Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Đèn Tín Hiệu Sáng Trở Lại

Cửa buồng bão hòa mở ra lần cuối cùng vào giữa buổi chiều, sau khi Chu Tuệ Lam xác nhận toàn bộ chỉ số sinh hiệu của cả ba người đã ổn định hoàn toàn ở áp suất khí quyển bình thường. Sơn bước ra đầu tiên, chân anh hơi loạng choạng trong vài giây, một cảm giác lạ lẫm sau nhiều ngày sống trong môi trường áp suất cao liên tục.

"Cảm giác thế nào?" Lam hỏi, tay vẫn giữ máy đo huyết áp sẵn sàng.

"Nhẹ bẫng." Sơn đáp, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí bình thường tràn vào phổi theo một cách khác hẳn so với những gì anh đã quen suốt mấy ngày qua. "Như thể vừa trút bỏ một thứ gì đó nặng hơn cả áp suất nước."

Bách và Thư theo sau, cả hai cũng có chung cảm giác chuếnh choáng nhẹ khi lần đầu tiên sau nhiều ngày được tự do di chuyển mà không còn bị giới hạn bởi những quy tắc nghiêm ngặt của môi trường bão hòa. Thư bước ra boong tàu, ngước nhìn bầu trời giờ đã quang đãng hẳn, những đám mây bão đã tan biến hoàn toàn, để lộ một mảng xanh nhạt hiếm hoi sau nhiều ngày bị che phủ.

"Đẹp quá." Cô nói khẽ, không phải một lời cảm thán sáo rỗng, mà một sự ngạc nhiên chân thật trước một bầu trời bình thường mà trước đây cô chưa từng để ý tới giá trị của nó.

Vạn Lý bắt đầu hành trình trở về cảng Vũng Rạng, rẽ sóng qua một vùng biển giờ đã lặng hơn nhiều, dù vẫn còn dư âm của những đợt sóng lớn từ đêm bão để lại. Trong phòng lái, Hòa đứng cạnh bánh lái, ánh mắt ông dịu hơn hẳn so với những ngày căng thẳng vừa qua.

Bằng vẫn duy trì việc theo dõi tuyến cáp, dù giờ đây công việc đó đã mang một nhịp điệu thư thái hơn nhiều. "Trung tâm điều hành mạng vừa gửi báo cáo tổng hợp." Anh thông báo, đọc to cho cả phòng lái cùng nghe. "Trong suốt hai mươi tư giờ bão hoành hành, tuyến LH-CN1 duy trì kết nối liên tục không gián đoạn, phục vụ hơn ba nghìn cuộc gọi khẩn cấp, hàng chục nghìn tin nhắn, và bốn cuộc hội chẩn y tế từ xa."

"Bốn cuộc hội chẩn." Trung lặp lại, giọng anh không giấu được sự xúc động. "Không chỉ ca sản phụ đêm đầu tiên."

"Đúng vậy." Bằng xác nhận. "Trạm y tế đảo báo cáo thêm ba trường hợp khác, một ca tai nạn trong lúc gia cố nhà cửa trước bão, một ca đột quỵ nhẹ ở người cao tuổi, và một ca hen suyễn nặng ở trẻ em."

Sơn, vừa bước vào phòng lái sau khi thay xong quần áo khô, nghe được thông tin đó, dừng lại một nhịp trước khi bước tiếp. Ca hen suyễn ở trẻ em khiến anh nhớ tới câu chuyện Thư đã kể đêm nào trên boong tàu, về đứa em trai suýt không kịp tới bệnh viện vì mất kết nối.

"Trẻ em đó ổn chứ?" Anh hỏi, giọng anh mang một sự quan tâm cụ thể hơn nhiều so với một câu hỏi xã giao thông thường.

"Ổn." Bằng đáp, kiểm tra lại báo cáo. "Nhờ hội chẩn kịp thời, gia đình đã biết cách xử trí đúng ngay tại nhà, không cần phải mạo hiểm di chuyển ra bệnh viện giữa lúc bão đang hoành hành."

Thư đứng gần đó, nghe được toàn bộ câu chuyện, mắt cô ánh lên một cảm xúc phức tạp, pha trộn giữa niềm vui và một nỗi nhớ nhẹ nhàng về chính câu chuyện của gia đình mình nhiều năm trước. Cô không nói gì, chỉ đứng lặng một lúc, để cảm xúc đó lắng xuống theo cách riêng của mình.

Sau đó, cô lặng lẽ rời phòng lái, tìm một góc yên tĩnh trên boong tàu, rút điện thoại cá nhân ra, mở lại sóng liên lạc lần đầu tiên kể từ khi lên tàu. Cô nhắn một tin dài cho ba mẹ, kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra, không giấu bớt phần nguy hiểm như cô từng định làm, vì cô nhớ tới lời hứa của chính mình đêm hôm trước: kể hết mọi chuyện, kể cả những phần khiến ba mẹ lo lắng.

Vài phút sau, điện thoại cô rung lên, một cuộc gọi video từ ba mẹ, và ở góc màn hình nhỏ, cô thấy cả em trai mình, giờ đã là một chàng trai trưởng thành, đang cười và giơ ngón tay cái lên chào chị. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó khiến Thư bật khóc, những giọt nước mắt của một ngày dài chứa đựng nhiều cảm xúc hơn bất kỳ ngày nào khác trong cuộc đời cô, nhưng lần này là những giọt nước mắt nhẹ nhõm, không phải sợ hãi.

Buổi chiều muộn, khi tàu còn cách cảng Vũng Rạng khoảng hai tiếng chạy, một cuộc gọi video khác hiện lên trên hệ thống liên lạc chính, lần này từ chính trạm cập bờ Cồn Nga, nơi kỹ thuật viên phụ trách trạm muốn gửi lời cảm ơn trực tiếp tới đội sửa chữa.

"Chúng tôi vừa kiểm tra lại toàn bộ hệ thống sau bão." Người kỹ thuật viên trẻ tuổi nói qua màn hình, phía sau anh là một bảng điều khiển nhỏ với dãy đèn tín hiệu đang sáng đều màu xanh. "Đèn báo trạng thái tuyến cáp đã ổn định trở lại hoàn toàn, không còn bất kỳ dấu hiệu bất thường nào từ sau khi các anh hoàn thành gia cố."

Anh xoay camera điện thoại để cả đội trên tàu có thể nhìn thấy trực tiếp dãy đèn xanh đó, một hình ảnh giản dị nhưng mang một ý nghĩa lớn lao hơn bất kỳ lời cảm ơn hoa mỹ nào có thể diễn đạt: bằng chứng sống động rằng tuyến kết nối giữa hòn đảo nhỏ bé đó với phần còn lại của thế giới đã thực sự được khôi phục, vững chắc và ổn định.

"Cảm ơn các anh chị rất nhiều." Người kỹ thuật viên nói, giọng anh chân thành. "Cả đảo đều biết chuyện các anh chị đã làm. Có người còn nói, đây là cơn bão đầu tiên trong nhiều năm mà họ không cảm thấy hoàn toàn bị bỏ lại một mình."

Sơn đứng lặng nhìn hình ảnh dãy đèn xanh trên màn hình, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong ngực, khác hẳn cảm giác nặng nề anh đã mang theo suốt hành trình tới đây. Anh nghĩ tới Duy, tới mẹ của Duy, tới tất cả những gì đã dẫn anh tới khoảnh khắc này, và lần đầu tiên sau rất lâu, anh cho phép mình cảm nhận trọn vẹn một niềm vui không bị nỗi ám ảnh cũ len vào phá hỏng.

"Cảm ơn các bạn đã tin tưởng chúng tôi." Anh nói với người kỹ thuật viên trên màn hình, giọng anh chân thành không kém. "Giữ đèn đó sáng mãi, đó là công việc của các bạn từ giờ trở đi."

Cuộc gọi kết thúc, để lại một sự yên bình lan tỏa khắp phòng lái. Bằng lưu lại đoạn video ghi hình dãy đèn xanh đó vào hệ thống báo cáo chính thức, đánh dấu nó là bằng chứng khép lại toàn bộ hồ sơ sự cố, một thủ tục hành chính đơn giản nhưng với anh, nó mang một ý nghĩa lớn hơn nhiều so với một dòng ghi chú thông thường.

Sơn rời phòng lái, bước ra boong sau, nơi Bách đang ngồi tựa lưng vào cuộn dây cáp dự phòng, đúng vị trí Thư từng ngồi đêm đầu tiên trên tàu. Anh ngồi xuống cạnh Bách, cả hai im lặng một lúc, lắng nghe tiếng sóng giờ đã trở lại nhịp điệu hiền hòa quen thuộc.

"Anh còn nhớ lúc tôi mới vào đội không?" Bách hỏi, phá vỡ sự im lặng. "Tôi từng nghĩ anh cẩn trọng quá mức là vì anh đã mất đi sự tự tin. Giờ tôi nhận ra mình đã hiểu sai hoàn toàn."

"Không sao đâu." Sơn đáp, giọng anh nhẹ nhàng. "Lúc đó tôi cũng chưa biết cách giải thích cho ai hiểu, kể cả cho chính mình. Có những bài học chỉ thực sự thấm khi người ta tự trải qua, không phải qua lời kể của người khác."

"Vậy giờ anh nghĩ mình đã thực sự vượt qua nó chưa?" Bách hỏi, câu hỏi thẳng thắn nhưng không hề vô duyên, xuất phát từ sự quan tâm chân thành của một người đồng đội đã cùng anh trải qua giờ phút sinh tử.

Sơn suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, muốn đưa ra một câu trả lời trung thực thay vì một câu nói cho tròn chuyện. "Tôi không nghĩ mình sẽ bao giờ hoàn toàn hết ám ảnh về chuyện đó." Anh nói. "Nhưng tôi nghĩ giờ tôi đã biết cách sống cùng nó, thay vì để nó điều khiển mọi quyết định của mình. Đó có lẽ là điều gần nhất với việc vượt qua mà tôi có thể đạt được, và tôi nghĩ vậy là đủ."

Bách gật đầu, không cần thêm lời bình luận nào, chỉ vỗ nhẹ vai Sơn một cái trước khi cả hai cùng im lặng ngắm nhìn đường chân trời phía trước, nơi những ngọn đèn đầu tiên của cảng Vũng Rạng bắt đầu lấp ló hiện ra sau đường nét mờ nhạt của bờ biển, còn xa nhưng đang tới gần hơn từng phút.

Thư bước ra boong sau, tìm thấy cả hai người, ngồi xuống cạnh Bách, mắt cô vẫn còn hơi đỏ nhưng nụ cười trên môi cô rạng rỡ hơn bất kỳ lúc nào kể từ khi cô đặt chân lên tàu. "Em vừa gọi cho gia đình." Cô nói, giọng cô nhẹ nhõm. "Mọi người đều mừng lắm."

"Chào mừng em chính thức gia nhập câu lạc bộ những người sống sót qua chuyến đi đáng nhớ nhất sự nghiệp." Bách nói, giọng anh đùa cợt nhưng ánh mắt anh chứa đựng một sự trân trọng thực sự dành cho cô kỹ thuật viên trẻ đã chứng minh được bản lĩnh của mình trong những giờ phút khó khăn nhất.

Cả ba cùng bật cười, tiếng cười nhẹ nhõm hòa vào tiếng sóng vỗ đều đặn bên mạn tàu, trong khi phía trước, những ngọn đèn của cảng Vũng Rạng mỗi lúc một rõ nét hơn, đánh dấu sự kết thúc của một hành trình mà cả ba sẽ còn nhắc lại trong suốt quãng đời làm nghề còn lại của mình.

Đã sao chép liên kết chương