Kiếm Thần Xuất Thế
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Kiếm Thần Xuất Thế

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Trước khi lên đường, Bách Trinh quay lại dặn dò Diệu Vy một lần nữa, giọng nghiêm nghị: "Bất kể chuyện gì xảy ra, cô tuyệt đối không được rời khỏi quán trọ này cho đến khi tại hạ quay lại. Nếu đến sáng mai mà tại hạ chưa về, cô hãy tìm đến Thanh Vân Phái, nhờ Lý Tồn Đạo giúp đỡ, đưa cho ông ấy tờ giấy bí mật để làm bằng chứng." Diệu Vy gật đầu, tay nắm chặt lấy tay áo anh, ánh mắt đầy lo lắng nhưng không dám cản trở, bởi nàng hiểu rằng đây là cách duy nhất để cứu Xuân Đào mà không đánh mất đi chứng cứ quan trọng nhất.

Theo lời chỉ dẫn của người lái đò già, Bách Trinh men theo dòng sông ngược lên thượng nguồn, vượt qua nhiều ghềnh đá hiểm trở, cho đến khi tìm thấy một khe núi hẹp ẩn sâu giữa hai vách đá dựng đứng, lối vào được che khuất bởi những bụi cây leo chằng chịt, nếu không để ý kỹ sẽ rất khó phát hiện ra. Đây rõ ràng là một địa điểm được chọn lựa kỹ càng, vừa kín đáo vừa dễ phòng thủ, phù hợp để làm nơi giam giữ con tin mà không sợ bị phát hiện.

Anh ẩn mình trong bóng tối, quan sát kỹ lưỡng trước khi hành động. Từ xa, anh có thể thấy ánh đuốc le lói hắt ra từ một hang động nằm sâu trong khe núi, thấp thoáng bóng người qua lại canh gác. Bách Trinh đếm được tổng cộng sáu tên lính canh rải rác quanh khu vực, tất cả đều mặc áo xám quen thuộc của Quỷ Ảnh Sát Cục, trang bị đao kiếm đầy đủ, cho thấy đây không phải là một sào huyệt tầm thường mà là một cứ điểm quan trọng của tổ chức.

Trong lúc chờ đợi, Bách Trinh không khỏi nghĩ đến Diệu Vy đang một mình trong quán trọ, lòng anh vừa lo lắng cho nàng vừa dồn hết tâm trí vào nhiệm vụ trước mắt. Anh biết rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ trong đêm nay, không chỉ tính mạng của Xuân Đào gặp nguy hiểm, mà cả kế hoạch tìm ra sự thật về Quỷ Ảnh Sát Cục cũng có thể đổ vỡ hoàn toàn. Anh hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi suy nghĩ phân tán, tập trung toàn bộ tinh thần vào khe núi trước mặt, nơi ánh đuốc vẫn nhấp nháy như những con mắt cú vọ trong đêm tối.

Anh chờ đợi đến khi trăng khuất sau đám mây, bóng tối bao trùm dày đặc hơn, mới bắt đầu di chuyển. Với thân pháp điêu luyện được tôi luyện suốt bao năm, Bách Trinh lặng lẽ áp sát tên lính canh đầu tiên đứng khuất sau một tảng đá lớn, ra tay điểm huyệt trong tích tắc trước khi hắn kịp phát ra bất cứ âm thanh nào. Anh nhẹ nhàng đặt thân hình bất động của tên lính canh xuống, rồi tiếp tục di chuyển đến mục tiêu tiếp theo.

Cứ như vậy, từng tên một, Bách Trinh lần lượt hạ gục năm tên lính canh bên ngoài mà không gây ra bất cứ tiếng động nào đáng chú ý, thể hiện rõ đẳng cấp của một kiếm khách từng trải qua trăm trận sinh tử. Chỉ còn lại tên lính canh cuối cùng đứng ngay trước cửa hang động, nơi có lẽ đang giam giữ Xuân Đào. Bách Trinh cẩn thận quan sát, nhận thấy bên trong hang có ánh sáng đuốc mạnh hơn, cùng tiếng nói chuyện khe khẽ của vài người, cho thấy có thể còn nhiều kẻ địch hơn đang ở bên trong.

Anh quyết định không thể tiếp tục lặng lẽ như trước, bởi càng vào sâu, nguy cơ bị phát hiện càng cao. Bách Trinh rút kiếm, lấy hết tốc độ lao thẳng vào cửa hang, hạ gục tên lính canh cuối cùng chỉ bằng một chiêu kiếm duy nhất trước khi hắn kịp phản ứng. Tiếng động lần này không thể tránh khỏi, vang vọng vào sâu trong hang động, lập tức có tiếng hô hoán báo động từ bên trong.

Bách Trinh không chần chừ, lao thẳng vào trong, thanh kiếm trong tay vung lên như một cơn lốc thép, đối đầu với hơn mười tên sát thủ đang từ các ngách hang tràn ra chặn đường. Đây là một trận chiến khốc liệt hơn hẳn những gì anh từng trải qua kể từ ngày tái xuất giang hồ, đối thủ lần này rõ ràng được huấn luyện bài bản hơn, phối hợp ăn ý hơn những toán sát thủ cấp thấp anh từng đối mặt trước đây.

Anh vận dụng toàn bộ tinh hoa của Ẩn Phong Kiếm Pháp, xoay chuyển linh hoạt giữa vòng vây trùng điệp, từng nhát kiếm đều nhắm vào những huyệt đạo hiểm yếu nhất, hạ gục đối phương một cách nhanh gọn nhất có thể để tiết kiệm sức lực cho những gì còn ở phía trước. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, có lúc anh phải né tránh trong gang tấc trước những nhát đao hiểm hóc, nhưng ý chí quyết tâm cứu người đã giúp anh vượt qua mọi giới hạn thể lực thông thường.

Sau một khoảng thời gian giao tranh ác liệt, Bách Trinh cuối cùng cũng hạ gục được toàn bộ đám sát thủ chặn đường, tiến sâu hơn vào trong hang động. Đến một khoảng không gian rộng hơn, được thắp sáng bởi nhiều ngọn đuốc treo trên vách đá, anh nhìn thấy Xuân Đào bị trói chặt vào một cây cột gỗ giữa hang, gương mặt cô tái nhợt vì sợ hãi và kiệt sức, nhưng may mắn vẫn chưa bị thương tích nghiêm trọng.

"Ngươi đến đây một mình sao? Quả là gan dạ." Một giọng nói trầm lạnh vang lên từ trong bóng tối phía sau cây cột, một người đàn ông trung niên bước ra, mặc áo choàng đen, tay cầm một thanh trường đao, ánh mắt sắc lạnh nhìn Bách Trinh với vẻ đánh giá. Đây rõ ràng là kẻ chỉ huy trực tiếp của cứ điểm này, có võ công cao cường hơn hẳn đám thuộc hạ vừa bị hạ gục.

"Thả người, và ta sẽ để ngươi sống", Bách Trinh nói, giọng lạnh băng, thanh kiếm trong tay vẫn giữ nguyên tư thế thủ. Người đàn ông áo đen cười nhạt: "Ngươi tưởng mình có tư cách ra điều kiện với ta sao? Đây là địa bàn của ta, ngươi chỉ là con cá nằm trong rọ mà thôi." Nói xong, hắn vung đao lao tới, tấn công Bách Trinh bằng những chiêu thức hiểm ác, rõ ràng cũng được rèn luyện từ một môn phái có căn cơ vững chắc chứ không phải kẻ tầm thường.

Người đàn ông áo đen ra chiêu càng lúc càng hiểm hóc, có lúc dùng cả những thủ đoạn ám khí giấu trong tay áo, buộc Bách Trinh phải xoay người né tránh trong đường tơ kẽ tóc. Nhưng những năm tháng luyện kiếm khổ luyện từ thời còn ở Tàng Phong Môn, cộng thêm kinh nghiệm chinh chiến giang hồ trước đây, đã cho anh một bản lĩnh vững vàng để bình tĩnh ứng phó với mọi tình huống bất ngờ, dù đối thủ có xảo quyệt đến đâu.

Trận chiến giữa hai người diễn ra vô cùng kịch liệt, tiếng đao kiếm va chạm vang vọng khắp hang động, ánh lửa từ ngọn đuốc phản chiếu lên những đường kiếm quang loang loáng. Bách Trinh dần chiếm được ưu thế nhờ sự tinh diệu của Ẩn Phong Kiếm Pháp, sau hơn ba mươi hiệp giao tranh, anh tìm được sơ hở, một chiêu kiếm quyết đoán đâm trúng vai người đàn ông áo đen, khiến hắn ngã quỵ xuống, thanh đao rơi loảng xoảng trên nền đá.

"Nói cho ta biết, kẻ đứng đầu các ngươi là ai?" Bách Trinh gằn giọng hỏi, mũi kiếm chĩa thẳng vào cổ đối phương. Người đàn ông áo đen, dù đang chịu đau đớn, vẫn cười khẩy: "Ngươi nghĩ ta sẽ phản bội chủ nhân vì sợ chết sao? Ngươi lầm rồi." Nhưng khi Bách Trinh khẽ tăng thêm áp lực lên vết thương, cơn đau thấu xương cuối cùng cũng khiến hắn phải khuất phục, run rẩy nói: "Được... được rồi... chủ nhân của bọn ta được gọi là Hắc Ưng, nhưng ngay cả bọn ta cũng chưa từng thấy rõ dung mạo thật của người, chỉ biết người luôn xuất hiện với một chiếc mặt nạ đồng hình đầu chim ưng."

Bách Trinh gặng hỏi thêm về vị trí tổng đàn thực sự của Quỷ Ảnh Sát Cục, người đàn ông áo đen, sau một hồi do dự, cuối cùng cũng tiết lộ rằng tổng đàn nằm ẩn sâu trong một thung lũng bí mật ở vùng núi giáp ranh với đất Lăng Uyên, cách không xa Tàng Phong Môn, một chi tiết khiến Bách Trinh không khỏi giật mình kinh ngạc. Nếu quả thật tổng đàn nằm gần Tàng Phong Môn đến vậy, việc kẻ đứng đầu tổ chức có liên hệ mật thiết với môn phái cũ của anh gần như đã được xác nhận thêm một bước nữa.

Sau khi có được thông tin cần thiết, Bách Trinh điểm huyệt khiến người đàn ông áo đen bất tỉnh, rồi vội vàng cởi trói cho Xuân Đào. Cô gái trẻ, sau khi được giải cứu, òa khóc nức nở vì sợ hãi và mừng rỡ, liên tục cảm ơn ân nhân đã liều mình cứu mạng. Bách Trinh dịu dàng trấn an cô, dìu cô rời khỏi hang động trước khi những kẻ sống sót khác có thể kịp hồi phục và tổ chức phản công.

Trên đường trở về Trấn Hà Châu, Xuân Đào kể lại cho Bách Trinh nghe những gì cô nghe lỏm được trong thời gian bị giam giữ, rằng bọn sát thủ có nhắc đến việc "chủ nhân sắp đích thân xuất hiện để giải quyết dứt điểm mọi chuyện", một thông tin khiến Bách Trinh càng thêm cảnh giác, hiểu rằng cuộc đối đầu trực diện với kẻ đứng đầu Quỷ Ảnh Sát Cục, người mà anh ngày càng tin chắc chính là Nguỵ Thiên Bá, giờ đây chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

Khi ánh bình minh bắt đầu ló dạng nơi chân trời, Bách Trinh dìu Xuân Đào trở về đến cổng quán trọ, Diệu Vy đã đứng chờ sẵn từ lúc nào, đôi mắt đỏ hoe vì thức trắng cả đêm lo lắng. Vừa thấy hai người trở về an toàn, nàng lao đến ôm chầm lấy Xuân Đào, cả hai chị em ôm nhau bật khóc nức nở giữa sân quán trọ, trong khi Bách Trinh đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy, lòng dâng lên một sự nhẹ nhõm khó tả, xen lẫn với nỗi lo âu về những gì còn đang chờ đợi ở phía trước, khi kẻ thù thực sự vẫn còn ẩn mình trong bóng tối, chưa lộ diện hoàn toàn.

Đã sao chép liên kết chương