Ngày Mẫu Thân Ta Muốn Hòa Ly, Ta Đã Xé Nát Thư Hòa Ly Của Bà
5 phút đọc

Chương 26

Chương 26

Lúc này, không còn chỉ nhắm vào Thẩm thị nữa. Nàng ta đang trách ta lòng dạ lạnh lùng, không dung thứ huynh đệ trong nhà, lại còn cho rằng thủ đoạn của ta quá mức tàn khốc. Nếu thuận theo mà biện “ta không tàn nhẫn”, chính là rơi vào bẫy của nàng ta. Bởi vì thứ nàng ta muốn, từ đầu đã không phải một lời giải thích. Mà là đem mẫu nữ chúng ta ghim chặt vào cái danh “đố kỵ”, “tàn độc”, “không dung nổi huyết mạch”, để thiên hạ mặc nhiên định tội, chẳng còn đường xoay chuyển. Ta ngẩng mắt đối diện ánh nhìn của nàng ta, giọng bình thản.
“Thần nữ có sắc bén hay không, không dám tự nhận. Nhưng thần nữ biết, nếu thần nữ không tàn nhẫn, thì hôm nay quỳ dưới điện, chính là mẫu thân của thần nữ.”
Trong điện chợt lặng. Ngay cả mấy vị quý phụ đang nâng chén che cười bên cạnh cũng khựng lại. Ánh mắt Vinh phi khẽ co lại. Ta vẫn không dừng lại:
“Liễu thị chiếm đoạt của hồi môn của chính thất, giả tạo thai kỳ, làm loạn huyết mạch, toan dùng con của kẻ khác mạo nhận là hậu duệ của Quốc công.”
“Nếu không phải thần nữ cùng mẫu thân tra rõ, thì hôm nay trước từ đường Bùi gia, kẻ chịu nhục không phải là bà ta, mà chính là mẫu thân của thần nữ.”
“Kẻ bị người đời chỉ trích là ghen tuông thất đức, không dung nổi huyết mạch, cũng không phải ai khác, mà chính là Quốc công phu nhân.”
“Nương nương vừa nói đứa trẻ vô tội, lời ấy không sai.”
“Nhưng danh tiết của Quốc công, tước vị do triều đình ban, cùng thanh danh trung liệt tích góp qua mấy đời của Bùi gia… lẽ nào lại không vô tội?”
Giọng ta không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng:
“Bùi gia thừa ân triều đình, giữ quy củ tướng môn.”
“Nếu ngay cả huyết mạch cũng có thể lẫn lộn, ngay cả tước vị cũng có thể mượn giả làm thật, vậy thần nữ giữ, không phải là tư oán, cũng không phải là đố kỵ. Thần nữ giữ, là danh tiết Quốc công, là bài vị tổ tông Bùi gia, cũng là thể diện triều đình.”
Bốn chữ cuối vừa dứt, trong điện ngay cả tiếng hô hấp cũng nhẹ đi. Thần sắc vốn còn ý cười của Vinh phi, cuối cùng cũng lạnh hẳn. Nàng ta có thể dùng phụ đức hậu trạch để ép người, có thể lấy việc thương kẻ yếu làm tư thái, nhưng tuyệt đối không thể công khai đáp lại một câu “thể diện triều đình không quan trọng”. Bởi vì một khi đáp, không còn là tranh với ta nữa. Mà là đụng vào thể diện thiên gia. Nàng ta nhìn ta, hồi lâu mới chậm rãi cười một tiếng.
“Miệng lưỡi thật sắc.”
“Thần nữ không dám.” Ta cụp mắt, giọng bình ổn:
“Chỉ là trước từ đường, nếu thần nữ cũng như người khác, chỉ nói mềm lòng mà không nói quy củ, thì hôm nay Bùi gia e rằng đã thành trò cười khắp kinh thành.”
“Đến khi ấy, nương nương trông thấy, chưa chắc đã vì mẫu thân thần nữ mà nói một câu công đạo.”
Lời này đã chạm đến lưỡi đao. Trong điện, không ít người khẽ biến sắc. Mẫu thân đứng bên cạnh ta, đầu ngón tay vốn còn căng cứng, cuối cùng cũng chậm rãi buông lỏng. Đúng lúc ấy, Hoàng hậu – người từ đầu đến giờ chưa từng lên tiếng – rốt cuộc mở lời. Giọng bà không cao, nhưng tự mang theo khí thế trấn tràng. Nụ cười của Vinh phi khựng lại, nghiêng đầu nói:
“Hoàng hậu nương nương——”
Hoàng hậu liếc nàng một cái, giọng nhàn nhạt:
“Xuân yến bày trong cung, không phải để nghe những chuyện thị phi ngoài kia lặp đi lặp lại.”
“Chuyện từ đường Bùi gia đã tra rõ, tộc lão cũng đã định luận, thì không có lý gì lại lật lại án cho một ngoại thất đáng phải chịu tội.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Vinh phi rốt cuộc cũng không giữ nổi. Nhưng Hoàng hậu như không hề thấy, chuyển ánh nhìn sang Thẩm thị.
“Thẩm phu nhân.”
Thẩm thị lập tức đứng dậy. Ánh mắt Hoàng hậu dừng trên người bà, chậm rãi nói:
“Quốc công vừa mất, trong phủ lại xảy ra chuyện như vậy, ngươi vẫn có thể giữ vững môn hộ, không mất thể thống, đã là điều khó làm được.”
“Bùi nhị cô nương tuy lời lẽ có phần sắc bén, nhưng tâm bảo vệ mẫu thân, bảo vệ gia môn, không đáng trách.”
“Nhà trung liệt, tự nên quý trọng danh tiết.”
Hốc mắt mẫu thân Thẩm thị khẽ đỏ, lập tức quỳ xuống tạ ân:
“Thần phụ tạ ơn Hoàng hậu nương nương minh xét.”
Một câu này, đã định hẳn lập trường cho chúng ta. Không phải ghen tuông. Không phải thất đức. Càng không phải bức ép thứ tử. Mà là giữ gia môn, bảo danh tiết. Vinh phi muốn kéo lại, cũng không còn dễ nữa. Quả nhiên, Hoàng hậu lại nhàn nhạt dặn nữ quan bên cạnh:
“Văn thư thỉnh phong của Quốc công phu nhân, bổn cung hai ngày trước đã xem qua. Nếu không có điều gì sai lệch, cứ theo quy chế mà trình xuống.”
Thân hình Thẩm thị khẽ chấn động. Trong lòng ta cũng rốt cuộc ổn định được một phần. Thỉnh phong thành rồi. Chỉ cần danh phận này được định, những lời dèm pha bên ngoài, sẽ không còn dễ dàng lay động bà nữa. Kẻ đứng sau muốn lấy cớ “chính thất thất đức”, “hậu tự không rõ” mà gây chuyện, cũng phải cân nhắc lời nói rõ ràng của Hoàng hậu hôm nay. Hoàng hậu nhìn chúng ta, thần sắc vẫn nhạt, nhưng hiếm hoi nói thêm một câu:
“Bùi gia đã trải qua cơn loạn này, về sau càng nên giữ mình đúng mực. Nội ngoại mọi việc, mong phu nhân tự chỉnh đốn.”

Đã sao chép liên kết chương