Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển
8 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Ghép Mạch Trong Buồng Khô

Chiều tối hôm sau, sóng biển đã cao hơn hẳn so với ngày trước đó, những đợt sóng bạc đầu vỗ liên tục vào mạn tàu Vạn Lý, khiến toàn bộ hệ thống định vị động DP2 phải làm việc gần hết công suất để giữ tàu cố định trên điểm sửa chữa. Trong phòng điều khiển, Bằng theo dõi màn hình hiển thị lực đẩy của từng chân vịt định hướng, các thanh biểu đồ nhấp nháy liên tục khi hệ thống tự động điều chỉnh để bù lại từng đợt sóng xô đẩy thân tàu.

"DP đang phải bù trừ nhiều hơn ba mươi phần trăm so với sáng nay." Bằng báo cáo qua liên lạc, giọng anh căng thẳng hơn thường lệ. "Vẫn trong ngưỡng an toàn, nhưng nếu sóng tiếp tục tăng, mình sẽ phải cân nhắc lại việc giữ tàu cố định lâu."

Dưới đáy biển, tại điểm ghép nối mới cách vách đá không ổn định ba mét về phía nền cát bằng phẳng, Sơn và Bách đang lắp ráp một cấu trúc kim loại hình vòm gọi là buồng khô, hay habitat, một khoang nhỏ được bơm khí vào bên trong để tạo ra một môi trường không có nước, cho phép thực hiện công đoạn ghép nối sợi quang đòi hỏi độ chính xác gần như tuyệt đối.

"Buồng khô đã ổn định, áp suất bên trong cân bằng với bên ngoài." Sơn báo cáo, sau khi kiểm tra lại các khớp nối kín nước lần cuối. "Bắt đầu bơm khô."

Nước bên trong khoang buồng khô rút dần qua hệ thống van, để lại một không gian nhỏ chỉ đủ cho hai người làm việc, không khí bên trong khô ráo dù bên ngoài vẫn là áp suất khủng khiếp của tám mươi lăm mét nước biển bao quanh. Sơn tháo mũ lặn, để lộ khuôn mặt lần đầu tiên kể từ khi xuống nước, hít một hơi không khí khô đặc quánh mùi kim loại và nhựa cách nhiệt.

"Bắt đầu công đoạn ghép nối." Anh nói, giọng qua liên lạc giờ đã trở lại bình thường, không còn âm sắc biến đổi của khí heliox khi ở ngoài môi trường nước.

Bách mở hộp dụng cụ chuyên dụng, bên trong là một chiếc máy hàn nhiệt hạch sợi quang thu nhỏ, được thiết kế đặc biệt để hoạt động trong điều kiện rung lắc và độ ẩm cao dù đang ở trong môi trường khô. Anh đặt hai đầu sợi cáp thay thế dài mười hai mét, vừa được kéo xuống từ tàu qua một hệ thống ròng rọc riêng, lên bàn thao tác nhỏ gắn cố định vào thành buồng khô.

"Tách vỏ bảo vệ, làm sạch bề mặt sợi quang." Bách vừa làm vừa đọc to từng bước theo checklist, một thói quen bắt buộc trong quy trình ghép nối dưới đáy biển, nơi không ai có thể quay lại kiểm tra nếu bỏ sót một bước. "Cắt phẳng đầu sợi bằng dao cắt chuyên dụng, góc cắt phải nhỏ hơn nửa độ so với mặt phẳng vuông góc."

Sơn quan sát qua kính lúp gắn trên máy hàn, nơi hình ảnh hai đầu sợi quang mảnh hơn sợi tóc được phóng đại hàng chục lần. "Góc cắt đạt chuẩn. Căn chỉnh trục quang."

Máy hàn tự động thực hiện bước căn chỉnh, hai đầu sợi quang di chuyển những khoảng cách nhỏ đến mức mắt thường không thể nhận ra, cho tới khi cả hai trục quang thẳng hàng hoàn hảo theo phép đo của cảm biến quang học bên trong máy.

"Phóng hồ quang, hàn nhiệt." Bách nhấn nút, một tia lửa nhỏ xíu lóe lên trong khoang máy hàn, chảy nhẹ hai đầu sợi quang lại với nhau thành một mối nối liền mạch, không còn khe hở nào có thể nhìn thấy dưới kính hiển vi tích hợp.

"Suy hao mối nối 0,03 decibel." Sơn đọc kết quả hiển thị trên màn hình nhỏ của máy hàn, một con số gần như hoàn hảo theo tiêu chuẩn ngành. "Đạt yêu cầu, thấp hơn nhiều so với ngưỡng cho phép 0,1 decibel. Còn một mối nối nữa."

Trên tàu, Thư theo dõi toàn bộ quá trình qua camera gắn trong buồng khô, ghi lại từng thông số vào hệ thống, đối chiếu với bảng tiêu chuẩn cô đã học thuộc từ trước chuyến đi. "Xác nhận từ mặt nước, mối nối đầu tiên đạt chuẩn." Cô báo cáo, giọng không giấu được sự phấn khích nhỏ khi lần đầu tiên chứng kiến trực tiếp một mối nối sợi quang được thực hiện dưới đáy biển sâu.

"Đừng vội mừng, còn nửa chặng đường nữa." Sơn nhắc, không để bản thân hay Bách chùng xuống dù mối nối đầu đã thành công. "Quy trình y hệt cho mối nối thứ hai, không được chủ quan chỉ vì lần đầu suôn sẻ."

Bách bắt đầu lặp lại toàn bộ trình tự với đầu cáp còn lại, chậm rãi và tỉ mỉ không kém lần trước, dù những giọt mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm trên trán anh do không gian buồng khô ngày càng nóng lên bởi nhiệt từ thiết bị điện tử hoạt động liên tục. Anh vừa tách xong lớp vỏ bảo vệ, chuẩn bị làm sạch bề mặt sợi quang, thì một đợt rung động mạnh bất ngờ truyền qua toàn bộ cấu trúc buồng khô, khiến bàn thao tác chao đảo nhẹ, cây dao cắt chuyên dụng suýt trượt khỏi tay anh.

"Có chuyện gì vậy?" Sơn hỏi ngay qua liên lạc nội bộ giữa hai người trong buồng khô, đồng thời gọi lên tàu.

"Một con sóng lớn hơn hẳn những con trước vừa đánh vào mạn tàu, DP phải bù trừ đột ngột với lực lớn nhất từ đầu ca tới giờ." Bằng trả lời ngay, giọng gấp gáp, rõ ràng cũng đang bận rộn với hàng loạt cảnh báo hiện lên trên màn hình của mình. "Đang kiểm tra xem có ảnh hưởng gì tới hệ thống dây treo buồng khô không."

"Kiểm tra lại độ ổn định trước khi tiếp tục." Sơn ra lệnh, mắt quét nhanh qua các khớp nối và chỉ số áp suất hiển thị trên bảng điều khiển nhỏ gắn trong khoang. "Bách, dừng tay, đợi xác nhận."

Vài giây căng thẳng trôi qua. Trên bảng điều khiển trong buồng khô, một đèn cảnh báo màu vàng bật sáng, báo hiệu áp suất tại một khớp nối phía trên khoang đang dao động nhẹ ngoài mức bình thường, dù chưa tới ngưỡng nguy hiểm.

"Có dao động áp suất nhẹ ở khớp nối phía trên." Sơn báo cáo lên tàu, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh nhưng đã chuyển sang chế độ cảnh giác cao. "Chưa tới ngưỡng nguy hiểm, nhưng tôi không muốn tiếp tục công đoạn hàn nhạy cảm trong lúc DP vẫn đang phải bù trừ mạnh như vậy."

"Đồng ý." Hòa lên tiếng từ phòng lái, giọng ông dứt khoát. "Tạm dừng công đoạn ghép nối thứ hai. Đưa hai người trở lại chuông lặn, chờ sóng gió ổn định trở lại rồi tiếp tục."

"Chỉ còn một mối nối, gần xong rồi." Bách nói qua liên lạc, giọng anh có chút tiếc nuối, không phải phản đối mệnh lệnh, chỉ là bản năng của một người không muốn bỏ dở việc đang làm.

Sơn nghe câu nói đó, và trong một khoảnh khắc, nó vang lên trong đầu anh gần như nguyên vẹn một câu nói khác, từ một giọng nói khác, ba năm về trước: còn một mối ghép cuối, gần xong rồi. Anh siết chặt tay quanh dụng cụ đang cầm, buộc mình quay lại hiện tại.

"Không." Sơn nói, giọng dứt khoát hơn cả Hòa vừa rồi. "Gần xong không phải là đã xong. Đóng gói tạm thời đầu cáp đang dang dở, đảm bảo không để nước lọt vào, rồi rút lên đúng như lệnh của thuyền trưởng."

Bách nhìn sang Sơn, nhận ra có điều gì đó trong giọng nói của anh vừa rồi nghiêm trọng hơn một quyết định kỹ thuật thông thường, nhưng đây không phải lúc để hỏi thêm. Anh gật đầu, bắt đầu thực hiện quy trình đóng gói tạm thời đầu cáp còn dang dở theo đúng hướng dẫn.

Mười lăm phút sau, buồng khô được bơm nước trở lại, hai người mặc lại mũ lặn, bơi trở về chuông lặn giữa dòng nước đã trở nên hỗn loạn hơn nhiều so với lúc họ xuống. Trên tàu, tất cả mọi người theo dõi qua camera, chứng kiến mối nối đầu tiên đã hoàn thành thành công, nhưng mối nối thứ hai vẫn còn dang dở, được bọc tạm trong một lớp vỏ bảo vệ chờ đợi, giống như một câu chưa nói hết, treo lơ lửng giữa lòng biển.

"Một mối nối xong, một mối nối còn lại, và cơn bão vẫn đang tới gần hơn từng giờ." Hòa tổng kết, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng lái nơi bầu trời chiều đã tối sầm bất thường so với giờ giấc thực tế, như thể đêm đang đến sớm hơn để nhường chỗ cho một điều gì đó khác.

Khi chuông lặn được kéo lên gần tới thân tàu, Thư đứng ở bảng điều khiển liên lạc, mắt không rời khỏi màn hình hiển thị nhịp thở của Sơn và Bách, hai đường sóng âm thanh song song vẫn đều đặn dù đã trải qua một ca làm việc căng thẳng hơn dự tính. Cô nhớ lại câu nói của Sơn qua liên lạc lúc nãy — gần xong không phải là đã xong — và ghi nó vào cuốn sổ tay, không phải như một thuật ngữ kỹ thuật, mà như một nguyên tắc cô muốn mang theo suốt sự nghiệp của mình.

Bằng tắt bớt vài cảnh báo không còn cần thiết trên màn hình, xoa hai bên thái dương đã căng cứng sau nhiều giờ tập trung cao độ. "Cho tôi mười phút nghỉ trước khi tính tiếp phương án cho ca lặn hoàn thành mối nối cuối." Anh nói, giọng mệt mỏi nhưng không hề nao núng. "Sau đó mình cần họp lại toàn đội, xem cửa sổ thời tiết còn lại thực sự là bao nhiêu."

Hòa gật đầu, đồng ý, mắt vẫn dán vào bầu trời đang sẫm màu ngoài kia, nơi ranh giới giữa hoàng hôn tự nhiên và bóng tối của một hệ thống mây bão đang tiến gần đã trở nên khó phân biệt hơn bao giờ hết. Mười phút nghỉ ngơi ngắn ngủi đó, ông biết, sẽ trôi qua rất nhanh, nhanh hơn bất kỳ ai trên tàu mong muốn.

Đã sao chép liên kết chương