Kiếm Thần Xuất Thế
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Kiếm Thần Xuất Thế

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sau buổi lễ truy phong tại Tàng Phong Môn, Bách Trinh và Diệu Vy cùng nhau ở lại thêm vài ngày, phần vì vết thương của anh cần thời gian dưỡng sức, phần vì Diệu Vy muốn dành thêm thời gian để tìm hiểu thêm về nơi cha mình từng gắn bó cả tuổi trẻ. Nàng được các trưởng lão dẫn đi tham quan khắp sơn môn, từ sân luyện kiếm nơi Thanh Phong từng khổ luyện, đến thư phòng nơi ông từng đọc sách nghiên cứu binh pháp, mỗi góc nhỏ đều mang theo một câu chuyện mà nàng chưa từng được biết đến.

Trong thư phòng của Thanh Phong, vẫn còn được giữ nguyên vẹn suốt mười tám năm qua như một sự tôn kính thầm lặng của môn phái dành cho ông, Diệu Vy tìm thấy một chồng sách cũ về binh pháp và y thuật, nét chữ ghi chú bên lề trang sách vẫn còn rõ ràng, mạnh mẽ và cẩn trọng. Nàng ngồi hàng giờ liền trong căn phòng nhỏ ấy, tay lướt qua từng trang sách, cảm nhận được phần nào tính cách tỉ mỉ, chu đáo của người cha mà nàng chưa từng có cơ hội trò chuyện dù chỉ một lần khi đã đủ lớn để ghi nhớ.

Một đệ tử lớn tuổi của môn phái, người từng là bạn học cùng thời với Thanh Phong dù không thân thiết bằng Bách Trinh, cũng tìm đến kể cho nàng nghe thêm vài câu chuyện nhỏ, về việc Thanh Phong từng nhường suất học bổng đi tầm sư học đạo ở một ngôi chùa danh tiếng cho một sư đệ khác có hoàn cảnh khó khăn hơn, về việc ông từng thức trắng nhiều đêm chăm sóc một đệ tử nhỏ tuổi bị bệnh nặng dù bản thân cũng đang trong giai đoạn khổ luyện quan trọng. Mỗi câu chuyện nhỏ ấy đều như một mảnh ghép, dần dần dựng nên trong tâm trí Diệu Vy một bức chân dung trọn vẹn và sống động về người cha mà nàng đã mất quá sớm để có thể tự mình ghi nhớ.

Một buổi chiều, khi đang dạo bước quanh khu vườn sau sơn môn, Diệu Vy tình cờ gặp lại Tô Nhất Hạc đang ngồi tĩnh dưỡng dưới một gốc cây cổ thụ. Vị trưởng lão mời nàng ngồi xuống cùng, rồi bắt đầu kể cho nàng nghe nhiều câu chuyện chi tiết hơn về những năm tháng Bách Trinh, Thanh Phong còn là những thanh niên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, về tình bạn sâu đậm giữa hai người, về cách Bách Trinh, dù tài năng vượt trội, luôn khiêm nhường học hỏi từ sự chín chắn của người sư huynh.

"Con biết không", Tô Nhất Hạc nói, giọng trầm ấm, "suốt mười tám năm qua, Bách Trinh chưa bao giờ thực sự sống cho chính mình. Nó tự giam cầm bản thân trong nỗi ân hận, từ chối mọi cơ hội hạnh phúc, mọi mối quan hệ mới, chỉ vì cho rằng mình không xứng đáng được sống một cuộc đời bình thường sau khi để Thanh Phong ra đi. Lão phu đã chứng kiến không ít người trẻ tuổi tài năng tự hủy hoại cuộc đời mình vì những gánh nặng tâm lý tương tự, nhưng chưa từng thấy ai kiên trì chịu đựng lâu đến vậy."

Tô Nhất Hạc còn kể thêm rằng, sau khi Bách Trinh rời khỏi môn phái, có không ít lần các trưởng lão cử người đi tìm kiếm tung tích của anh, mong muốn thuyết phục anh quay trở lại, nhưng lần nào cũng chỉ nhận được sự từ chối lặng lẽ, thậm chí có lần người được cử đi còn không tìm được nơi anh ẩn cư, bởi Bách Trinh đã cố tình chọn một nơi hẻo lánh đến mức gần như không tồn tại trên bất cứ bản đồ nào. "Nó sợ rằng nếu quay lại, nó sẽ phải đối diện với những ánh mắt thương hại hoặc trách móc của mọi người, dù không một ai trong môn phái từng thực sự trách cứ nó cả", ông nói, giọng đầy xót xa cho người học trò mà ông xem như con cháu trong nhà.

Lời kể ấy khiến Diệu Vy càng thêm thấu hiểu và xót xa cho Bách Trinh, người đàn ông mà nàng đã dần đem lòng cảm mến qua từng ngày cùng nhau trải qua bao hiểm nguy. Nàng nhớ lại từng khoảnh khắc nhỏ nhặt trong suốt hành trình vừa qua: cách anh luôn đặt sự an toàn của nàng lên hàng đầu, cách anh kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện vụn vặt của nàng bên đống lửa trại, cách anh chấp nhận mọi hiểm nguy mà không một lời than vãn, tất cả đều xuất phát từ một trái tim đã chịu đựng quá nhiều đau khổ nhưng chưa bao giờ để điều đó biến thành sự lạnh lùng hay ích kỷ.

Tối hôm đó, khi cả hai cùng ngồi bên hiên nhà khách được sơn môn sắp xếp cho, Diệu Vy quyết định hỏi thẳng điều mà nàng đã ấp ủ từ lâu. "Tiên sinh", nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành, "giờ đây mọi chuyện đã kết thúc, mối thù đã được trả, tiên sinh có dự định gì cho tương lai không? Liệu tiên sinh có quay trở lại Tuyệt Phong Cốc, tiếp tục cuộc sống ẩn dật như trước đây không?"

Bách Trinh im lặng một lúc, ánh mắt anh nhìn xa xăm vào bóng tối, rồi đáp chậm rãi: "Tại hạ cũng không biết nữa. Suốt mười tám năm qua, Tuyệt Phong Cốc là nơi duy nhất tại hạ cảm thấy có thể trốn tránh được chính mình. Nhưng giờ đây, khi gánh nặng ấy đã được trút bỏ, tại hạ nhận ra rằng có lẽ mình không còn cần phải trốn tránh nữa. Chỉ là, tại hạ chưa biết phải bắt đầu một cuộc sống mới như thế nào, sau ngần ấy năm sống như một cái bóng."

Diệu Vy nhìn anh, hít một hơi thật sâu rồi ngồi thẳng lưng lên, hai bàn tay đặt gọn trên đầu gối như thể đang tự trấn tĩnh mình trước một quyết định hệ trọng. "Tiên sinh không cần phải bắt đầu một mình", nàng nói, giọng hơi run nhưng vẫn kiên định. "Nếu tiên sinh không chê, tiểu nữ mong muốn được đồng hành cùng tiên sinh trên chặng đường sắp tới, dù đó là quay về núi rừng hay ở lại chốn phồn hoa này." Lời nói ấy khiến Bách Trinh sững người, anh quay sang nhìn nàng, ánh mắt tràn ngập sự ngạc nhiên xen lẫn một niềm hạnh phúc mà anh chưa từng dám mơ tới trong suốt gần hai thập kỷ qua.

"Diệu Vy, cô có biết mình đang nói gì không?" anh hỏi, giọng có chút run rẩy hiếm thấy. "Tại hạ đã gần bốn mươi lăm tuổi, mang theo cả một quá khứ nặng nề, không xứng đáng với một cô gái trẻ trung, tương lai còn rộng mở như cô." Diệu Vy lắc đầu, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào anh không chút do dự: "Tiên sinh không phải là quá khứ nặng nề của tiên sinh. Tiên sinh là người đã cứu mạng tiểu nữ không chỉ một lần, là người đã giúp tiểu nữ hiểu được toàn bộ sự thật về cha mình, là người đã cho tiểu nữ thấy được thế nào là lòng dũng cảm thực sự. Tuổi tác hay quá khứ, đối với tiểu nữ, không hề quan trọng bằng con người thực sự của tiên sinh."

Bách Trinh nhìn nàng hồi lâu, trong lòng anh, mọi phòng tuyến phòng thủ mà anh xây dựng suốt mười tám năm qua dường như đang sụp đổ từng chút một trước sự chân thành mộc mạc của nàng. Anh nhớ lại lời Thanh Phong từng nói năm xưa, về việc cuộc sống là để sống trọn vẹn, không phải để trốn tránh trong sợ hãi, và anh chợt hiểu ra rằng, có lẽ cách tốt nhất để tôn vinh ký ức của người anh đã mất không phải là tiếp tục chôn vùi bản thân trong cô độc, mà là dám mở lòng đón nhận một cơ hội hạnh phúc mới, đặc biệt khi cơ hội ấy lại đến từ chính giọt máu của người bạn tri kỷ.

"Tại hạ..." anh bắt đầu, giọng nghẹn lại vì xúc động, "tại hạ cũng đã cảm nhận được một điều gì đó đặc biệt dành cho cô, ngay từ những ngày đầu gặp gỡ, dù bản thân luôn cố gắng kìm nén vì nghĩ rằng mình không có quyền được hạnh phúc sau những gì đã xảy ra. Nhưng có lẽ, cô nói đúng. Đã đến lúc tại hạ cần học cách sống cho hiện tại, thay vì mãi chìm đắm trong quá khứ." Hai người ngồi bên nhau dưới ánh trăng, không cần thêm lời nói nào nữa, chỉ có sự im lặng ấm áp của hai trái tim đã tìm thấy nhau qua bao thử thách gian nan.

Xuân Đào, khi hay tin, mừng rỡ ra mặt, ôm chầm lấy Diệu Vy xoay vòng vòng giữa sân, cười nói không ngớt rằng cuối cùng nàng cũng tìm được bến đỗ hạnh phúc sau bao năm chỉ biết vùi đầu vào công việc bốc thuốc mà quên mất bản thân cũng cần được yêu thương. "Chị xem, em đã nói ngay từ đầu rồi mà, ánh mắt vị ân nhân ấy nhìn chị lúc nào cũng khác hẳn với người thường", cô nói, giọng đầy trêu chọc khiến Diệu Vy đỏ mặt không nói nên lời.

Những ngày sau đó, tin tức về mối quan hệ giữa kiếm thần Vưu Bách Trinh và con gái của cố nhân Chúc Thanh Phong dần lan truyền trong nội bộ Tàng Phong Môn, nhận được sự chúc phúc nồng nhiệt từ hầu hết mọi người, bởi ai cũng cảm thấy đây là một cái kết trọn vẹn và ý nghĩa cho câu chuyện bi thương đã kéo dài suốt mười tám năm. Tô Nhất Hạc, khi nghe tin, không giấu được nụ cười mãn nguyện, nói rằng nếu Thanh Phong còn sống, chắc chắn ông cũng sẽ vui mừng khi thấy con gái mình tìm được hạnh phúc bên người sư đệ mà ông từng yêu thương như ruột thịt.

"Coi như ông trời cũng biết bù đắp cho những mất mát năm xưa", vị trưởng lão già nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía sân luyện kiếm nơi bao thế hệ đệ tử đã trưởng thành. "Một mối lương duyên bắt nguồn từ bi kịch, nhưng lại có thể nở hoa thành hạnh phúc, âu cũng là một cách để những oan khuất của quá khứ được hóa giải trọn vẹn nhất."

Đã sao chép liên kết chương