Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Người Gọi Từ Trạm Y Tế Đảo

Ba giờ sáng, trong lúc phần lớn thủy thủ đoàn tranh thủ khoảng nghỉ sáu tiếng trước ca lặn gia cố, Minh Thư vẫn ngồi trực tại bàn điều khiển liên lạc theo phân công, mắt lim dim vì mệt nhưng không dám rời màn hình. Tín hiệu từ tuyến cáp vừa được nối lại vẫn còn yếu và chập chờn, đúng như Bằng đã cảnh báo, nhưng đủ để một luồng dữ liệu nhỏ bắt đầu chảy qua, mang theo những tin nhắn đầu tiên từ phía đảo Cồn Nga sau gần hai ngày im lặng hoàn toàn.

Màn hình liên lạc video đột ngột sáng lên, một cuộc gọi khẩn từ trạm y tế đảo, được định tuyến qua hệ thống giám sát của Liên Hải tới thẳng tàu Vạn Lý vì đây là điểm gần nhất có thể hỗ trợ kỹ thuật nếu kết nối lại gặp trục trặc. Thư giật mình tỉnh hẳn, nhấn nút nhận cuộc gọi, đánh thức Hòa qua bộ đàm nội bộ cùng lúc.

Hình ảnh hiện lên chập chờn, vỡ thành từng khối pixel trước khi ổn định lại trong vài giây. Một người phụ nữ mặc áo blouse trắng, gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ, ngồi trong một căn phòng nhỏ với ánh đèn huỳnh quang yếu ớt.

"Xin chào, đây có phải tàu sửa cáp không? Tôi là y sĩ trực tại trạm y tế Cồn Nga." Giọng người phụ nữ gấp gáp nhưng cố giữ chuyên nghiệp. "Chúng tôi vừa thấy có tín hiệu trở lại được vài phút, tôi cần tận dụng ngay trước khi mất kết nối lần nữa."

"Tôi nghe rõ." Thư đáp, ngồi thẳng người, giọng cô trở nên nghiêm túc tuyệt đối. "Có chuyện gì cần hỗ trợ ạ?"

"Chúng tôi có một sản phụ chuyển dạ sớm, hai mươi chín tuần, xuất hiện dấu hiệu tiền sản giật nặng." Người y sĩ nói nhanh, đưa camera hướng nhẹ về phía một chiếc giường bệnh phía sau, nơi có thể thấy mờ mờ bóng dáng một người phụ nữ trẻ đang được theo dõi bởi một điều dưỡng khác. "Chúng tôi không có bác sĩ sản khoa tại trạm, cần hội chẩn khẩn với bệnh viện tuyến tỉnh qua video để quyết định có nên chuyển viện bằng tàu cứu hộ trong điều kiện biển động hay xử trí tại chỗ. Nhưng suốt hai ngày qua chúng tôi chỉ có vài phút kết nối chập chờn như thế này, không đủ để truyền hình ảnh siêu âm hay giữ cuộc gọi video ổn định quá một phút."

Hòa xuất hiện sau lưng Thư, vừa mặc vội áo khoác, nghe toàn bộ đoạn hội thoại. Ông ra hiệu cho Thư giữ liên lạc, đồng thời gọi Bằng dậy qua một kênh khác.

"Bằng, kiểm tra xem có cách nào tăng cường tạm thời băng thông qua đoạn cáp vừa nối, dù chưa được gia cố hoàn toàn, để hỗ trợ cuộc gọi này không?" Hòa hỏi ngay khi Bằng lên tiếng qua bộ đàm, giọng anh còn ngái ngủ nhưng tỉnh táo nhanh chóng khi nghe nội dung yêu cầu.

"Suy hao đang dao động vì đoạn cáp mới chưa cố định, mỗi lần dòng chảy đẩy nó cọ vào đá là tín hiệu lại chập chờn một nhịp." Bằng giải thích, tay đã bắt đầu gõ vào bàn phím laptop cá nhân dù chưa kịp ra khỏi giường. "Tôi có thể thử một vài điều chỉnh phần mềm để ưu tiên băng thông cho luồng dữ liệu y tế khẩn cấp, nhưng không đảm bảo giữ được kết nối liên tục quá vài phút mỗi lần."

"Cứ thử." Hòa ra lệnh. "Mỗi phút kết nối lúc này đều quý giá với họ."

Trong lúc Bằng làm việc, Thư giữ liên lạc video với trạm y tế, cuộc gọi thỉnh thoảng vỡ hình rồi phục hồi, âm thanh đôi khi trễ một nhịp khiến cuộc trò chuyện trở nên rời rạc, nhưng không ai trong hai đầu dây bỏ cuộc.

"Tôi không phải nhân viên y tế, nhưng tôi có thể kết nối chị với bác sĩ trên đất liền ngay khi băng thông ổn định hơn một chút." Thư nói, cố gắng trấn an người y sĩ đang ngày càng lộ rõ sự kiệt sức qua màn hình. "Chúng tôi đang làm mọi cách để cải thiện tín hiệu."

"Cảm ơn." Người y sĩ đáp, giọng chị nghẹn lại một chút. "Chúng tôi đã cố xoay xở suốt hai ngày qua với chiếc điện thoại vệ tinh dự phòng duy nhất của trạm, chỉ đủ gọi thoại chập chờn, không đủ để truyền bất kỳ hình ảnh y tế nào. Tôi không dám tưởng tượng nếu phải tự quyết định ca này một mình mà không có ý kiến chuyên môn."

Ba phút sau, Bằng thông báo đã tối ưu xong phần mềm ưu tiên băng thông. Kết nối video ổn định hơn hẳn, dù vẫn còn đôi lúc giật hình. Thư nhanh chóng kết nối ba bên với một bác sĩ sản khoa trực cấp cứu tại bệnh viện tuyến tỉnh, người đã được Liên Hải báo trước và đang chờ sẵn.

Cuộc hội chẩn diễn ra trong gần hai mươi phút, với những khoảng ngắt quãng ngắn mà Thư và Bằng liên tục phối hợp khắc phục mỗi khi tín hiệu chập chờn trở lại. Cuối cùng, bác sĩ tuyến tỉnh đưa ra quyết định: xử trí ổn định tại chỗ bằng phác đồ được hướng dẫn chi tiết qua video, thay vì mạo hiểm chuyển viện giữa lúc biển đang động mạnh, một quyết định mà nếu không có kết nối này, trạm y tế đảo sẽ phải tự đưa ra trong mù mờ, dựa hoàn toàn vào kinh nghiệm hạn chế của mình.

Khi cuộc gọi kết thúc, người y sĩ trên màn hình cúi đầu, hai tay chắp lại trước ngực trong một cử chỉ cảm ơn giản dị nhưng chân thành. "Tôi không biết nói gì hơn ngoài cảm ơn. Các anh chị không biết mình vừa cứu được bao nhiêu thứ chỉ trong hai mươi phút vừa rồi đâu."

Màn hình tắt. Thư ngồi lặng người một lúc, cảm giác nhẹ nhõm và một thứ gì đó lớn lao hơn cả nhẹ nhõm dâng lên trong lồng ngực, khác hẳn bất kỳ cảm giác nào cô từng trải qua khi chỉ đọc số liệu qua màn hình trong những ca trực trên bờ trước đây.

Sơn xuất hiện ở cửa phòng lái, tóc còn rối vì vừa bị đánh thức, nhưng đôi mắt đã tỉnh táo hoàn toàn. Anh đứng nghe Hòa và Bằng tóm tắt lại toàn bộ sự việc, không nói gì trong lúc đó, chỉ đứng lặng nhìn màn hình đã tắt, nơi vài giây trước còn là gương mặt kiệt sức của người y sĩ trên đảo.

"Ca sản phụ đó, tiền sản giật nặng ở tuần hai mươi chín." Anh lặp lại, giọng trầm hơn bình thường. "Nếu tình trạng đó không được theo dõi sát trong vài ngày bão sắp tới, có thể tiến triển thành nhiều biến chứng nguy hiểm hơn."

"Bác sĩ tuyến tỉnh đã để lại phác đồ theo dõi chi tiết, và hẹn hội chẩn lại mỗi tám tiếng nếu kết nối cho phép." Thư đáp, vẫn còn chút hụt hơi vì cảm xúc chưa lắng hẳn. "Nhưng điều đó có nghĩa là mình cần giữ được kết nối ổn định trong suốt những ngày tới, không chỉ một lần duy nhất đêm nay."

"Đó chính xác là lý do tại sao ca gia cố sắp tới không thể trì hoãn thêm, dù chỉ vài tiếng." Sơn nói, quay sang nhìn Hòa. "Em biết thuyền trưởng đã cho cả đội nghỉ sáu tiếng theo đúng quy trình an toàn, và em không đề nghị phá vỡ điều đó. Nhưng em muốn mọi người hiểu rõ, ngay khi thời gian nghỉ kết thúc, mình không còn dư dả để chần chừ thêm bất kỳ phút nào nữa."

Hòa gật đầu, không phản đối. "Tôi hiểu. Sáu tiếng nghỉ vẫn giữ nguyên, vì cơ thể các anh cần nó để làm việc an toàn. Nhưng ngay khi đồng hồ điểm đủ sáu tiếng, mình xuất phát ngay, không có phút trì hoãn nào khác."

Bách, cũng vừa được đánh thức bởi tiếng ồn từ phòng lái, đứng dựa vào khung cửa, nghe toàn bộ câu chuyện. "Vậy là giờ tụi mình không chỉ chạy đua với bão nữa." Anh nói, giọng trầm ngâm. "Mà còn chạy đua để giữ cho một đứa trẻ chưa chào đời có cơ hội được theo dõi đúng cách."

Không ai đáp lại câu nói đó ngay, vì không cần thiết phải đáp lại. Mỗi người trong phòng lái, theo cách riêng của mình, đều đã hiểu rõ trọng lượng thật sự của những gì họ đang cố hoàn thành, một trọng lượng không thể đo bằng mét cáp hay giờ đồng hồ, dù công việc của họ vẫn phải được tính toán chính xác bằng chính những đơn vị đó.

Bên ngoài cửa sổ phòng lái, tiếng gió đã bắt đầu đổi âm sắc, không còn là tiếng rít đơn thuần của một đêm biển động thông thường, mà mang theo một âm vực trầm hơn, dồn dập hơn, như một lời nhắc rằng khoảng nghỉ sáu tiếng phía trước, dù cần thiết đến đâu, cũng sẽ trôi qua trong tư thế chờ đợi chứ không phải nghỉ ngơi trọn vẹn đối với bất kỳ ai trên tàu, kể cả những người không phải xuống nước, những người chỉ có thể ngồi chờ và lắng nghe tiếng gió mỗi lúc một lớn dần ngoài kia.

Hòa đặt tay lên vai cô, một cử chỉ ngắn gọn nhưng đủ nặng để truyền tải điều ông muốn nói. "Đó chính là lý do tại sao mình không thể để mối nối đó đứt lại lần nữa." Ông nói, giọng trầm và chắc chắn. "Không phải vì hợp đồng, không phải vì áp lực từ ai. Vì những ca như thế này sẽ còn xảy ra, có khi ngay trong lúc bão đang hoành hành, khi trạm y tế đó cần chúng ta hơn bất kỳ lúc nào."

Bằng gật đầu, đóng laptop lại, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi bầu trời đêm vẫn còn phủ một lớp mây dày đặc, không một vì sao nào lọt qua. "Ca gia cố sắp tới sẽ không chỉ là hoàn thành công việc còn dang dở nữa." Anh nói khẽ. "Nó là việc giữ cho khoảnh khắc vừa rồi có thể lặp lại được, bao nhiêu lần cũng được, suốt những ngày bão sắp tới."

Đã sao chép liên kết chương