Chương 16
Chương 16 — Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển
Dây Rốn Mắc Kẹt
"Bách, trả lời tôi!" Sơn gọi lần thứ hai, giọng anh không còn giữ được vẻ điềm tĩnh tuyệt đối như mọi khi, dù vẫn chưa đến mức hoảng loạn.
Tiếng rè kéo dài thêm hai giây nữa, rồi giọng Bách vang lên, gấp gáp và có một điều gì đó khác thường trong âm sắc. "Ống rốn của tôi bị kẹt. Phiến đá phía trên vừa dịch chuyển, đè xuống ngay chỗ khe tôi đang thao tác."
Cả phòng lái trên tàu chững lại trong một khoảnh khắc câm lặng, đủ dài để mỗi người trong đó cảm nhận được trọng lượng của câu nói vừa vang lên, một câu nói gần như nguyên vẹn lặp lại một ký ức mà chỉ Hòa và Bằng, những người đã ở đây từ trước, mới thực sự hiểu hết ý nghĩa của nó.
"Tôi đang thấy hình ảnh." Bằng lên tiếng ngay, tay điều khiển ROV di chuyển camera tới sát khu vực Bách đang mắc kẹt, cố gắng xuyên qua lớp cát vẫn còn lởn vởn trong nước. "Phiến đá đè lên đoạn ống khoảng nửa mét từ bình khí chính, chưa chạm tới người anh, nhưng ống đang bị gập, lưu lượng khí có thể đang giảm."
"Bách, kiểm tra áp suất khí chính của anh." Sơn ra lệnh, giọng anh giờ đã lấy lại được sự kiểm soát, dù bên trong ngực anh, một cảm giác quen thuộc đến rợn người đang trào lên — cảm giác của chính khoảnh khắc này, ba năm về trước, chỉ khác cái tên của người đang mắc kẹt.
"Áp suất đang giảm, chậm nhưng đều." Bách đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù hơi thở anh đã trở nên gấp hơn. "Bình dự phòng vẫn còn nguyên, tôi chưa chuyển sang."
Trên tàu, Hòa đã lao tới bàn điều khiển liên lạc, đứng cạnh Bằng, hai mắt dán chặt vào màn hình. Trung đứng lùi lại một bước, không dám lên tiếng, chỉ nhìn với vẻ mặt của một người hiểu rằng mình không có vai trò gì trong những giây phút này ngoài việc không được phép cản trở.
"Thời gian khí dự trữ còn lại của Bách nếu duy trì mức tiêu thụ hiện tại?" Hòa hỏi Lam, giọng ông đanh lại, mọi dấu vết cảm xúc cá nhân tạm thời bị nén xuống để nhường chỗ cho phản xạ chỉ huy.
"Nếu chuyển sang bình dự phòng ngay bây giờ, khoảng hai mươi lăm phút." Lam tính toán nhanh trên bảng thông số. "Nếu cố giữ bình chính thêm, khó nói chính xác, phụ thuộc vào mức độ ống bị gập thêm."
"Hai mươi lăm phút." Hòa lặp lại, nhìn sang Bằng. "Đủ thời gian không?"
"Nếu Sơn xuống ngay bây giờ, có thể đủ." Bằng đáp, không dám đưa ra lời hứa chắc chắn hơn thế, vì chính anh cũng không biết chắc.
"Đừng vội chuyển ngay." Sơn nói, dứt khoát. "Thư, em đang ở đâu?"
"Cách anh Bách khoảng tám mét, đang di chuyển tới." Thư đáp, giọng cô căng nhưng không hoảng loạn, tuân theo đúng bản năng đã được rèn luyện dù chỉ mới vài giờ trước đó. "Em sẽ tới trong khoảng ba mươi giây."
"Không." Sơn ngắt lời, giọng anh sắc hơn. "Em dừng lại, cách anh Bách ít nhất năm mét. Không tiến gần vách đá hơn cho tới khi tôi xác định phiến đá đã ổn định hay chưa. Nếu em tới gần và một phiến đá khác dịch chuyển, mình sẽ có hai người mắc kẹt thay vì một."
Một khoảng lặng ngắn, rồi giọng Thư vang lên, có chút miễn cưỡng nhưng vẫn chấp nhận mệnh lệnh. "Rõ. Em dừng lại, giữ khoảng cách an toàn."
Trong chuông lặn, Sơn nhìn qua ô cửa kính nhỏ, tay đặt lên khóa cửa khoang dưới, mọi bản năng trong cơ thể anh đang gào thét bảo anh lao ra ngay lập tức, bơi thẳng tới chỗ Bách, dùng chính đôi tay mình gỡ phiến đá như anh đã cố làm với Duy ba năm trước. Nhưng anh dừng lại, buộc mình hít một hơi dài qua bộ trộn khí, để ý thức lấn át bản năng.
"Bằng, cho tôi hình ảnh rõ nhất có thể về góc phiến đá đang đè lên ống." Anh yêu cầu, giọng anh giờ đã ổn định trở lại, dù chậm hơn một nhịp so với bình thường, như một người đang cố tình ép bản thân đi chậm để không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. "Tôi cần biết chính xác hướng đè trước khi quyết định cách gỡ, không đoán mò."
"Đang gửi hình ảnh cận cảnh." Bằng đáp, những ngón tay anh gõ nhanh trên bàn điều khiển, điều chỉnh góc camera ROV để có được hình ảnh chi tiết nhất có thể qua làn nước vẫn còn đục.
Trên màn hình trong chuông lặn, hình ảnh hiện lên: phiến đá nặng ước chừng hơn một trăm ký, nghiêng khoảng ba mươi độ, đè lên đoạn ống rốn tại một điểm cách khóa nối chính khoảng bốn mươi centimet. Ống chưa bị rách, chỉ đang bị gập lại dưới áp lực, nhưng góc đè cho thấy nếu phiến đá dịch chuyển thêm, dù chỉ vài centimet nữa, nó có thể cắt đứt hoàn toàn nguồn khí chính.
"Bách, anh có thể tự mình lùi ra khỏi khe được không, dù ống vẫn còn kẹt?" Sơn hỏi, cân nhắc một phương án đơn giản trước khi tính tới những phương án phức tạp hơn.
"Không được." Bách đáp, giọng anh căng thẳng rõ rệt. "Tôi đã thử, cơ thể tôi lọt được nhưng ống thì không, khe hở quá hẹp so với đường kính ống."
Sơn nhìn lại hình ảnh một lần nữa, tính toán trong đầu với tốc độ của một người đã lặp lại hàng trăm lần những phép tính tương tự trong suốt sự nghiệp, nhưng lần này mỗi con số đều mang một trọng lượng khác, nặng hơn bất kỳ con số nào anh từng tính trước đây.
Có một phần trong anh, phần đã sống suốt ba năm qua trong bóng của một quyết định sai lầm, muốn lao ra ngay lập tức, không chờ thêm một giây phân tích nào nữa. Đó chính là bản năng đã khiến anh, ba năm trước, cố cạy tảng đá bằng tay không trước khi kịp đánh giá đầy đủ tình huống, một hành động xuất phát từ tình yêu thương nhưng thiếu đi sự tỉnh táo cần thiết. Anh nhận ra mình đang đứng giữa chính khoảnh khắc đó một lần nữa, chỉ khác ở chỗ lần này anh có thêm vài giây, và anh chọn dùng chúng.
"Bách, tôi cần anh nghe kỹ." Sơn nói, giọng anh chậm và rõ, từng chữ được cân nhắc. "Chuyển sang bình khí dự phòng ngay bây giờ, trước khi bình chính giảm sâu hơn, không chờ tới khi bắt buộc. Tôi muốn anh có biên độ an toàn tối đa trong khi tôi xử lý phiến đá, không phải xử lý khi anh đã cạn gần hết khí chính."
"Nhưng nếu bình dự phòng cũng gặp sự cố..." Bách bắt đầu phản đối, nỗi lo hiện rõ trong giọng nói.
"Thì tôi sẽ ở đó trước khi điều đó xảy ra." Sơn ngắt lời, giọng anh chắc chắn đến mức không để lại khoảng trống cho tranh cãi. "Chuyển ngay, đó là mệnh lệnh, không phải đề nghị."
Một khoảng lặng ngắn, rồi tiếng van khí chuyển đổi vang lên qua liên lạc. "Đã chuyển sang bình dự phòng." Bách xác nhận, giọng anh dịu đi một chút khi cảm nhận được luồng khí ổn định trở lại.
"Tốt." Sơn gật đầu, dù không ai nhìn thấy cử chỉ đó. "Giờ giữ nguyên vị trí, đừng cố tự gỡ ống thêm nữa, tránh làm phiến đá dịch chuyển sâu hơn. Tôi đang tới."
"Tôi sẽ xuống." Anh nói, mở khóa cửa khoang dưới chuông lặn. "Nhưng không phải một mình. Thư, em vẫn giữ khoảng cách an toàn nhưng sẵn sàng hỗ trợ khi tôi cần thêm một đôi tay thứ hai đưa dụng cụ. Bằng, giữ ánh sáng ROV cố định đúng góc này, đừng di chuyển trừ khi tôi yêu cầu. Chị Lam, theo dõi sát nhịp thở và áp suất khí của Bách, báo cho tôi ngay nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, dù nhỏ tới đâu."
"Rõ." Ba giọng nói vang lên gần như cùng lúc qua liên lạc, mỗi người đã sẵn sàng cho vai trò của mình trong một hệ thống mà Sơn đã xây dựng không phải chỉ trong vài phút vừa qua, mà trong suốt ba năm chuẩn bị cho chính khoảnh khắc này, dù chưa từng biết trước nó sẽ đến dưới hình dạng nào.
Sơn trượt xuống nước, mang theo một thanh cạy thủy lực cỡ nhỏ chuyên dụng, thứ dụng cụ anh đã yêu cầu Bách mang thêm vào túi dự phòng trước ca lặn này, một sự chuẩn bị thừa thãi mà giờ đây không ai trên tàu còn dám gọi là thừa thãi nữa. Anh bơi về phía khe đá, tốc độ ổn định, không vội vàng, dù mỗi giây trôi qua anh đều nghe rõ tiếng thở gấp gáp của Bách vọng qua liên lạc, một âm thanh nhắc anh nhớ tới một âm thanh khác, từ rất lâu, mà anh chưa bao giờ thực sự quên được.
Dòng chảy vẫn còn mạnh, đẩy người anh lệch sang một bên vài lần trên đường bơi, nhưng anh điều chỉnh liên tục, giữ đúng quỹ đạo đã tính toán để tránh những khu vực có thể còn tiềm ẩn nguy cơ sạt lở khác. Qua lớp kính mũ lặn, ánh đèn ROV phía trên soi rõ đường đi, một vệt sáng trắng cắt xuyên qua làn nước đang dần lắng bớt cát.
"Còn bao xa nữa anh Sơn?" Thư hỏi qua liên lạc, giọng cô căng thẳng dù vẫn giữ đúng khoảng cách an toàn được yêu cầu.
"Khoảng hai mươi giây." Sơn đáp, không rời mắt khỏi điểm đến. "Chuẩn bị sẵn, khi tôi cần thêm một đôi tay, em sẽ tiến lên nhưng chỉ khi tôi ra hiệu, không sớm hơn."
"Rõ." Thư đáp, tay đã cầm sẵn túi dụng cụ phụ, cơ thể căng như dây đàn chờ tín hiệu.
Sơn tới nơi, nhìn thấy Bách lần đầu tiên bằng mắt thường thay vì qua màn hình camera: cơ thể anh nửa nằm nửa nghiêng trong khe đá hẹp, một tay vẫn giữ chặt lấy đoạn ống bị gập, ánh mắt sau lớp kính mũ lặn ánh lên sự pha trộn giữa sợ hãi và nhẹ nhõm khi thấy Sơn xuất hiện.
"Đến rồi." Sơn nói, giọng anh trấn an nhưng không hề lơ là, mắt đã bắt đầu quét qua toàn bộ cấu trúc phiến đá từ khoảng cách gần để xác nhận lại những gì camera đã ghi nhận trước đó.