Chương 22
Chương 22 — Kiếm Thần Xuất Thế
Sau khi vết thương đã lành hẳn, Bách Trinh cùng Diệu Vy, Xuân Đào và Tô Nhất Hạc lên đường trở về Thành Lăng Uyên, khép lại chuyến hành trình dài đầy biến cố kể từ ngày anh rời khỏi Tuyệt Phong Cốc. Trên đường về, tâm trạng của Bách Trinh không còn nặng nề như những ngày đầu tái xuất giang hồ nữa, nhưng thay vào đó là một nỗi băn khoăn mới, một câu hỏi lớn về con đường phía trước mà anh sẽ phải lựa chọn.
Xuân Đào, đi bên cạnh Diệu Vy, thỉnh thoảng liếc nhìn Bách Trinh với ánh mắt tò mò, rồi ghé tai Diệu Vy thì thầm những câu trêu chọc nhẹ nhàng về tương lai của hai người, khiến Diệu Vy đỏ mặt nhưng trong lòng cũng không khỏi suy nghĩ về những gì sắp tới. Con đường về Thành Lăng Uyên tuy vất vả nhưng không còn mang theo nỗi sợ hãi thường trực như chuyến đi trước, thay vào đó là một bầu không khí nhẹ nhõm, đôi khi xen lẫn tiếng cười đùa của hai chị em, khiến ngay cả Tô Nhất Hạc cũng cảm thấy lòng mình ấm áp hơn hẳn sau chuỗi ngày căng thẳng vừa qua.
Suốt mười tám năm, Tuyệt Phong Cốc đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi con người anh, nơi anh đã học cách sống chậm lại, học cách tự chữa lành những vết thương tâm hồn bằng sự tĩnh lặng của núi rừng. Dù nơi ấy gắn liền với nỗi đau và sự trốn tránh, nó cũng đã dạy cho anh nhiều bài học quý giá về sự khiêm nhường, về việc trân trọng những điều giản dị nhất trong cuộc sống. Có những buổi sáng, khi ngồi bên đống lửa trại trên đường về, anh vẫn không khỏi nhớ đến tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót lảnh lót mỗi sớm mai nơi thung lũng hẻo lánh ấy.
Nhưng đồng thời, anh cũng nhận thức rõ ràng rằng, giờ đây, khi Diệu Vy đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời mình, việc quay trở lại cuộc sống ẩn dật hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài dường như không còn là một lựa chọn khả thi nữa. Nàng có hiệu thuốc, có cuộc sống, có những mối quan hệ gắn bó sâu sắc tại Thành Lăng Uyên, không thể nào yêu cầu nàng từ bỏ tất cả để theo anh lên sống nơi thâm sơn cùng cốc, xa cách hẳn với nhịp sống quen thuộc của nàng.
Anh nhớ lại những ngày tháng đầu tiên đặt chân đến vùng đất hoang vu ấy, khi anh còn chưa biết cách dựng một căn nhà tranh vững chãi, phải ngủ tạm trong hang đá suốt mấy tháng ròng, tự học cách trồng trọt, tự học cách săn bắt để sinh tồn. Những năm tháng gian khổ ấy, dù đau đớn, cũng đã tôi luyện cho anh một sự kiên cường và tự lập mà có lẽ nếu cứ sống trong nhung lụa của một kiếm khách nổi danh, anh sẽ không bao giờ có được. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, anh cũng nhận ra rằng sự kiên cường ấy đã được xây dựng trên nền tảng của sự cô độc và trốn tránh, một cái giá không hề rẻ cho những bài học quý giá kia.
Một buổi tối, khi đoàn người dừng chân nghỉ tại một quán trọ ven đường, Bách Trinh ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn ánh trăng treo lơ lửng trên bầu trời, lòng suy nghĩ miên man về những lựa chọn trước mắt. Anh nghĩ đến lời mời của chưởng môn Tàng Phong Môn, về việc quay trở lại môn phái với vị trí trưởng lão danh dự, truyền dạy Ẩn Phong Kiếm Pháp cho thế hệ sau. Đây là một lựa chọn đầy vinh dự, một cách để anh cống hiến những gì mình đã học được cho môn phái đã nuôi dưỡng mình từ thuở thiếu thời.
Nhưng nếu chọn con đường ấy, anh sẽ phải sống tại Tàng Phong Môn, cách xa Thành Lăng Uyên một khoảng đường không hề ngắn, điều đó đồng nghĩa với việc mối quan hệ giữa anh và Diệu Vy sẽ gặp phải không ít khó khăn trong việc duy trì sự gần gũi thường xuyên. Anh cũng nghĩ đến khả năng quay trở lại Tuyệt Phong Cốc, sống cuộc đời ẩn dật như trước, nhưng lần này có thể đón Diệu Vy cùng đi nếu nàng đồng ý, dù anh hiểu rõ rằng điều đó sẽ đòi hỏi nàng phải hy sinh rất nhiều thứ đã gắn bó với cuộc đời nàng suốt bao năm qua.
Anh cũng nghĩ đến một lựa chọn thứ ba mà bản thân chưa từng dám nghĩ tới trước đây: ở lại chính Thành Lăng Uyên, nơi Diệu Vy đã gắn bó cả cuộc đời, dựng một cuộc sống mới tại đó, vừa gần gũi với nàng, vừa có thể dùng kiếm thuật của mình để bảo vệ cho trấn nhỏ này khỏi những mối nguy hiểm tiềm tàng trong tương lai, giống như cách anh đã từng làm trong những ngày đầu tái xuất giang hồ. Ý nghĩ ấy khiến lòng anh dấy lên một cảm giác ấm áp lạ thường, khác hẳn với sự nặng nề thường trực mỗi khi nghĩ đến hai lựa chọn còn lại.
Tô Nhất Hạc, nhận thấy vẻ trầm tư của Bách Trinh, đến ngồi cạnh anh, nhẹ nhàng hỏi han: "Con đang suy nghĩ về điều gì mà nặng lòng đến vậy?" Bách Trinh thở dài, chia sẻ những băn khoăn của mình về con đường phía trước. Vị trưởng lão già lắng nghe chăm chú, rồi đáp lại bằng một giọng điềm đạm đầy trải nghiệm: "Con biết không, đôi khi câu trả lời cho những câu hỏi lớn lao nhất lại nằm ở những điều giản dị nhất. Con cứ tự hỏi bản thân, điều gì thực sự quan trọng nhất đối với con lúc này, không phải là danh vọng, không phải là trách nhiệm với quá khứ, mà là hạnh phúc thực sự của chính con."
"Suốt mười tám năm qua, con đã sống vì quá khứ, vì món nợ ân tình với Thanh Phong", Tô Nhất Hạc nói tiếp. "Giờ đây, khi món nợ ấy đã được trả, có lẽ đã đến lúc con nên sống vì tương lai, vì những gì con thực sự mong muốn cho chính cuộc đời mình, không phải vì trách nhiệm hay nghĩa vụ với bất cứ ai khác, kể cả với môn phái." Lời khuyên ấy khiến Bách Trinh trầm ngâm suy nghĩ rất lâu, nhận ra rằng trong suốt cuộc đời mình, anh luôn đặt trách nhiệm và nghĩa vụ lên trên mong muốn cá nhân, đến mức quên mất rằng bản thân cũng có quyền được lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình.
Đêm đó, Bách Trinh cũng nhớ lại lời mời chân thành của chưởng môn Tàng Phong Môn, người đã nhấn mạnh rằng môn phái không hề áp đặt bất cứ ràng buộc nào, anh hoàn toàn có thể vừa giữ danh phận trưởng lão danh dự, thỉnh thoảng ghé về truyền dạy vài tháng trong năm, vừa có thể sinh sống ở bất cứ nơi đâu anh mong muốn, miễn là anh sẵn lòng chia sẻ những tinh túy của Ẩn Phong Kiếm Pháp cho các thế hệ đệ tử sau này, tránh để kiếm pháp trấn môn một lần nữa đứng trước nguy cơ thất truyền như đã từng xảy ra trong mười tám năm anh vắng bóng. Đây có lẽ là một sự dung hòa hợp lý, cho phép anh vừa làm tròn trách nhiệm với môn phái, vừa không phải từ bỏ cuộc sống mới mà anh đang dần hình dung ra cho chính mình.
Sáng hôm sau, khi đoàn người tiếp tục lên đường, Diệu Vy nhận thấy Bách Trinh có vẻ trầm tư hơn thường lệ, bèn hỏi han. Anh thành thật chia sẻ với nàng về những băn khoăn của mình, về lời mời từ Tàng Phong Môn, về khả năng quay trở lại Tuyệt Phong Cốc, về nỗi lo sợ rằng bất cứ lựa chọn nào cũng có thể khiến nàng phải hy sinh quá nhiều vì mình. Diệu Vy lắng nghe, rồi mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc.
"Tiên sinh à, tiểu nữ nghĩ rằng tiên sinh đang suy nghĩ quá nhiều về việc phải hy sinh vì người khác, mà quên mất hỏi chính bản thân mình muốn gì", nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành. "Tiểu nữ không cần tiên sinh phải từ bỏ mọi thứ vì tiểu nữ, và tiểu nữ cũng không muốn tiên sinh cảm thấy phải gánh vác trách nhiệm với môn phái chỉ vì nghĩa vụ. Điều tiểu nữ mong muốn nhất, là được nhìn thấy tiên sinh sống một cuộc đời mà chính tiên sinh cảm thấy hạnh phúc và bình yên thực sự, dù đó là ở đâu."
Lời nói ấy khiến Bách Trinh cảm động sâu sắc, anh nhận ra rằng mình đã tìm được một người bạn đời không chỉ thấu hiểu quá khứ của mình, mà còn tôn trọng và ủng hộ những lựa chọn tương lai của anh mà không hề áp đặt bất cứ điều gì. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một sự rõ ràng chưa từng có, như thể màn sương mù bao phủ tâm trí mình suốt những ngày qua bỗng chốc tan biến hoàn toàn, để lộ ra một con đường mà anh biết chắc chắn mình muốn đi theo.
Anh nắm lấy tay Diệu Vy, ánh mắt anh nhìn nàng với một sự dịu dàng mà trước đây anh chưa từng thể hiện ra bên ngoài một cách rõ ràng như vậy. "Cảm ơn cô", anh nói, giọng khẽ khàng nhưng đầy chân thành, "vì đã kiên nhẫn chờ đợi tại hạ tìm ra câu trả lời cho chính mình, thay vì áp đặt bất cứ điều gì lên tại hạ." Diệu Vy mỉm cười, siết chặt tay anh đáp lại, cả hai cùng nhau tiếp tục bước đi trên con đường về Thành Lăng Uyên, lòng mỗi người đều tràn đầy một niềm tin mới mẻ vào những gì tương lai đang chờ đợi phía trước, dù con đường cụ thể vẫn còn cần thêm thời gian để định hình rõ ràng, và cả hai đều sẵn lòng cùng nhau đi tìm câu trả lời ấy, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chãi, không còn phải đơn độc như trước nữa.