Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển
8 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Người Nối Mạch Dưới Đáy Biển

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Buồng Nén Khí

Tám giờ sáng, khoang lặn bão hòa nằm ở tầng dưới của Vạn Lý sáng trưng dưới ánh đèn neon, không khí đặc quánh mùi cao su và kim loại lạnh. Sơn ngồi trên một chiếc ghế thép, để Chu Tuệ Lam dán từng miếng điện cực theo dõi nhịp tim lên ngực mình, trong khi Bách đứng cạnh, đã mặc xong nửa trên của bộ đồ lặn áp suất, chỉ còn thiếu mũ.

"Nhịp tim bảy mươi hai, huyết áp một trăm hai mươi trên tám mươi." Lam đọc số liệu từ máy theo dõi, gật đầu hài lòng. "Ổn định như mọi khi."

"Chị lo em bất ổn từ khi nào vậy?" Sơn hỏi, giọng có chút đùa cợt hiếm hoi.

"Từ khi tôi biết rõ chuyện xảy ra ở Đá Dựng ba năm trước." Lam đáp thẳng, không vòng vo, mắt vẫn nhìn vào máy đo. "Tôi không phải người phán xét quyết định của anh lúc đó. Tôi chỉ là người có trách nhiệm đảm bảo anh không mang một quyết định sai của quá khứ xuống dưới đáy biển lần này."

Câu nói khiến Bách khựng lại một giây trong lúc đang cài khóa dây đai ngực. Anh không nói gì, chỉ liếc nhìn Sơn rồi quay đi, giả vờ bận rộn với chiếc khóa.

"Em hiểu." Sơn đáp, giọng trầm xuống nhưng không né tránh. "Chị cứ theo dõi sát, thấy gì bất thường thì dừng ca lặn ngay, không cần hỏi ý kiến ai khác."

"Đó vốn là quyền của tôi, không cần anh cho phép." Lam gỡ miếng điện cực cuối cùng, đóng nắp hộp dụng cụ. "Nhưng cảm ơn vì đã nói ra."

Ở góc phòng, Minh Thư đứng trước bảng điều khiển liên lạc, đeo tai nghe, kiểm tra từng kênh giao tiếp sẽ kết nối với hai thợ lặn suốt ca làm việc. Đây là lần đầu tiên cô ngồi vào vị trí này thật sự, không phải trong buổi huấn luyện mô phỏng.

"Kênh chính, kênh dự phòng, kênh khẩn cấp, đều rõ." Cô báo cáo, cố giữ giọng chuyên nghiệp dù tim đập nhanh hơn bình thường. "Áp suất ống rốn ổn định, camera gắn trên mũ hai người đều truyền hình ảnh tốt."

"Nhớ quy tắc quan trọng nhất." Sơn nói với cô, trong lúc kỹ thuật viên phụ trách buồng nén bắt đầu gắn mũ lặn lên đầu anh. "Nếu em nghe thấy bất kỳ điều gì bất thường trong giọng nói của tụi anh dưới đó, dù chỉ là một khoảng lặng dài hơn bình thường, báo ngay cho chị Lam và anh Bách trên bờ mặt nước. Đừng chờ để chắc chắn trước. Dưới nước, một giây do dự có thể là khoảng cách giữa sửa được và không sửa được."

"Em nhớ rồi." Thư gật đầu, ghi lại câu đó vào một mảnh giấy dán cạnh bảng điều khiển, như một lời nhắc không bao giờ được quên.

Bên ngoài buồng nén, qua ô cửa kính nhỏ, Hòa đứng quan sát cùng Trung, người vừa đáp trực thăng nhỏ xuống bãi đáp tạm trên boong tàu cách đây nửa tiếng, không báo trước, chỉ gọi điện thông báo "tôi cần có mặt trực tiếp" trước khi cúp máy.

"Buồng nén sẽ đưa họ lên độ sâu tương ứng tám mươi lăm mét trong vòng bao lâu?" Trung hỏi, cố giữ khoảng cách với các thiết bị mà anh không hiểu hết công dụng.

"Khoảng bốn mươi lăm phút, tăng áp từ từ để cơ thể họ thích nghi." Hòa trả lời, mắt không rời khỏi ô cửa kính. "Sau đó chuông lặn sẽ đưa họ ra ngoài, kết nối trực tiếp với môi trường biển ở đúng áp suất đó. Họ sẽ sống trong áp suất này liên tục cho tới khi hoàn thành công việc, không quay lại áp suất mặt nước cho tới ca giảm áp cuối cùng."

"Vậy nghĩa là suốt thời gian đó, dù có chuyện gì xảy ra trên mặt nước, họ vẫn phải ở nguyên áp suất đó?"

"Đúng vậy. Không có cách nào đưa họ lên nhanh mà không gây nguy hiểm chết người." Hòa quay sang nhìn thẳng vào Trung. "Đó là lý do tại sao tôi luôn nhấn mạnh, mỗi quyết định trước khi buồng nén đóng cửa đều quan trọng hơn bất kỳ quyết định nào sau đó. Một khi cửa đóng lại, chúng ta không còn nhiều lựa chọn nữa."

Trung im lặng, nhìn qua ô cửa kính vào bên trong, nơi Sơn đã đội xong mũ lặn, chỉ còn khuôn mặt anh hiện ra sau tấm kính chắn, ánh mắt bình thản đến mức khó tin đối với một người sắp bước vào một không gian mà sai sót nhỏ nhất cũng có thể không bao giờ sửa được.

"Anh ta luôn như vậy trước mỗi ca lặn sao?" Trung hỏi khẽ, gần như tự hỏi chính mình.

"Không." Hòa đáp. "Trước đây anh ta không bình thản như vậy. Trước đây anh ta hào hứng, gần như nôn nóng. Sau tai nạn, anh ta học cách bình thản, nhưng đó là một sự bình thản khác, được xây dựng lại từ đầu, không phải thứ có sẵn."

Trước khi bước vào buồng nén, Sơn dừng lại một nhịp ở cửa, nhìn về phía bảng điều khiển liên lạc nơi Thư đang ngồi. "Kiểm tra lại giúp anh một việc." Anh nói. "Bảng ghi thời gian đáy tối đa cho độ sâu tám mươi lăm mét là bao nhiêu phút trước khi bắt buộc phải tính đến giảm áp khẩn cấp?"

Thư lật nhanh cuốn sổ tay, dò theo bảng số liệu đã học thuộc từ trước nhưng chưa từng phải áp dụng thực tế. "Một trăm hai mươi phút ở chế độ tiêu chuẩn, thưa anh."

"Đúng." Sơn gật đầu. "Anh hỏi không phải vì anh không nhớ, mà vì anh muốn chắc chắn có ít nhất hai người trên tàu này thuộc lòng con số đó, không chỉ mình anh. Nếu có chuyện gì xảy ra với anh dưới đó, người trên bờ mặt nước không được phép chờ anh nhắc lại."

Câu nói khiến Thư khựng lại một thoáng, nhận ra đây không đơn thuần là một bài kiểm tra kiến thức. Đó là một phần của thứ quy trình vô hình mà Sơn đã xây dựng cho riêng mình suốt ba năm qua — không tin tưởng bất kỳ điều gì chỉ tồn tại trong đầu một người duy nhất.

"Em hiểu rồi." Cô đáp, giọng chắc chắn hơn hẳn so với vài giờ trước.

Kỹ thuật viên vận hành buồng nén bắt đầu đọc checklist cuối cùng qua loa nội bộ, giọng đều đều, gần như tụng niệm: áp suất khí thở, tỷ lệ heli-oxy trong hỗn hợp heliox, nhiệt độ buồng, độ ẩm, tình trạng hệ thống lọc CO2. Mỗi mục được xác nhận bằng một tiếng "rõ" ngắn gọn từ cả Sơn lẫn Bách, không ai bỏ sót một mục nào, dù họ đã lặp lại quy trình này hàng trăm lần trong sự nghiệp.

Ngoài ô cửa kính, Trung quan sát toàn bộ quá trình với vẻ mặt của một người lần đầu chứng kiến sự tỉ mỉ gần như nghi lễ của nghề lặn sâu. Anh vốn quen với những cuộc họp quyết định trong vài phút, những bảng Excel có thể chỉnh sửa ngay lập tức khi có sai sót. Ở đây, mọi thứ chậm rãi đến khó chịu, nhưng mỗi giây chậm rãi đó lại mang một trọng lượng mà anh bắt đầu cảm nhận được, dù chưa hoàn toàn hiểu hết.

"Tôi xin lỗi vì đã hối thúc các anh lúc nãy." Trung nói với Hòa, mắt vẫn nhìn qua ô cửa kính. "Tôi không có ý xem nhẹ quy trình này. Tôi chỉ quen với một loại đồng hồ đếm ngược khác."

"Tôi biết." Hòa đáp, giọng bớt căng hơn so với cuộc gọi video đêm qua. "Cả hai chúng ta đều đang đếm ngược một thứ gì đó. Chỉ là đồng hồ của anh đếm bằng số người mất kết nối, còn đồng hồ của tôi đếm bằng số phút một người có thể chịu được áp suất dưới tám mươi lăm mét nước biển. Không cái nào quan trọng hơn cái nào, chỉ là chúng ta cần học cách nhìn cả hai đồng hồ cùng lúc."

Trong buồng nén, cánh cửa thép hình tròn bắt đầu khép lại với một tiếng rít khí nén đặc trưng. Sơn nhìn Bách qua tấm kính mũ lặn, hai người trao nhau một cái gật đầu ngắn, không cần lời nào thêm. Đó là ngôn ngữ riêng giữa những người từng cùng đối mặt với áp suất của biển sâu, nơi lời nói thừa thãi chỉ làm chậm nhịp thở vốn đã quý giá.

"Bắt đầu tăng áp." Kỹ thuật viên vận hành buồng nén thông báo qua hệ thống liên lạc nội bộ, tay đặt lên cần điều khiển.

Tiếng khí nén rít lên mạnh hơn. Áp kế trên tường bắt đầu nhích dần, những con số tăng lên chậm rãi nhưng chắc chắn, từng nấc một, đưa hai người đàn ông trong buồng thép tiến gần hơn tới thứ áp lực mà cơ thể con người không bao giờ được sinh ra để chịu đựng, nhưng vẫn học được cách sống sót bên trong, miễn là mọi bước đi đúng theo trình tự, không một bước nào bị bỏ qua.

Minh Thư ngồi trước bảng điều khiển liên lạc, tai nghe áp sát hai bên đầu, lắng nghe nhịp thở đều đặn của Sơn và Bách vọng qua kênh chính, hai âm thanh song song, chậm rãi, như hai chiếc đồng hồ được lên dây cẩn thận để chạy đúng cùng một nhịp trong suốt những giờ sắp tới.

Cô liếc nhìn mảnh giấy dán cạnh bảng điều khiển, dòng chữ mình vừa viết vội: một trăm hai mươi phút, không chờ chắc chắn. Bên ngoài, tiếng gió bắt đầu rít mạnh hơn qua khe cửa boong tàu, một dấu hiệu nhỏ nhắc rằng trong khi hai người dưới buồng nén đang chậm rãi thích nghi với áp suất, thứ đang chờ họ ở mặt biển phía trên lại không có ý định chậm rãi chút nào.

Trên bảng áp kế, con số vẫn tiếp tục nhích lên từng nấc, đều đặn, không thể đẩy nhanh, không thể trì hoãn, chỉ có thể chờ đợi. Thư gõ nhẹ ngón tay lên bàn theo nhịp con số đó, cố gắng biến sự sốt ruột thành một dạng kiên nhẫn có kỷ luật, đúng như những gì cô vừa học được trong vài giờ ngắn ngủi kể từ khi đặt chân lên con tàu này.

Đã sao chép liên kết chương