Ngôn Ngữ Của Đôi Tay
9 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Ngôn Ngữ Của Đôi Tay

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Phần III — Dự Án Kết Nối

Buổi họp CLB đầu tháng mười một diễn ra trong không khí khác hẳn thường lệ. Thay vì kê bàn ghế thành vòng tròn để luyện tập ký hiệu như mọi khi, Gia Bách đã chuẩn bị sẵn một tấm bảng trắng lớn, trên đó dán đầy những mảnh giấy note đủ màu, mỗi mảnh ghi vội một ý tưởng.

"Hôm nay mình muốn bàn về một dự án lớn hơn," cậu mở lời khi cả lớp đã ổn định chỗ ngồi, giọng đầy hào hứng nhưng cũng có phần nghiêm túc. "Từ đầu năm đến giờ, CLB mình đã tổ chức được hai buổi giao lưu nhỏ với cộng đồng Điếc ở Lặng Coffee, và mình thấy hiệu quả thật sự rõ rệt. Nhưng mình muốn làm điều gì đó lớn hơn, thứ có thể chạm đến không chỉ hai mươi mấy thành viên CLB, mà cả trường."

Cậu viết lên bảng dòng chữ lớn: "Ngày Hội Không Khoảng Cách."

"Ý tưởng của mình là tổ chức một ngày hội ngay tại sân trường, mời cộng đồng Điếc trong khu vực đến tham gia cùng học sinh toàn trường," Gia Bách giải thích, tay chỉ vào từng mảnh giấy note trên bảng. "Có thể có gian hàng dạy ký hiệu cơ bản cho học sinh, có màn biểu diễn nghệ thuật bằng ký hiệu, có một khu trưng bày để mọi người hiểu hơn về văn hóa Điếc, và nếu được, một góc triển lãm tranh của các bạn trẻ Điếc trong khu vực."

Cả lớp xôn xao bàn tán, ai cũng hào hứng trước quy mô của ý tưởng, dù cũng không ít người tỏ ra lo lắng về khối lượng công việc khổng lồ mà một dự án như vậy đòi hỏi.

"Nghe hoành tráng thật, nhưng mình sợ nhà trường không đồng ý cho mượn sân trường đâu," Đức Anh lên tiếng, nét mặt có phần ái ngại. "Sân trường mình còn phải dùng cho mấy hoạt động khác của Đoàn trường nữa."

"Đó là lý do mình cần sự ủng hộ của tất cả mọi người ngay từ bây giờ," Gia Bách đáp, không hề nao núng trước lời cảnh báo. "Mình đã liên hệ trước với cô Xuân, và cô ấy sẵn sàng cùng mình trình bày đề xuất lên Ban Giám hiệu. Nhưng để đề xuất có sức thuyết phục, mình cần một kế hoạch thật cụ thể, chi tiết, cho thấy đây không phải một ý tưởng bốc đồng, mà là một dự án có giá trị thật sự."

Thảo Nguyên ngồi lắng nghe, cảm nhận một luồng năng lượng mới mẻ trào dâng trong lòng. Ý nghĩ về việc cả trường có cơ hội tiếp xúc, hiểu hơn về cộng đồng Điếc — cái cộng đồng mà em trai cô thuộc về — khiến cô cảm thấy một sự hào hứng mãnh liệt chưa từng có kể từ ngày tham gia CLB.

"Mình muốn tham gia ban tổ chức," cô giơ tay, giọng chắc nịch, khiến vài người quay lại nhìn cô với ánh mắt hơi ngạc nhiên trước sự chủ động bất ngờ này.

"Tốt quá," Gia Bách gật đầu, ánh mắt sáng lên vui mừng. "Mình đang cần người phụ trách phần truyền thông và kết nối với cộng đồng Điếc địa phương, vì cậu đã quen biết anh Phúc và mọi người ở Lặng Coffee rồi."

"Em nhận," Thảo Nguyên đáp ngay, không chút do dự.

Cuộc họp tiếp tục với việc phân chia các nhóm phụ trách khác nhau — nhóm hậu cần, nhóm chương trình, nhóm truyền thông, nhóm liên hệ tài trợ. Minh Thư xung phong phụ trách phần trang trí, Đức Anh nhận vai trò điều phối hậu cần dù vẫn còn hoài nghi về khả năng được duyệt của sự kiện.

Giữa buổi họp, cô Xuân cũng góp thêm vài ý kiến quan trọng. "Cô muốn nhắc mọi người một điều," bà nói, giọng nghiêm túc như mọi khi. "Nếu tổ chức sự kiện này, mục tiêu không phải là biến người Điếc thành một 'chương trình biểu diễn' cho học sinh nghe xem cho vui, kiểu như một tiết mục lạ mắt trong ngày hội. Mục tiêu là tạo ra một không gian bình đẳng, nơi cả hai bên đều là chủ thể, đều có tiếng nói. Nếu làm sai hướng, dự án này có thể vô tình gây phản tác dụng, khiến cộng đồng Điếc cảm thấy bị lợi dụng thay vì được tôn trọng."

Lời nhắc nhở ấy khiến cả lớp trầm lắng lại một chút, ai nấy đều nhận ra trách nhiệm lớn lao hơn những gì họ tưởng tượng ban đầu. Gia Bách gật đầu tán thành. "Cô nói đúng. Đó là lý do mình muốn mời chính anh Phúc và một vài đại diện cộng đồng tham gia vào quá trình lên kế hoạch ngay từ đầu, chứ không phải chỉ mời họ đến 'biểu diễn' vào ngày sự kiện. Mọi quyết định quan trọng, mình đều muốn hỏi ý kiến họ trước."

"Vậy để em liên hệ trước với anh Phúc, hỏi xem cộng đồng có sẵn sàng tham gia không, và họ mong muốn điều gì từ sự kiện này," Thảo Nguyên đề xuất, cảm thấy trách nhiệm của vai trò truyền thông mình vừa nhận lấy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Đúng ý mình luôn," Gia Bách gật đầu, mỉm cười hài lòng. "Cậu làm việc đó trước tuần sau nhé, để mình có thông tin cụ thể khi trình bày đề xuất lên Ban Giám hiệu."

Buổi họp kết thúc, các nhóm nhỏ tản ra bàn bạc riêng về công việc được giao. Thảo Nguyên ngồi cùng nhóm truyền thông gồm ba thành viên khác, cùng nhau phác thảo sơ bộ một trang mạng xã hội riêng cho sự kiện, bàn về cách viết bài giới thiệu sao cho vừa thu hút vừa tôn trọng đúng tinh thần mà cô Xuân vừa nhấn mạnh.

Sau buổi họp, khi mọi người đã ra về gần hết, Thảo Nguyên nán lại giúp Gia Bách thu dọn những mảnh giấy note trên bảng. "Cậu nghĩ khả năng được duyệt cao không?" cô hỏi, không giấu được sự lo lắng.

Gia Bách thở dài nhẹ, gương mặt thoáng chút mệt mỏi mà cậu vẫn cố che giấu trước cả lớp. "Thành thật mà nói, mình không chắc," cậu đáp. "Năm ngoái mình từng đề xuất một hoạt động nhỏ hơn nhiều, chỉ là một buổi nói chuyện chuyên đề, mà cũng phải thuyết phục mãi mới được chấp thuận. Nhưng mình tin, nếu mình chuẩn bị kỹ, cho thấy được giá trị thật sự của dự án, cơ hội vẫn có."

"Mình sẽ giúp cậu hết sức có thể," Thảo Nguyên nói, ánh mắt kiên định.

"Cảm ơn cậu," Gia Bách mỉm cười, nhìn cô một lúc lâu hơn bình thường. "Thật ra, từ khi cậu tham gia CLB, mình cảm thấy có thêm động lực để theo đuổi những dự án lớn hơn thế này. Nhìn cậu thay đổi từng ngày, mình tin những điều CLB đang làm thật sự có ý nghĩa, không chỉ là một hoạt động ngoại khóa cho có."

Lời nói ấy khiến tim Thảo Nguyên đập rộn ràng, nhưng cô cố giữ vẻ bình thản, chỉ mỉm cười đáp lại. "Cảm ơn cậu đã tin tưởng mình."

Trên đường về, cô nhắn tin ngay cho Hải Yến kể về dự án mới, giọng điệu tin nhắn tràn đầy hào hứng đến mức Hải Yến phải nhắn lại trêu rằng "cậu đang yêu cái dự án này hay yêu anh chủ nhiệm đấy". Thảo Nguyên chỉ cười, không đáp thẳng câu hỏi, nhưng trong lòng cô biết, có lẽ cả hai điều ấy đều đúng phần nào.

Trước khi về đến nhà, cô ghé qua Lặng Coffee, mong gặp được anh Phúc để bàn sơ qua ý tưởng, tiện thể xin ý kiến sớm như đã hứa với Gia Bách. May mắn anh vẫn còn ở quán, đang ngồi làm việc với chiếc máy tính bảng quen thuộc. Nghe Thảo Nguyên trình bày ý tưởng về Ngày Hội Không Khoảng Cách, anh Phúc trầm ngâm một lúc trước khi ra dấu trả lời.

"Ý tưởng hay đấy," anh nói, "nhưng anh muốn hỏi thật lòng — mấy học sinh trong trường của em có thật sự muốn hiểu về cộng đồng Điếc, hay chỉ vì đây là một hoạt động 'lạ', vui vui để tham gia cho có phong trào?"

Câu hỏi thẳng thắn ấy khiến Thảo Nguyên khựng lại, nhận ra đây chính xác là nỗi lo cô Xuân vừa nhắc đến. "Em không dám chắc tất cả mọi người sẽ hiểu đúng ý nghĩa," cô thành thật trả lời, "nhưng em nghĩ nếu tụi em làm cẩn thận, để cộng đồng mình là người dẫn dắt chứ không phải chỉ là khách mời, thì ít nhất cũng có một số bạn thật sự sẽ hiểu hơn, giống như em đã từng."

Anh Phúc gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời chân thành ấy. "Được, anh sẽ nói chuyện với mấy anh chị trong nhóm cộng đồng, xem ai sẵn sàng tham gia. Nhưng anh muốn nhắc lại một điều — nếu làm, phải làm cho tử tế, đừng để tụi anh cảm thấy như một món đồ trang trí cho sự kiện của trường em."

"Em hứa sẽ cố gắng hết sức để không như vậy," Thảo Nguyên đáp, ghi nhớ kỹ lời dặn dò ấy trong lòng như một kim chỉ nam cho suốt quá trình chuẩn bị sắp tới.

Về đến nhà, cô kể ngay cho Bình An nghe về Ngày Hội Không Khoảng Cách, đặc biệt là ý tưởng về góc triển lãm tranh của các bạn trẻ Điếc. Đôi mắt Bình An sáng rực lên ngay lập tức.

"Em có thể tham gia không?" cậu ra dấu, tay hơi run vì phấn khích. "Em có mấy bức tranh, với cả anh Đăng dạo này cũng đang hướng dẫn em thêm vài kỹ thuật mới."

"Chị nghĩ là được," Thảo Nguyên đáp, dù trong lòng chưa chắc chắn hoàn toàn vì dự án còn chưa được duyệt. "Nhưng chị chưa dám hứa chắc, vì còn phải xin phép nhà trường đã. Chị sẽ cố gắng hết sức để dự án được duyệt, để em có cơ hội này."

Bình An gật đầu, ánh mắt tràn đầy hy vọng, rồi lập tức lấy sổ vẽ ra, bắt đầu phác thảo ý tưởng cho một bức tranh mới — hình ảnh sân trường đông đúc người, giữa đó có những đôi bàn tay đang ra dấu, đan xen giữa những gương mặt học sinh và những gương mặt người Điếc trưởng thành, tất cả cùng hòa vào một khung cảnh chung.

Nhìn em cặm cụi vẽ, ánh mắt lấp lánh niềm tin, Thảo Nguyên thầm nhủ với lòng mình rằng, dù có phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn từ phía nhà trường, cô cũng sẽ không để giấc mơ nhỏ bé nhưng ý nghĩa này của em trai mình tan vỡ. Cô lấy sổ tay ra, bắt đầu phác thảo kế hoạch truyền thông đầu tiên cho dự án, lòng tràn đầy quyết tâm cho chặng đường sắp tới, dù cô biết, nhìn vào thái độ dè dặt của Đức Anh lúc chiều, con đường phía trước chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.

Đã sao chép liên kết chương