Kiếm Thần Xuất Thế
9 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Kiếm Thần Xuất Thế

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Sáng hôm sau, Bách Trinh quyết định phải tìm hiểu thêm về Quỷ Ảnh Sát Cục, tổ chức sát thủ bí ẩn đang truy đuổi Diệu Vy. Anh biết rằng chỉ dựa vào cuốn sổ tay của Thanh Phong thôi thì chưa đủ để xác nhận mối liên hệ với Thiên Bá, cần phải có thêm bằng chứng thực tế từ chính những kẻ đang hành động ngoài kia. Anh nhớ lại hai tên sát thủ đã bị mình điểm huyệt trong trận giao tranh đêm trước, tự hỏi liệu chúng có còn lẩn quất đâu đó trong thành hay đã bị đồng bọn thủ tiêu để bịt miệng.

Anh dành cả ngày lang thang khắp các con phố, các quán rượu, các bến đò, dùng những kỹ năng dò la tin tức mà mình từng học được thời còn hành hiệp giang hồ để lần theo dấu vết của tổ chức sát thủ. Cuối cùng, qua vài lời đồn đoán mơ hồ từ một tay buôn lậu quen biết với giới giang hồ ngầm, anh biết được rằng có một nhóm người bí ẩn thường xuyên lui tới một căn nhà kho bỏ hoang ở rìa phía tây thành, nơi trước đây từng là kho chứa hàng của một thương nhân đã phá sản, giờ bị bỏ không nhiều năm.

Đêm đó, Bách Trinh lặng lẽ tìm đến khu nhà kho ấy, ẩn mình trong bóng tối quan sát. Quả nhiên, có vài bóng người mặc áo xám ra vào khu vực này, di chuyển với sự cẩn trọng và kỷ luật của những kẻ đã quen với việc giữ bí mật. Anh kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi chỉ còn một tên sát thủ đứng canh gác một mình ở phía sau nhà kho, liền lặng lẽ tiếp cận, ra tay điểm huyệt khống chế trước khi tên này kịp phát ra tiếng động báo động.

Anh kéo tên sát thủ vào một góc khuất, khẽ giải một phần huyệt đạo để hắn có thể nói chuyện, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn: "Ta không muốn giết ngươi, chỉ cần ngươi trả lời vài câu hỏi. Kẻ nào ra lệnh cho các ngươi truy sát cô gái ở hiệu thuốc Nhân Tâm Đường?" Tên sát thủ ban đầu còn ngoan cố im lặng, nhưng khi Bách Trinh khẽ tăng thêm lực vào huyệt đạo, khiến hắn cảm nhận được cơn đau thấu xương, hắn cuối cùng cũng khuất phục, run rẩy khai ra rằng mọi mệnh lệnh đều đến từ một người chỉ huy giấu mặt mang biệt danh Hắc Ưng, không ai trong tổ chức từng được diện kiến dung mạo thật của người này, mọi chỉ thị đều truyền qua trung gian và những lá thư mật mã.

"Các ngươi có biết Hắc Ưng là ai không? Xuất thân từ đâu?" Bách Trinh xoáy thêm một câu, giọng không chút nương tay. Tên sát thủ lắc đầu, trán rịn mồ hôi lạnh, nói rằng ngay cả những kẻ chỉ huy cấp cao trong tổ chức cũng không rõ thân phận thật của Hắc Ưng, chỉ biết rằng người này có võ công cực kỳ thâm hậu, từng một mình hạ gục cả một toán cao thủ tranh giành quyền lực trong tổ chức nhiều năm trước để củng cố vị trí đứng đầu, và có một thói quen kỳ lạ: luôn mang theo một chiếc mặt nạ đồng khắc hình đầu chim ưng mỗi khi xuất hiện trước những thuộc hạ thân tín nhất.

"Vậy vì sao các ngươi truy sát cô gái ấy?" Bách Trinh hỏi tiếp, tay siết nhẹ vào huyệt đạo như một lời nhắc rằng sự nhẫn nại của anh cũng có giới hạn. Tên sát thủ rùng mình, vội đáp rằng hắn cũng chỉ là kẻ thừa hành, được lệnh cấp trên là phải tìm bằng được một cuốn sổ tay cũ mà cô gái ấy có thể đang cất giữ, nếu tìm được thì mang về, còn nếu không tìm được thì phải diệt khẩu để tránh hậu hoạn, tuyệt đối không được để sổ ấy lọt vào tay người khác. Nghe đến đây, Bách Trinh càng chắc chắn hơn về mối liên hệ giữa cuốn sổ của Thanh Phong và âm mưu bí ẩn đang diễn ra.

"Tổng đàn của các ngươi đặt ở đâu?" Câu hỏi kế tiếp bật ra lạnh lùng, nhưng tên sát thủ nói rằng bản thân hắn chỉ là một trong những tay chân cấp thấp, được phân công theo dõi mục tiêu ở Thành Lăng Uyên, không hề biết vị trí tổng đàn thật sự nằm ở đâu, chỉ nghe đồn đại rằng đó là một nơi rất kín đáo, ẩn sâu trong vùng núi non hiểm trở, ít người có thể tìm ra nếu không có sự dẫn đường của người trong tổ chức.

Bách Trinh trầm giọng hỏi thêm về cách thức tổ chức hoạt động, muốn biết liệu có quy luật nào trong việc truyền lệnh hay không. Tên sát thủ, lúc này đã hoàn toàn khuất phục vì cơn đau hành hạ, khai thêm rằng Quỷ Ảnh Sát Cục chia thành nhiều chi nhánh nhỏ rải rác khắp các trấn lớn, mỗi chi nhánh chỉ nhận lệnh qua một đầu mối duy nhất, tuyệt đối không được biết mặt các đầu mối khác để tránh bị lộ toàn bộ mạng lưới nếu một chi nhánh bị bại lộ. Cách tổ chức chặt chẽ này khiến Bách Trinh không khỏi kinh ngạc, bởi để xây dựng được một hệ thống tinh vi như vậy trong ngần ấy năm, kẻ đứng đầu chắc chắn phải có đầu óc mưu lược hơn người, cùng một sự kiên nhẫn đáng sợ để âm thầm gây dựng suốt gần hai thập kỷ mà không hề để lộ dấu vết.

Điều này càng khiến anh liên tưởng đến Thiên Bá, một người vốn có tâm tính nhẫn nhịn chờ thời, sẵn sàng chịu đựng nhiều năm để chờ đợi cơ hội, đúng như cách y đã âm thầm cấu kết với thế lực bên ngoài suốt một thời gian dài trước khi ra tay hại chết Thanh Phong. Nếu quả thật Hắc Ưng chính là Thiên Bá, thì việc y có thể gây dựng nên một tổ chức sát thủ quy mô và bài bản như Quỷ Ảnh Sát Cục trong suốt mười tám năm ẩn danh cũng không phải là điều khó lý giải.

Sau khi khai thác được những thông tin cần thiết, Bách Trinh điểm lại huyệt đạo khiến tên sát thủ ngất lịm, rồi lặng lẽ rời khỏi khu nhà kho, trở về phòng trọ với tâm trạng nặng trĩu suy tư. Chiếc mặt nạ đồng hình đầu chim ưng, thói quen giấu mặt tuyệt đối, khả năng một mình đánh bại cả một nhóm cao thủ để củng cố quyền lực, tất cả những chi tiết ấy đều khớp với những gì anh biết về tính cách của Nguỵ Thiên Bá năm xưa: một người luôn khao khát quyền lực, luôn muốn chứng minh bản thân vượt trội hơn người khác, và sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.

Nhưng Bách Trinh cũng hiểu rằng suy đoán không thể thay thế cho bằng chứng xác thực. Có thể Hắc Ưng chỉ là một kẻ nào đó khác, tình cờ có những đặc điểm tương tự, không nhất thiết phải là Thiên Bá. Giang hồ rộng lớn, biết bao kẻ tham vọng quyền lực, biết bao kẻ sẵn sàng dùng thủ đoạn tàn độc để đạt mục đích, không thể chỉ dựa vào vài điểm trùng hợp mà vội vàng kết luận.

Tuy vậy, trong thâm tâm, một linh cảm mạnh mẽ vẫn thôi thúc anh tin rằng mình đang đi đúng hướng. Có một điều gì đó, một sự trùng hợp kỳ lạ giữa thời điểm Diệu Vy bắt đầu bị truy sát và sự tồn tại của cuốn sổ tay chứa manh mối về âm mưu năm xưa, khiến anh không thể không nghĩ đến khả năng rằng kẻ đã hại chết Thanh Phong, sau mười tám năm ẩn danh, giờ đây đang tìm cách xóa sạch dấu vết cuối cùng có thể lật lại toàn bộ sự thật.

Sáng hôm sau, khi ghé qua hiệu thuốc như thường lệ, Bách Trinh nhận thấy Diệu Vy có vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Hỏi ra mới biết đêm qua nàng lại mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ, trong đó có hình ảnh một người đàn ông đeo mặt nạ hình chim ưng đứng lặng lẽ nhìn nàng từ xa, không nói một lời nào, chỉ có ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua lớp mặt nạ khiến nàng rùng mình tỉnh giấc giữa đêm khuya.

Nghe nàng kể lại, Bách Trinh không khỏi giật mình. Anh không tin vào chuyện điềm báo hay linh tính siêu nhiên, nhưng sự trùng hợp giữa giấc mơ của Diệu Vy và những gì tên sát thủ vừa khai báo đêm qua khiến anh càng thêm tin chắc rằng mình không hề đi sai hướng. Có lẽ, dòng máu của Thanh Phong chảy trong người nàng vẫn còn giữ lại chút linh cảm nhạy bén của một người từng nhiều năm sống trong hiểm nguy giang hồ, dù bản thân nàng chưa từng được cha truyền dạy bất cứ điều gì về võ nghệ hay trực giác sinh tồn.

"Cô đừng lo lắng quá", anh trấn an nàng, dù trong lòng cũng đang ngổn ngang trăm mối tơ vò. "Tại hạ sẽ tìm ra nguyên nhân thực sự đằng sau chuyện này, và sẽ không để bất cứ kẻ nào có thể làm hại đến cô." Diệu Vy nhìn anh, trong ánh mắt nàng có một sự tin tưởng tuyệt đối mà chính nàng cũng không thể lý giải rõ ràng tại sao, chỉ cảm thấy rằng, dù người đàn ông này còn nhiều điều bí ẩn chưa nói ra, nàng vẫn có thể đặt trọn niềm tin vào anh, như thể một sợi dây vô hình nào đó đã kết nối hai người từ rất lâu trước khi họ thực sự gặp nhau.

Buổi trưa hôm đó, hai người cùng ngồi bên quầy thuốc, Diệu Vy kể thêm cho anh nghe những chi tiết vụn vặt còn sót lại trong trí nhớ tuổi thơ của mình, về những đêm mẹ nàng ngồi khóc thầm một mình sau khi ru nàng ngủ, về những lần mẹ giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya gọi tên cha trong cơn mê sảng. Bách Trinh lặng lẽ lắng nghe, từng chi tiết nhỏ nhặt ấy như từng mảnh ghép giúp anh hình dung rõ hơn về nỗi đau âm thầm mà vợ của Thanh Phong đã phải gánh chịu suốt bao năm, một nỗi đau mà có lẽ chính bà cũng không bao giờ dám kể hết cho con gái mình nghe, chỉ để lại những dấu vết mơ hồ qua từng cơn ác mộng lặp đi lặp lại.

"Đôi khi tiểu nữ tự hỏi", Diệu Vy nói, giọng trầm xuống, "liệu mẹ có biết điều gì đó về cái chết của cha mà không dám nói ra hay không. Nhưng giờ mẹ cũng đã mất, có lẽ sự thật ấy sẽ mãi mãi chôn vùi theo mẹ." Bách Trinh nhìn nàng, trong lòng thầm nghĩ rằng sự thật ấy không hề bị chôn vùi, mà đang dần được hé lộ ngay trước mắt hai người, chỉ là con đường để đi đến tận cùng sự thật ấy vẫn còn rất dài và đầy chông gai phía trước.

Đã sao chép liên kết chương