Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Kéo Lên

Chuông lặn được kéo lên khỏi mặt nước lúc chưa đầy nửa tiếng sau khi ba người trở vào trong, cần cẩu rít lên trong gió giật mạnh, thân chuông lắc lư dữ dội trước khi được cố định chắc chắn vào giá đỡ trên boong. Qua ô cửa kính, Hòa là người đầu tiên nhìn thấy cả ba gương mặt phía sau lớp kính mũ lặn, mệt mỏi nhưng nguyên vẹn.

"Kết nối khoang." Ông ra lệnh ngay khi chuông vừa cố định, giọng ông không giấu được sự vội vã hiếm khi xuất hiện ở một người luôn giữ vẻ điềm tĩnh tuyệt đối.

Hệ thống khóa nối giữa chuông lặn và buồng bão hòa trên tàu khớp vào nhau với một tiếng cách chắc chắn, áp suất giữa hai khoang được cân bằng trước khi cửa thông mở ra. Sơn, Bách và Thư lần lượt di chuyển qua đường ống nối, trở về khoang sinh hoạt chính nơi áp suất vẫn được giữ nguyên ở mức tương đương độ sâu làm việc.

Chu Tuệ Lam đã chờ sẵn, gắn ngay các thiết bị theo dõi sinh hiệu lên cả ba người trước khi họ kịp tháo hết đồ lặn. "Nhịp tim của cả ba đều cao hơn mức bình thường, nhưng đó là phản ứng dự kiến sau một sự cố như vậy." Chị thông báo qua liên lạc lên phòng lái. "Không có dấu hiệu bất thường nào cần can thiệp y tế khẩn cấp."

Qua ô cửa kính quan sát, Hòa nhìn vào trong, ánh mắt ông dừng lại ở Sơn lâu hơn bất kỳ ai khác. "Làm tốt lắm." Ông nói, chỉ ba từ đơn giản, nhưng mang theo trọng lượng của một người hiếm khi khen ngợi ai một cách dễ dàng.

"Không phải một mình tôi." Sơn đáp, tháo mũ lặn ra, nhìn sang Bách và Thư đang ngồi cạnh nhau, cả hai vẫn còn chưa hết bàng hoàng nhưng đã bắt đầu lấy lại nhịp thở bình thường. "Là cả đội."

Trên boong, tin tức lan nhanh tới những người còn lại. Trung đứng lặng một lúc lâu trước ô cửa kính buồng bão hòa, nhìn vào trong nơi ba người vừa trải qua một trong những khoảnh khắc nguy hiểm nhất suốt hành trình, trước khi quay sang Bằng.

"Tín hiệu tuyến cáp thế nào rồi?" Anh hỏi, giọng anh vẫn còn run nhẹ vì cảm xúc chưa lắng hoàn toàn.

"Ổn định hoàn toàn." Bằng đáp, chỉ vào biểu đồ suy hao trên màn hình, giờ đã phẳng lặng thành một đường thẳng đều đặn, không còn dao động như trước khi gia cố. "Đoạn cáp mới đã được bảo vệ chắc chắn, mình có thể tự tin nó sẽ chịu được áp lực của bão."

Hòa bước ra boong, nhìn lên bầu trời giờ đã chuyển hẳn sang màu xám đen đặc quánh, những đám mây thấp là là gần mặt nước hơn bất kỳ lúc nào trong suốt hành trình. Gió giờ đã đạt tới cường độ khiến việc đứng vững trên boong cũng trở thành một nỗ lực thể chất thực sự.

"Đồng hồ đếm ngược còn bao lâu?" Ông hỏi Bằng.

"Sáu giờ ba mươi phút trước khi bão thực sự đổ bộ khu vực này." Bằng đáp. "Nhưng điều kiện đi biển đã vượt ngưỡng an toàn cho bất kỳ hoạt động nào khác ngoài việc di chuyển tàu về nơi trú ẩn."

Trung đứng cạnh Bằng, nhìn biểu đồ tín hiệu ổn định trên màn hình, rồi rút điện thoại vệ tinh ra khỏi túi áo, tay anh run nhẹ khi bấm số. "Mình có thể gọi được chưa?" Anh hỏi, giọng anh nghẹn lại vì hồi hộp.

"Băng thông đã đủ ổn định cho cuộc gọi thoại và cả video ngắn." Bằng xác nhận, gật đầu khích lệ.

Trung bước ra góc boong khuất gió, áp điện thoại vào tai. Vài giây chờ đợi trôi qua trước khi có tiếng nhấc máy, và giọng nói của một người phụ nữ lớn tuổi vang lên, hơi yếu nhưng rõ ràng. "A lô? Trung đó hả con?"

"Mẹ ơi, con đây." Trung nói, giọng anh vỡ ra, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh của một giám đốc kỹ thuật vùng nữa, chỉ còn lại giọng nói của một người con suốt hai ngày qua không biết mẹ mình có ổn hay không. "Mẹ có sao không? Máy lọc máu vẫn hoạt động tốt chứ?"

"Mẹ vẫn khỏe, con đừng lo." Giọng bà cụ vang lên, ấm áp xuyên qua khoảng cách và cả lớp nhiễu sóng còn sót lại. "Dì con chăm mẹ kỹ lắm. Chỉ là hai hôm nay không gọi được cho con, mẹ cũng lo con ở ngoài đó thế nào giữa lúc bão bùng thế này."

"Con ổn, mẹ ạ." Trung đáp, một giọt nước mắt lăn xuống mà anh không buồn lau đi, dù xung quanh vẫn còn vài người trên boong tàu. "Con đang ở trên tàu sửa cáp, sắp về nơi trú bão an toàn rồi."

Cuộc gọi kéo dài chưa đầy hai phút trước khi tín hiệu bắt đầu chập chờn trở lại, nhưng với Trung, hai phút đó đủ để trút bỏ gánh nặng anh đã mang suốt từ đêm đầu tiên tuyến cáp bị đứt. Anh đứng lặng một lúc sau khi cuộc gọi kết thúc, nhìn ra biển, để cơn gió mạnh cuốn đi phần cảm xúc anh không muốn ai khác nhìn thấy.

"Vậy công việc của chúng ta ở đây đã xong." Hòa nói, một câu khẳng định hơn là câu hỏi. Ông quay sang bộ đàm nội bộ, ra lệnh cho toàn bộ thủy thủ đoàn chuẩn bị cho hành trình rút lui. "Nhổ neo định vị động, chuyển sang chế độ di chuyển. Mình hướng về vịnh trú bão gần nhất, cách đây khoảng năm giờ chạy tàu."

Trong buồng bão hòa, Sơn nằm xuống chiếc giường hẹp quen thuộc, cảm nhận sự mệt mỏi giờ mới thực sự ập tới, sau khi cơn adrenaline của sự cố vừa qua đã tan biến hoàn toàn. Anh nhìn sang Bách, đang ngồi tựa vào tường khoang, mắt nhắm nghiền nhưng chưa ngủ.

Chu Tuệ Lam kiểm tra lại lần cuối các thông số trước khi rời khoang, dừng lại bên cạnh Sơn một lúc. "Anh đã làm đúng những gì cần làm." Chị nói, giọng chị hiếm khi mềm mỏng đến vậy. "Không chỉ về mặt kỹ thuật. Cả về mặt cách anh chỉ huy tình huống, không giữ mọi thứ trong đầu một mình như trước đây."

"Chị theo dõi kỹ vậy sao?" Sơn hỏi, nửa đùa nửa nghiêm túc.

"Đó là công việc của tôi." Lam đáp, khép lại tập hồ sơ. "Và tôi phải nói, ba năm qua tôi vẫn luôn tự hỏi liệu có ngày nào tôi phải ký một báo cáo y tế khác giống như lần đó hay không. Hôm nay tôi tin chắc điều đó sẽ không xảy ra nữa, không phải vì may mắn, mà vì anh đã thực sự thay đổi cách mình ra quyết định."

Chị rời khoang, để lại Sơn một mình với những suy nghĩ của riêng anh trong vài phút trước khi Bách lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

"Cảm ơn." Bách nói khẽ, không mở mắt. "Không chỉ vì đã gỡ tôi ra khỏi khe đá đó. Vì cách anh xử lý toàn bộ tình huống. Tôi từng nghĩ sự cẩn trọng của anh là dấu hiệu của một người đã mất đi bản lĩnh cũ. Giờ tôi hiểu, đó chưa bao giờ là mất bản lĩnh. Đó là một loại bản lĩnh khác, loại mà tôi chưa đủ kinh nghiệm để nhận ra trước đây."

Sơn im lặng một lúc, cảm nhận lời nói đó chạm vào một phần trong anh đã bị đóng kín suốt ba năm qua. "Cảm ơn vì đã nói ra." Anh đáp, giọng anh mang một sự nhẹ nhõm khó diễn tả thành lời. "Tôi cũng từng nghĩ mình sẽ không bao giờ nghe được câu đó từ ai trong đội."

Thư ngồi ở góc khoang, tay vẫn còn run nhẹ khi cô cởi bỏ phần còn lại của bộ đồ lặn, nhưng trên gương mặt cô là một sự biến đổi mà chính cô cũng chưa hoàn toàn nhận ra: ánh mắt của một người vừa bước qua một ranh giới không thể quay lại, từ một kỹ thuật viên đọc số liệu qua màn hình thành một người đã thực sự chạm vào công việc bằng chính đôi tay mình, trong một tình huống mà mọi lý thuyết cô từng học đều được kiểm chứng bằng thực tế khắc nghiệt nhất.

"Em vẫn ổn chứ?" Sơn hỏi, nhận ra cô đang im lặng khác thường.

"Em ổn." Thư đáp, ngẩng lên nhìn anh, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thật hiện lên trên môi. "Em chỉ đang cố ghi nhớ mọi thứ vừa xảy ra, từng chi tiết một, vì em nghĩ đây sẽ là ngày em nhớ rõ nhất trong suốt sự nghiệp của mình, dù sự nghiệp đó mới chỉ bắt đầu được vài ngày."

Ngoài thân tàu, tiếng động cơ bắt đầu gầm lên mạnh hơn khi Vạn Lý chuyển hướng, rẽ sóng hướng về phía vịnh trú ẩn, để lại phía sau một điểm tọa độ giữa lòng biển nơi một đoạn cáp mới, được bảo vệ chắc chắn bởi những bao cát và tấm chắn vừa được đặt xuống trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất, giờ đây nằm im lặng chờ đợi cơn bão đang tới, mang theo bên trong nó dòng ánh sáng mảnh mai nhưng bền bỉ nối liền một hòn đảo với phần còn lại của thế giới.

Trong buồng bão hòa, ánh đèn được chỉnh dịu lại để mọi người có thể nghỉ ngơi, dù không ai trong ba người thực sự chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Tiếng động cơ tàu rền vang qua lớp vỏ thép, hòa cùng tiếng sóng đập ngày một dữ dội hơn bên ngoài, tạo thành một bản nhạc nền quen thuộc mà cả ba đã học cách sống cùng suốt những ngày qua. Sơn nằm nhìn lên trần khoang, tay khẽ xoay mắt xích kim loại ở cổ tay, không phải với nỗi đau quen thuộc, mà với một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có suốt ba năm ròng rã. Anh nhắm mắt lại, để cơ thể mệt mỏi cuối cùng cũng được phép nghỉ ngơi trọn vẹn, dù chỉ trong vài giờ ngắn ngủi trước khi cơn bão thực sự ập tới, mang theo phần còn lại của thử thách mà cả con tàu vẫn chưa thể buông lỏng cảnh giác.

Đã sao chép liên kết chương