Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Xuống Tám Mươi Lăm Mét

Chuông lặn tách khỏi thân tàu lúc mười giờ hai mươi phút sáng, hạ xuống theo một sợi cáp thép chính giữa hai bên là những ống dẫn khí và dây liên lạc song song, tất cả cuộn lại thành một bó dày như thân cây khi nhìn từ boong tàu. Bên trong khoang chuông chật hẹp, Sơn và Bách ngồi đối diện nhau, ánh sáng duy nhất đến từ những dải đèn LED gắn dọc thành khoang, phản chiếu lên lớp kính mũ lặn thành những vệt sáng méo mó.

"Độ sâu ba mươi mét." Giọng Bằng vang lên qua tai nghe, đọc số liệu từ trạm điều khiển trên tàu. "Nhiệt độ nước mười tám độ, tầm nhìn khoảng tám mét."

"Rõ." Sơn đáp, giọng anh qua bộ trộn khí heliox nghe hơi biến âm, cao và mỏng hơn bình thường, một hiệu ứng quen thuộc với bất kỳ ai từng lặn sâu bằng hỗn hợp khí này. "Bách, kiểm tra lại đồng hồ áp suất bình dự phòng."

"Đủ áp, kim ở vạch xanh." Bách đáp, giọng anh cũng mang âm sắc tương tự.

Ánh sáng mặt trời yếu dần theo từng mét, từ màu xanh lam trong trẻo chuyển sang xanh đậm, rồi tới một vùng tranh tối tranh sáng nơi mắt thường không còn phân biệt được ranh giới giữa nước và bóng tối. Ở độ sâu sáu mươi mét, thế giới bên ngoài khoang chuông chỉ còn là một khối đen đặc, thỉnh thoảng lóe lên ánh phát quang sinh học của vài sinh vật nhỏ trôi lơ lửng qua khung cửa kính.

"Tám mươi lăm mét, đến nơi." Bằng thông báo. "Chuông đã cố định vị trí, cách điểm đứt cáp khoảng mười lăm mét theo phương ngang."

Cửa khoang dưới đáy chuông mở ra, để lộ mặt nước đen ngòm phản chiếu ánh đèn từ bên trong. Sơn kiểm tra lại lần cuối khóa nối giữa ống rốn của mình với hệ thống chính, rồi trượt xuống nước trước, Bách theo sau vài giây. Áp lực nước bao trùm lấy cơ thể họ ngay lập tức, một cảm giác như bị ép chặt từ mọi phía cùng lúc, quen thuộc với người đã lặn hàng trăm lần nhưng chưa bao giờ thực sự trở nên bình thường.

"Tầm nhìn thực tế dưới này khoảng năm mét." Sơn báo cáo, đèn pin gắn trên mũ quét một vòng quanh khu vực. "Nền đáy như dự đoán, đá xếp lớp, một số phiến có dấu hiệu di chuyển gần đây."

Anh bơi chậm rãi men theo đường cáp, Bách theo sát phía sau, cả hai giữ khoảng cách an toàn với vách đá bên trái. Ánh đèn ROV, được Bằng điều khiển từ tàu, di chuyển phía trên họ, cung cấp thêm một góc nhìn tổng quan mà camera gắn trên mũ không bao trùm hết được.

"Tới điểm đứt." Sơn dừng lại, đưa tay chạm nhẹ vào một trong hai đầu cáp, cảm nhận qua lớp găng tay dày độ cứng và kết cấu của lớp vỏ bảo vệ bị nghiền nát. "Xác nhận như hình ảnh ROV đã ghi nhận, hai đầu cách nhau khoảng bốn mét."

"Kiểm tra phần cáp bị vùi dưới lớp trầm tích." Sơn tiếp tục, di chuyển đèn dọc theo đường cáp về phía vách đá. "Mình cần biết đoạn nào còn nguyên vẹn trước khi quyết định cắt ở đâu để ghép nối."

Bách gạt nhẹ lớp cát mịn phủ trên cáp bằng một công cụ nhỏ hình lưỡi bay, để lộ dần bề mặt cáp bên dưới. "Đoạn này có vẻ ổn, lớp vỏ ngoài còn nguyên."

Sơn tiếp tục di chuyển về phía vách đá, nơi có thêm hai phiến đá lớn nằm chồng lên nhau ngay sát đường cáp. Anh dừng lại, quan sát kỹ hơn dưới ánh đèn, rồi khẽ cau mày sau tấm kính mũ lặn — một biểu cảm không ai trên tàu nhìn thấy được ngoại trừ chính anh.

"Bằng, cho tôi hỏi." Sơn nói qua liên lạc, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù có gì đó trong ánh mắt anh đã thay đổi. "Đoạn cáp bên dưới phiến đá thứ hai, cách điểm đứt khoảng hai mét về phía vách, có xuất hiện trong hình ảnh ROV ban đầu không?"

Một khoảng lặng ngắn khi Bằng kiểm tra lại dữ liệu đã ghi. "Không, đoạn đó bị che khuất bởi góc quay camera lúc đó. Có vấn đề gì không?"

"Có." Sơn di chuyển gần hơn, dùng đèn pin cầm tay rọi sát vào bề mặt cáp dưới phiến đá. Lớp vỏ ngoài ở đoạn này không còn nguyên vẹn như đoạn Bách vừa kiểm tra, mà đã bị nứt dọc theo một đường dài gần một mét, để lộ một phần lõi bên trong, dấu hiệu của một áp lực nghiền ép chưa đủ mạnh để cắt đứt hoàn toàn nhưng đã đủ để làm suy yếu nghiêm trọng cấu trúc bảo vệ.

"Có một đoạn hư hại thứ hai, cách điểm đứt chính khoảng hai mét, chưa đứt hẳn nhưng lớp vỏ đã nứt dài gần một mét." Sơn báo cáo, giọng anh giờ đã chuyển sang tông độ nghiêm túc hơn hẳn. "Nếu chỉ cắt và ghép ở điểm đứt ban đầu như kế hoạch, đoạn hư hại này có thể tiếp tục suy yếu và đứt lần nữa trong vài tuần tới, có khi chỉ vài ngày nếu phiến đá phía trên tiếp tục dịch chuyển."

Trên tàu, tiếng xì xào lo lắng vọng qua kênh liên lạc trước khi Hòa lên tiếng, giọng ông giờ đã trực tiếp tham gia thay vì chỉ giám sát. "Nghĩa là phạm vi sửa chữa rộng hơn dự kiến ban đầu?"

"Đúng vậy." Sơn xác nhận. "Mình cần cắt bỏ toàn bộ đoạn hư hại, không chỉ ghép nối tại điểm đứt cũ. Ước tính cần thêm một đoạn cáp thay thế dài khoảng sáu mét, và hai mối ghép thay vì một."

Một khoảng im lặng dài hơn vang lên qua liên lạc, đủ để Sơn hình dung được cảnh trên tàu: Hòa đang nhìn Trung, Trung đang nhìn màn hình dự báo bão, và tất cả những con số về thời gian đang được tính toán lại trong đầu từng người cùng một lúc.

"Ước tính thời gian sửa chữa với phạm vi mới?" Giọng Trung vang lên, cố giữ bình tĩnh nhưng không giấu được sự căng thẳng bên dưới.

Sơn nhìn sang Bách, cả hai trao đổi một ánh mắt ngắn ngủi qua lớp kính mũ lặn, thứ ngôn ngữ không lời mà chỉ những người từng cùng nhau đối mặt với đáy biển mới hiểu được trọn vẹn.

"Tôi cần quay lên tính toán lại chi tiết trước khi đưa ra con số chính xác." Sơn đáp, không vội vàng đưa ra một ước lượng cẩu thả chỉ để làm hài lòng người đang chờ câu trả lời. "Nhưng nói thẳng với anh Trung ngay bây giờ, đây không còn là một ca sửa chữa đơn giản trong cửa sổ thời tiết một ngày rưỡi ban đầu nữa."

"Anh cần thêm thời gian dưới này để đánh giá kỹ hơn không?" Hòa hỏi, giọng ông đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy, dù câu hỏi vẫn mang một sự thận trọng rõ ràng.

"Còn khoảng bốn mươi phút trong thời gian đáy cho phép của ca này." Sơn kiểm tra đồng hồ tính giờ gắn trên cổ tay, một thiết bị hoạt động độc lập với hệ thống trên tàu, thói quen anh giữ từ nhiều năm trước. "Đủ để đo đạc chính xác chiều dài đoạn cần thay thế và kiểm tra thêm phần vách đá phía trên hai phiến đá này."

Anh ra hiệu cho Bách bơi theo, cả hai di chuyển lên cao hơn một chút, men theo bề mặt phiến đá lớn nhất để quan sát cấu trúc của nó từ một góc khác. Ánh đèn pin quét qua những vết nứt nhỏ chạy dọc bề mặt đá, một vài vết còn mới, sắc cạnh, chưa kịp bị dòng chảy bào mòn.

"Vết nứt này có vẻ mới." Bách nói, giọng anh qua bộ trộn khí nghe hơi run, dù không rõ là do lạnh hay do điều anh vừa nhìn thấy. "Nếu phiến đá này dịch chuyển thêm vài centimet nữa, nó có thể đè hẳn lên đúng vị trí mình định đặt mối ghép mới."

"Đúng." Sơn gật đầu, dù cử chỉ đó vô nghĩa dưới làn nước tối, chỉ là một thói quen cơ thể. "Vì vậy mình sẽ không đặt mối ghép ở đây. Mình cần dịch điểm ghép ra xa vách đá thêm ít nhất ba mét, về phía nền cát bằng phẳng hơn, dù điều đó có nghĩa là đoạn cáp thay thế phải dài hơn con số sáu mét tôi vừa báo cáo."

Anh rút một cuộn thước dây chuyên dụng từ túi công cụ đeo bên hông, cùng Bách đo đạc cẩn thận khoảng cách từ điểm hư hại tới vị trí nền cát ổn định mà anh vừa chọn. Những con số được đọc to, lặp lại hai lần để chắc chắn, rồi truyền thẳng lên tàu qua liên lạc cho Bằng ghi lại.

Trong lúc đèn pin quét ngang qua một khe hở nhỏ giữa hai phiến đá, một vật gì đó phản chiếu ánh sáng lóe lên trong tích tắc rồi tắt. Sơn khựng lại, rọi đèn trở lại đúng vị trí đó. Chỉ là một mảnh vỏ ốc bị mắc kẹt, không có gì khác thường, nhưng trong khoảnh khắc ánh sáng lóe lên ấy, một hình ảnh khác đã lướt qua đầu anh nhanh đến mức gần như không kịp nhận ra: một tia sáng tương tự, ở một khe đá khác, ba năm về trước, ngay trước khi mọi thứ bắt đầu đi sai hướng. Anh chớp mắt, ép bản thân quay lại với cuộn thước dây trong tay.

"Anh ổn chứ?" Bách hỏi, nhận ra khoảng dừng bất thường dù chỉ kéo dài chưa đầy hai giây.

"Ổn." Sơn đáp, giọng không để lộ gì thêm. "Tiếp tục đo đoạn còn lại."

Bốn mươi phút sau, khi thời gian đáy cho phép của ca này gần cạn, cả hai bơi trở lại khoang chuông lặn, mang theo đầy đủ số đo và hình ảnh cần thiết cho kế hoạch sửa chữa mới. Cửa khoang đóng lại, nước rút dần ra ngoài qua hệ thống van, để lại hai người đàn ông ướt sũng nhưng an toàn, ngồi im lặng một lúc trước khi Bách lên tiếng.

"Đoạn phiến đá đó, anh nhìn thấy gì vậy?" Anh hỏi, không phải bằng giọng tò mò thông thường, mà bằng giọng của một người đã bắt đầu nhận ra có điều gì đó lớn hơn một vụ sạt lở đá đang diễn ra trong đầu người tổ trưởng của mình.

Sơn tháo mũ lặn ra, đặt xuống sàn khoang, nhìn Bách một lúc trước khi trả lời. "Nhìn thấy lý do tại sao tôi luôn kiểm tra thiết bị nhiều hơn mức cần thiết." Anh nói, giọng không hề có ý né tránh câu hỏi, chỉ đơn giản là chưa sẵn sàng kể hết. "Để khi tới lúc thật sự cần quyết định nhanh, tôi không phải mất thời gian tự hỏi liệu mình đã chuẩn bị đủ chưa."

Phía trên đầu họ, xuyên qua năm mét nước tối, ánh sáng từ ROV vẫn lặng lẽ quét qua quét lại, ghi lại từng khung hình của một vết thương dưới đáy biển đang âm thầm lan rộng hơn những gì bất kỳ ai trên tàu từng chuẩn bị tinh thần để đối mặt.

Đã sao chép liên kết chương