Chương 13
Chương 13 — Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển
Cửa Sổ Còn Lại Mười Hai Giờ
Sáu giờ sáng, đúng lúc đội lặn chuẩn bị bước vào buồng bão hòa để di chuyển ra chuông lặn cho ca gia cố, một bản tin dự báo khẩn cấp hiện lên trên toàn bộ màn hình của tàu Vạn Lý, kèm theo âm thanh cảnh báo chói tai mà Bằng chưa từng nghe hệ thống phát ra trước đó.
"Bão vừa đổi hướng." Bằng đọc to, giọng anh mất hẳn vẻ bình tĩnh thường ngày. "Không đi chệch về phía bắc như dự báo cũ, mà giữ nguyên hướng tây tây bắc với tốc độ di chuyển tăng thêm sáu kilomet một giờ. Theo mô hình mới nhất, tâm bão sẽ áp sát khu vực này trong khoảng hai mươi giờ nữa, và biển sẽ bắt đầu vượt ngưỡng an toàn cho lặn trong khoảng mười hai giờ tới."
Cả phòng lái chững lại trong một khoảng im lặng nặng nề. Mười hai giờ, con số đó nhỏ hơn nhiều so với bất kỳ ước tính nào họ từng đưa ra trong suốt ba ngày qua.
"Mười hai giờ." Hòa lặp lại, mắt không rời màn hình dự báo, nơi vòng xoáy trắng xám giờ đã lớn hơn hẳn, các dải màu đỏ cam biểu thị vùng gió mạnh mở rộng nhanh chóng về phía tàu. "Đủ cho một ca lặn gia cố, không đủ cho hai ca nếu ca đầu gặp trục trặc."
"Vậy ca này phải thành công ngay lần đầu." Trung nói, giọng anh căng thẳng trở lại, dù đã dịu đi nhiều so với những ngày trước sau cuộc trò chuyện với Sơn lúc rạng sáng.
"Không có gì đảm bảo thành công ngay lần đầu trong nghề này." Sơn đáp, bước vào phòng lái trong bộ đồ lặn đã mặc sẵn một nửa, đứng nghe toàn bộ bản tin. "Nhưng mình sẽ làm hết khả năng để đạt được điều đó."
"Ai sẽ đi lần này?" Bách hỏi, đứng cạnh Sơn, cả hai đều đã chuẩn bị sẵn sàng cho ca lặn.
"Tôi và anh, như kế hoạch ban đầu." Sơn đáp.
"Không." Bách lắc đầu, một quyết định anh rõ ràng đã cân nhắc từ trước chứ không phải bộc phát. "Anh đã lặn ba ca liên tiếp trong ba mươi sáu tiếng qua, kể cả ca thăm dò đầu tiên. Tôi chỉ mới hai ca. Để tôi đi với Bằng lần này, anh nghỉ."
"Bằng chưa có đủ chứng chỉ lặn kỹ thuật cho ca gia cố phức tạp này." Sơn phản đối ngay. "Ca này đòi hỏi làm việc sát vách đá không ổn định, đặt bao cát chính xác từng vị trí theo bản vẽ tôi đã lập, không phải việc một người mới có thể đảm nhận an toàn."
"Vậy tôi đi một mình." Bách đề nghị, dù giọng anh không hoàn toàn tự tin vào chính đề nghị đó.
"Không ai lặn một mình trong ca kỹ thuật phức tạp, đó là nguyên tắc không thể phá vỡ." Chu Tuệ Lam lên tiếng, giọng chị dứt khoát không kém bất kỳ ai trong phòng. "Nếu có sự cố, một người không đủ để vừa tự cứu mình vừa hỗ trợ người kia."
Một khoảng im lặng căng thẳng lan ra. Ai cũng hiểu tình huống đang bị kẹt giữa hai lựa chọn không hoàn hảo: hoặc Sơn tiếp tục lặn dù đã kiệt sức sau nhiều ca liên tiếp, hoặc tìm một phương án khác mà lúc này chưa ai nghĩ ra.
"Tôi có thể đi." Một giọng nói vang lên từ cửa phòng lái. Minh Thư đứng đó, đã thay bộ đồ lặn kỹ thuật cơ bản của mình từ lúc nào không ai để ý, ánh mắt kiên quyết như buổi chiều hôm trước khi cô xung phong lần đầu. "Em biết anh Sơn đã từ chối lần trước, và em hiểu lý do. Nhưng bây giờ tình huống đã khác. Không phải vì cửa sổ thời tiết ngắn hơn nên em liều lĩnh hơn, mà vì em đã quan sát đủ ba ca lặn, đã hiểu rõ bản vẽ vị trí đặt bao cát, và em tin mình có thể hỗ trợ những phần việc đơn giản hơn để giảm tải cho Bách, trong khi anh Sơn giám sát từ chuông lặn thay vì phải xuống tận đáy lần thứ tư."
Sơn nhìn cô một lúc lâu, cân nhắc từng lời cô vừa nói, không phải với ánh mắt của một người đang tìm cách từ chối, mà với ánh mắt của một người thật sự đang đánh giá một đề xuất nghiêm túc.
Trước khi Thư kịp trả lời, Bằng đã lên tiếng, giọng anh có chút áy náy. "Tôi có thể đi thay, nếu chứng chỉ là vấn đề duy nhất. Tôi đã tự học thêm phần lặn kỹ thuật cơ bản ngoài giờ suốt hai năm qua, dù chưa thi lấy chứng chỉ chính thức vì bận vận hành ROV."
"Không có chứng chỉ chính thức đồng nghĩa với việc chưa có ai xác nhận độc lập về kỹ năng thực tế của anh trong tình huống khẩn cấp." Lam phản đối ngay, không phải vì nghi ngờ năng lực của Bằng, mà vì đó là nguyên tắc chị luôn tuân thủ tuyệt đối. "Tôi không thể ký xác nhận y tế cho một ca lặn kỹ thuật phức tạp với người chưa qua kiểm định."
"Vậy giữ nguyên vai trò của anh ở trạm điều khiển ROV." Hòa quyết định nhanh, khép lại nhánh đề xuất đó. "Mình cần anh ở đó hơn bao giờ hết trong mười hai giờ tới, để theo dõi địa hình và hỗ trợ ánh sáng cho bất kỳ ai xuống nước."
Bằng gật đầu, không tranh cãi thêm, dù vẫn còn chút tiếc nuối hiện rõ trên gương mặt.
"Giám sát từ chuông lặn, không xuống đáy hoàn toàn, nghĩa là gì?" Sơn hỏi Thư, muốn hiểu rõ ý tưởng của cô trước khi phán xét.
"Chuông lặn có thể hạ xuống gần đáy hơn vị trí tiêu chuẩn, đủ để anh quan sát trực tiếp qua camera và liên lạc trực tiếp với Bách và em mà không cần tự mình bơi ra ngoài trong toàn bộ ca lặn." Thư giải thích, rõ ràng đã suy nghĩ kỹ phương án này từ trước khi bước vào phòng lái. "Anh vẫn có thể can thiệp nếu cần, chỉ là không phải chịu toàn bộ áp lực thể chất của một ca lặn đầy đủ thứ tư liên tiếp."
Hòa nhìn sang Chu Tuệ Lam, chờ đợi đánh giá y tế. "Về mặt thể trạng, phương án đó khả thi không?"
"Khả thi, nếu Sơn thực sự chỉ giám sát và không tự ý bơi ra ngoài trừ trường hợp khẩn cấp." Lam đáp, ánh mắt chị nhìn thẳng vào Sơn như một lời cảnh báo ngầm. "Nhưng tôi cần nói rõ, các chỉ số của anh hiện tại vẫn trong ngưỡng cho phép lặn, không phải tôi đề xuất phương án này vì anh không đủ sức khỏe. Tôi ủng hộ nó vì nó phân bổ rủi ro hợp lý hơn cho toàn đội."
Sơn im lặng một lúc, nhìn quanh phòng lái, từ ánh mắt kiên quyết của Thư, tới vẻ nhẹ nhõm thận trọng của Bách, tới sự chờ đợi của Hòa và Trung. Anh nhận ra đây chính là loại quyết định mà ba năm trước anh chưa bao giờ học được cách đưa ra: không phải quyết định dựa trên việc một mình mình có thể gánh vác bao nhiêu, mà dựa trên việc cả đội, cùng nhau, có thể làm tốt nhất điều gì.
"Được." Anh nói, giọng dứt khoát nhưng không còn vẻ miễn cưỡng. "Thư đi cùng Bách, đảm nhận phần lắp đặt bao cát ở khu vực nền cát bằng phẳng, xa vách đá. Tôi giám sát từ chuông lặn, đảm nhận phần khó nhất gần vách đá bằng cách hướng dẫn qua liên lạc, chỉ tự mình xuống nếu có sự cố vượt quá khả năng xử lý từ xa."
"Cảm ơn anh." Thư nói, giọng cô nhẹ nhõm rõ rệt.
"Đừng cảm ơn vội." Sơn đáp, dù khóe miệng anh thoáng nhếch lên. "Đây là lần đầu tiên em thực sự xuống đáy biển làm việc, không phải chỉ ngồi trực trên bờ mặt nước nữa. Mọi nguyên tắc anh dặn suốt mấy ngày qua, giờ là lúc em áp dụng thật, không còn là lý thuyết."
Hòa vỗ tay lên bàn hải đồ một cái nhẹ, ra hiệu kết thúc cuộc thảo luận. "Mười hai giờ, bắt đầu tính từ bây giờ." Ông nói, giọng dứt khoát như một tiếng còi xuất phát. "Chuẩn bị lên đường."
Trước khi mọi người tản ra, Trung bước tới gần bảng dự báo bão, nhìn con số mười hai giờ hiển thị góc màn hình một lúc lâu. "Nếu ca này không thành công trong mười hai giờ, phương án tiếp theo là gì?" Anh hỏi, không phải để gây thêm áp lực, mà thật sự muốn chuẩn bị tinh thần cho khả năng xấu nhất.
"Rút tàu về trú bão, chờ bão tan, quay lại đánh giá tình hình sau." Hòa đáp thẳng, không né tránh. "Có thể mất thêm ba đến năm ngày, tùy diễn biến thực tế của bão."
"Ba đến năm ngày không có kết nối, đúng lúc bão đang hoành hành trên đảo." Trung nhắc lại, giọng anh trầm xuống, nhưng lần này không còn vẻ hoảng loạn của những ngày đầu, mà là một sự chấp nhận nặng nề. "Tôi hiểu. Đó là rủi ro mình phải chấp nhận nếu điều kiện không cho phép."
"Đúng vậy." Hòa gật đầu. "Nhưng tôi tin đội của tôi sẽ làm tốt nhất có thể trong mười hai giờ này. Tôi tin cả vào Sơn, cả vào Bách, và giờ là cả vào Thư nữa."
Sơn nghe câu nói đó, cảm nhận một sự ấm áp bất ngờ len vào giữa không khí căng thẳng của phòng lái. Đó không phải lời động viên sáo rỗng, mà là một tuyên bố tin tưởng thật sự từ một người vốn luôn đặt an toàn lên trên hết, và điều đó, với anh, còn có giá trị hơn bất kỳ lời chúc may mắn nào.
Bách vỗ nhẹ vào vai Thư khi cả hai cùng bước ra khỏi phòng lái, hướng về khoang chuẩn bị. "Nãy giờ em định nói gì thêm mà chưa kịp nói vậy?" Anh hỏi, nhận ra Thư còn một điều gì đó dang dở trong ánh mắt.
"Không có gì quan trọng." Thư lắc đầu, mỉm cười nhẹ. "Chỉ là em muốn nói, em sẽ cố gắng hết sức để không làm anh phải lo lắng thêm gì ngoài công việc chính."
"Anh không lo em sẽ làm chậm công việc." Bách đáp, giọng chân thành. "Anh chỉ mong tất cả chúng ta đều lên khỏi mặt nước an toàn khi mười hai giờ này kết thúc."
Cả hai bước vào khoang chuẩn bị, nơi Sơn đã đứng sẵn, kiểm tra lại lần cuối từng món thiết bị sẽ mang xuống, ánh mắt anh nghiêm túc hơn bao giờ hết, như thể đang cố gói ghém tất cả kinh nghiệm suốt mười lăm năm trong nghề vào những hướng dẫn cuối cùng anh sắp truyền lại cho hai người đồng đội sắp bước vào chuông lặn cùng mình.