tên mà những tên sát thủ đứng gần đó không nghe rõ, hoặc có nghe rõ cũng không hiểu được ý nghĩa đằng sau nó: "Bách Trinh... con bé ấy... là con của huynh ấy... xin đệ... đừng để lịch sử lặp lại..." Rồi ông trút hơi thở cuối cùng, kết thúc một đời hiệp nghĩa lặng lẽ mà không một ai trong giang hồ rộng lớn kia biết đến sự hy sinh cuối cùng ấy.

Ba tên sát thủ lục soát khắp căn nhà, không tìm thấy bất cứ tài liệu quan trọng nào ngoài vài lá thư cũ vô hại, liền phóng hỏa đốt cháy căn nhà để phi tang, rồi lặng lẽ rút lui trong đêm tối, báo cáo lại cho thượng cấp rằng mục tiêu đã bị diệt khẩu thành công, nhưng có một lá thư đã kịp gửi đi trước đó mà chúng không thể truy đuổi kịp.

Người dân trong xóm chài ven sông sáng hôm sau bàng hoàng khi thấy căn nhà nhỏ của lão hiệp khách già đã cháy rụi thành tro, chỉ còn trơ lại vài cột kèo cháy đen giữa đống đổ nát. Không ai dám đoán chắc chuyện gì đã xảy ra, chỉ thì thầm với nhau rằng có lẽ ông cụ đã sơ ý để lửa bén vào đêm khuya, bởi tuổi già mắt kém, tay chân chậm chạp. Không một ai trong trấn Hà Châu bé nhỏ ấy có thể ngờ rằng cái chết của một lão nông hiền lành, ít nói, lại là sự hy sinh cuối cùng của một hiệp khách từng ngang dọc giang hồ, đánh đổi mạng sống của mình để gửi đi một tia hy vọng cho con gái của người bạn đã khuất từ lâu.

Trong khi đó, tại Tuyệt Phong Cốc, Bách Trinh nhận được lá thư từ một người đưa thư lạ mặt, mệt lả sau chuyến đi dài xuyên núi. Anh nhận ra nét chữ run rẩy nhưng vẫn còn dấu ấn của một người luyện võ nhiều năm, và khi đọc đến dòng chữ nhắc đến cái tên Chúc, tim anh như thắt lại. Anh đọc đi đọc lại lá thư nhiều lần, từng câu chữ như những nhát dao cứa vào vết thương cũ chưa bao giờ thực sự lành lặn.

Con gái của Thanh Phong. Đang gặp nguy hiểm. Bị truy sát bởi một thế lực bí ẩn mà chưa ai rõ nguyên nhân. Bách Trinh ngồi lặng người rất lâu trước hiên nhà, tay siết chặt lá thư đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Mười tám năm anh đã trốn tránh giang hồ, trốn tránh chính mình, tự nhủ rằng mình không còn tư cách để can dự vào bất cứ chuyện gì liên quan đến những người mình từng yêu thương, bởi anh đã không thể bảo vệ được người quan trọng nhất.

Nhưng giờ đây, con gái của Thanh Phong, giọt máu duy nhất còn lại của người anh coi như ruột thịt, đang cần một người bảo vệ, và người duy nhất có thể làm được điều đó, người duy nhất còn nợ Thanh Phong một lời hứa chưa trọn, chính là anh. Bách Trinh đứng dậy, bước vào trong nhà, đứng trước vách tường nơi treo thanh kiếm bọc vải đã mười tám năm chưa từng được mở ra.

Tay anh run nhẹ khi chạm vào lớp vải gai thô ráp, nhưng lần này, anh không rụt tay lại như những lần trước. Anh từ từ tháo dây buộc, để lớp vải rơi xuống, để lộ ra thanh kiếm cũ với lưỡi kiếm vẫn sáng loáng dù đã bị bỏ quên suốt bao năm, như thể nó vẫn luôn chờ đợi ngày này. Bách Trinh nắm chặt chuôi kiếm, cảm nhận lại cái trọng lượng quen thuộc từng gắn liền với cả tuổi trẻ của mình, và trong khoảnh khắc ấy, anh biết rằng mình không thể trốn tránh thêm được nữa.

Đêm hôm đó, Bách Trinh thu dọn vài vật dụng cần thiết, khoác lên mình bộ áo giản dị nhưng chắc chắn, đeo thanh kiếm bên hông lần đầu tiên sau mười tám năm, rồi rời khỏi căn nhà tranh nhỏ giữa Tuyệt Phong Cốc. Anh đứng lại một lúc nơi ngưỡng cửa, ngoái nhìn nơi đã che chở cho mình suốt gần hai thập kỷ, rồi quay lưng bước đi về hướng nam, nơi Thành Lăng Uyên đang chờ đợi, mang theo một sứ mệnh mà anh biết mình không thể chối từ, dù có phải trả giá bằng bất cứ điều gì.

Đã sao chép liên kết chương