Chương 1
Chương 1 — Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh
Tiếng còi báo ca làm việc thứ ba vang lên trong lòng Mỏ Hắc Thạch, âm thanh rền rĩ như tiếng thú bị thương dội qua hàng trăm mét đá đen tuyền. Chiết Lam Vũ mở mắt trong bóng tối của khoang ngủ tập thể, hơi thở của hàng chục người chung quanh trộn lẫn với mùi bụi quặng đã ăn sâu vào từng tấm chăn mỏng. Cậu không cần nhìn đồng hồ cũng biết đã đến giờ xuống hầm sâu nhất — hầm số Chín, nơi những người không có Linh Cốt như cậu bị đẩy vào trước tiên mỗi khi có nguy cơ sập hầm.
Hai mươi ba năm cuộc đời, Lam Vũ đã quen với ánh mắt khinh miệt của những người xung quanh. Ngay từ lúc mới sinh, nghi thức Chiếu Cốt đã tuyên một câu khiến cả đời cậu bị đóng đinh vào đáy xã hội: "Trống. Không Linh Cốt." Câu nói ấy, theo lời các tăng lữ của Tòa Thánh Quang Nguyên, có nghĩa là cậu sinh ra không có tư cách được ban Chiến Thần Chi Lực — thứ sức mạnh chiến đấu siêu việt mà chỉ những kẻ được chọn mới sở hữu. Không Linh Cốt nghĩa là không được học hành tử tế, không được cầm vũ khí, không được rời khỏi vòng lao động khổ sai của những thuộc địa khai mỏ như Mỏ Hắc Thạch này.
Cậu xỏ vội đôi ủng đã mòn gót, khoác lên người bộ đồ bảo hộ vá chằng vá đụp, rồi bước ra hành lang đá nơi ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt. Những thợ mỏ khác lướt qua cậu, không ai buồn chào hỏi. Một gã có Linh Cốt bậc thấp, đeo phù hiệu giám sát viên tập sự, đứng chắn giữa lối đi, nhìn Lam Vũ từ đầu đến chân với ánh mắt pha trộn giữa khinh bỉ và tò mò.
"Trống Cốt lại xuống hầm Chín à," gã nói, giọng không giấu diễu cợt. "Nghe nói tuần trước hầm đó sập một góc, chết ba người. Mày không sợ à?"
Lam Vũ không đáp. Cậu đã học được từ lâu rằng im lặng là cách duy nhất để không bị trừng phạt vì "vô lễ với người có Linh Cốt". Cậu cúi đầu, bước qua gã giám sát viên, đi thẳng về phía cửa hầm.
Ở góc hành lang, một ông lão gầy gò với những vết sẹo chằng chịt trên hai tay đang chờ cậu. Đó là Bốc Vấn Sơn, người duy nhất trong Mỏ Hắc Thạch mà Lam Vũ có thể gọi là người thân, ngoài mẹ cậu. Ông lão dúi vào tay cậu một mẩu bánh khô cứng như đá.
"Ăn đi, con," ông nói khẽ, giọng trầm và chắc như tiếng búa gõ vào đá. "Hầm Chín hôm nay không ổn định. Cẩn thận cái xà chống phía đông, ta nghe tiếng đá rạn từ hôm qua."
"Cháu biết, bác Vấn Sơn." Lam Vũ nhét mẩu bánh vào túi áo, ánh mắt vẫn dõi về phía cuối hành lang, nơi có một cánh cửa thép luôn đóng kín — khu cách ly bệnh nhân Nhiễm Độc Tủy Đá, nơi mẹ cậu bị giam giữ đã năm năm nay.
Bốc Vấn Sơn nhận ra ánh mắt ấy, thở dài. "Hôm nay ta xin được phép vào thăm bà nhà một lát trước ca làm. Bà ấy... không được khỏe như tuần trước."
Tim Lam Vũ thắt lại. "Cháu muốn đi cùng."
"Con biết luật mà. Trống Cốt không được vào khu cách ly nếu không có giấy phép của giám sát trưởng. Để ta lo, con cứ xuống hầm đúng giờ, đừng để Cung Thiết Ưng có cớ trừng phạt cả tổ vì con."
Cái tên Cung Thiết Ưng khiến Lam Vũ nghiến chặt hàm. Gã giám sát trưởng của toàn bộ Mỏ Hắc Thạch, kẻ đại diện trực tiếp cho quyền lực của Tòa Thánh Quang Nguyên tại đây, nổi tiếng với việc trừng phạt tập thể — chỉ cần một người "trống Cốt" phạm lỗi nhỏ, cả tổ khai thác sẽ bị cắt khẩu phần cả tuần.
Lam Vũ gật đầu, nuốt xuống nỗi lo lắng, rồi bước vào thang máy dẫn xuống hầm sâu.
Hầm số Chín tối om, chỉ có ánh đèn đội mũ bảo hộ soi lối. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và bụi đá nghiền. Lam Vũ cùng tổ khai thác gồm tám người bắt đầu công việc quen thuộc: dùng máy khoan cầm tay đục vào vỉa quặng Hắc Thạch, thứ khoáng vật đen bóng có thể chế tạo vũ khí năng lượng cho quân đội Tòa Thánh.
Người làm việc cạnh cậu là Nhiếp Tiệp Phong, bạn thân duy nhất cùng trang lứa trong tổ. Tiệp Phong có nụ cười dễ mến và luôn tìm cách pha trò để xua tan không khí nặng nề trong hầm tối.
"Này, Lam Vũ," Tiệp Phong nói, giọng thì thầm qua tiếng máy khoan ầm ĩ, "nghe nói Tòa Thánh sắp công bố chuyện gì đó lớn lắm. Sáng nay tao thấy mấy tàu vận tải quân sự hạ cánh ở quảng trường trung tâm."
"Chuyện của người có Linh Cốt, liên quan gì đến bọn mình," Lam Vũ đáp, tay vẫn không ngừng đục vào vách đá.
"Ai mà biết được," Tiệp Phong nhún vai. "Biết đâu lại có cơ hội đổi đời thì sao."
Lam Vũ chỉ cười khẩy. Đổi đời — một khái niệm xa xỉ đối với những kẻ không Linh Cốt như cậu. Cả đời cậu chỉ có một mục tiêu: kiếm đủ tín dụng lao động để đổi lấy một liều Tinh Thạch Cực Quang, thứ khoáng vật hiếm hoi duy nhất có thể làm chậm — dù không chữa khỏi hoàn toàn — căn bệnh Nhiễm Độc Tủy Đá đang gặm nhấm cơ thể mẹ cậu từng ngày.
Ba giờ sau, một tiếng động lạ vang lên từ phía đông hầm. Lam Vũ ngẩng đầu, cảm nhận rung động truyền qua lòng đất. Đúng như lời Bốc Vấn Sơn cảnh báo, xà chống phía đông đang rạn nứt.
"Rút lui!" Lam Vũ hét lên, đẩy người thợ mỏ gần nhất ra khỏi đường đi của một tảng đá đang rơi. Bụi đất tràn xuống ầm ầm, tiếng la hét vang khắp hầm tối.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, có một điều kỳ lạ xảy ra mà Lam Vũ không kịp để ý: khi tảng đá lớn nhất sắp đè lên một người thợ mỏ trẻ đang ngã, cậu đã lao tới, dùng cả hai tay đỡ lấy nó. Sức nặng đáng lẽ phải nghiền nát xương cậu, nhưng có một luồng hơi ấm lạ lùng chạy dọc sống lưng, khiến đôi tay cậu bỗng nhiên cứng cáp hơn bình thường rất nhiều. Cậu đẩy tảng đá sang một bên, cứu được người thợ mỏ, rồi ngã khuỵu xuống, thở hổn hển.
"Lam Vũ! Mày vừa làm gì vậy?" Tiệp Phong chạy đến, mắt mở to kinh ngạc. "Tảng đá đó phải nặng cả trăm ký, mày đỡ được bằng tay không?"
"Tao... không biết," Lam Vũ lắp bắp, nhìn xuống đôi tay đang run rẩy của mình. Cảm giác ấm áp lạ lùng đã biến mất, chỉ còn lại cơn đau nhức bình thường. Có lẽ chỉ là một khoảnh khắc bộc phát của bản năng sinh tồn, cậu tự nhủ. Không có gì đặc biệt. Cậu là kẻ trống Cốt, làm gì có sức mạnh nào khác thường.
Nhưng sâu trong lòng, một câu hỏi mơ hồ đã bắt đầu nảy mầm.
Ca làm việc kết thúc trong tiếng còi báo hiệu. Lam Vũ lê bước trở về khoang nghỉ, toàn thân rã rời. Bốc Vấn Sơn đã chờ sẵn ở cửa, gương mặt trĩu nặng lo âu.
"Con vào thăm mẹ được không?" Lam Vũ hỏi ngay, không cần chào hỏi.
Ông lão lắc đầu chậm rãi. "Ta đã cố hết sức, nhưng giám sát viên hôm nay đổi ca, không chịu cho ta vào. Ta chỉ nghe loáng thoáng từ y sư trong đó rằng bệnh tình bà nhà đang trở nặng nhanh hơn dự kiến. Nếu không có Tinh Thạch Cực Quang trong vòng vài tháng tới..."
Ông không nói hết câu, nhưng Lam Vũ đã hiểu. Cậu siết chặt nắm tay đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
"Con đã tích đủ bao nhiêu tín dụng lao động rồi?" Bốc Vấn Sơn hỏi.
"Đủ để đổi được một phần mười liều lượng cần thiết," Lam Vũ đáp, giọng cay đắng. "Với tốc độ này, phải mất thêm ba năm nữa con mới đủ tín dụng để cứu mẹ. Mà bệnh của mẹ... không chờ được ba năm."
Đêm hôm ấy, Lam Vũ nằm trên tấm chăn mỏng, nhìn lên trần hầm đá tối đen, lắng nghe tiếng gió rít qua các khe thông hơi. Cậu nghĩ về đôi tay mình lúc đỡ tảng đá, về cảm giác ấm áp lạ lùng chạy dọc sống lưng. Cậu nghĩ về mẹ, về những năm tháng bị giam cầm sau cánh cửa thép lạnh lẽo kia, về một hệ thống đã đóng đinh số phận cậu ngay từ lúc lọt lòng chỉ vì một nghi thức Chiếu Cốt vô lý.
Cậu không biết rằng, cách đó không xa, trong khoang chỉ huy của một con tàu vận tải quân sự vừa hạ cánh xuống quảng trường trung tâm Mỏ Hắc Thạch, có một người phụ nữ trẻ đang đứng nhìn xuống toàn cảnh thuộc địa khai mỏ tối tăm này, ánh mắt sắc lạnh đầy tính toán. Cô đang chuẩn bị bước vào một vai diễn mới, một thân phận giả, để tìm ra sự thật bị chôn vùi nhiều năm — và số phận đã sắp đặt để con đường của cô sẽ sớm giao nhau với con đường của một chàng trai trống Cốt tưởng chừng như vô danh tiểu tốt.
Cậu cũng không biết rằng, xa hơn nữa, tại trung tâm quyền lực của Tòa Thánh Quang Nguyên, Đại Giáo chủ Kha Bạch Vân đang đứng trước một tấm gương lớn, nhìn vào gương mặt trẻ trung không tương xứng với tuổi thật của mình, tay siết chặt một chiếc hộp nhỏ được niêm phong bằng thứ ánh sáng đỏ thẫm kỳ lạ — Huyết Ấn Chiến Thần, bí mật lớn nhất mà hắn đã giết người để chiếm đoạt, và cũng là gánh nặng hắn phải mang suốt phần đời còn lại.
Ba con người, ba số phận, đang dần dần được kéo lại gần nhau bởi một sợi dây định mệnh mà không ai trong số họ có thể ngờ tới.
Sáng hôm sau, khi Lam Vũ thức dậy, cậu nghe tin đồn lan truyền khắp Mỏ Hắc Thạch: Tòa Thánh Quang Nguyên sắp có một thông báo lớn, và tất cả cư dân của mọi thuộc địa khai mỏ đều phải tập trung tại quảng trường trung tâm để nghe lệnh truyền đạt trực tiếp từ đại diện Hội Đồng Trưởng Lão Quang Nguyên.
Cậu không hề biết rằng thông báo ấy sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.