Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Kha Bạch Vân bước xuống đấu trường, từng bước chậm rãi, đầy uy nghiêm giả tạo đã được mài giũa qua nhiều thập kỷ đóng vai thần thánh. Ánh đèn đấu trường chiếu lên gương mặt trẻ trung không tương xứng với tuổi thật của hắn — một sự trẻ trung được đánh đổi bằng máu của người khác.

"Ngươi muốn biết lý do?" Hắn nói, dừng lại cách Lam Vũ vài bước, ánh mắt lạnh lùng quét qua cậu, qua Tinh Nhược, qua Bốc Vấn Sơn. "Được. Ngươi xứng đáng biết, trước khi ngươi chết."

Cả đấu trường nín thở. Hàng triệu người khắp dải ngân hà dán mắt vào màn hình.

"Ta không sinh ra với Chiến Thần Chi Lực," Kha Bạch Vân nói, giọng không hề run rẩy, như thể đang thú nhận một sự thật hắn đã chấp nhận từ lâu. "Ta cũng như bao kẻ khác, chỉ có Linh Cốt bậc trung, không hơn không kém. Nhưng ta hiểu một điều mà không ai khác dám thừa nhận: quyền lực không đến từ sức mạnh thật, mà đến từ việc kiểm soát những gì người khác tin là sức mạnh."

"Vậy ông đã dựng lên Thiên Khải Quang Nguyên," Lam Vũ nói, giọng lạnh. "Một lời sấm truyền giả, để hợp pháp hóa một hệ thống chỉ phục vụ cho chính ông."

"Chính xác," Kha Bạch Vân đáp, không chút xấu hổ. "Và nó đã hiệu quả suốt sáu mươi năm qua. Nhưng một hệ thống dối trá cần một biểu tượng sống động để duy trì lòng tin. Ta cần sức mạnh thật, dù chỉ là vay mượn, để không ai nghi ngờ tính chính danh của ta."

Hắn giơ cao chiếc hộp phát sáng đỏ thẫm. "Huyết Ấn Chiến Thần. Ta tìm ra nó từ những ghi chép cổ, biết rằng nó có thể rút sức mạnh từ những dòng máu Chiến Thần thật sự còn sót lại. Thôn Tà Huy là nơi ta phát hiện dòng máu ấy vẫn tồn tại. Ta cần cổ vật đó. Ta không thể để một ngôi làng nhỏ nắm giữ bí mật có thể lật đổ toàn bộ trật tự ta đã dựng lên."

"Nên ông đã giết tất cả bọn họ," Bốc Vấn Sơn gầm lên, giọng run vì căm phẫn tích tụ suốt hai mươi năm. "Đàn ông, phụ nữ, trẻ em. Tất cả chỉ vì một cổ vật."

"Một sự hy sinh cần thiết," Kha Bạch Vân đáp, lạnh lùng đến rợn người. "Để duy trì hòa bình cho hàng tỷ người khác trong dải ngân hà. Các ngươi gọi đó là thảm sát. Ta gọi đó là cái giá của trật tự."

"Đó không phải trật tự," Tinh Nhược nói, bước lên sánh vai Lam Vũ. "Đó là một lời dối trá được xây bằng xương máu, duy trì bằng nỗi sợ hãi. Ông không bảo vệ ai ngoài chính bản thân ông."

Kha Bạch Vân im lặng một khoảnh khắc, rồi nở một nụ cười lạnh lẽo. "Có lẽ đúng vậy. Nhưng dối trá hay không, nó đã giữ cho dải ngân hà này không rơi vào hỗn loạn suốt sáu mươi năm. Các ngươi nghĩ mình đang giải phóng mọi người. Ta nghĩ các ngươi đang mở cửa cho hỗn loạn."

"Chúng ta sẽ để mọi người tự quyết định điều đó," Lam Vũ nói. "Không phải ông."

Kha Bạch Vân siết chặt Huyết Ấn trong tay. Ánh sáng đỏ thẫm bùng lên dữ dội. "Nếu vậy, để ta cho ngươi thấy chính xác cái giá của dòng máu ngươi mang trong người."

Hắn kích hoạt cổ vật. Một luồng năng lượng đỏ thẫm bao trùm quanh người hắn, không phải sức mạnh thật của hắn, mà là sức mạnh vay mượn — rút thẳng từ chính dòng máu Chiến Thần đang chảy trong huyết quản Lam Vũ, vì cậu chính là nguồn Chiến Thần thật sự gần nhất, mạnh nhất mà Huyết Ấn có thể tìm thấy.

Lam Vũ cảm thấy một cơn đau xé lồng ngực, như thể có thứ gì đó đang bị kéo giật ra khỏi cơ thể cậu. Cậu khuỵu một chân xuống, nhưng không ngã.

"Con phải kháng cự!" Bốc Vấn Sơn hét lên. "Đừng để hắn rút cạn con!"

Lam Vũ nghiến răng, tập trung toàn bộ ý chí, dựng lên một bức tường tinh thần chống lại sự rút hút vô hình ấy — đúng như những gì cậu đã học được qua hàng tuần rèn luyện kiểm soát sức mạnh, không phải chỉ triệu hồi nó, mà còn giữ vững nó trước mọi tác động từ bên ngoài.

Kha Bạch Vân, nhận ra sự kháng cự bất ngờ, gằn giọng. "Không thể nào. Chưa từng có ai kháng cự được Huyết Ấn."

"Vì chưa từng có ai được rèn luyện như con," Tinh Nhược nói, đứng chắn trước Lam Vũ, đối mặt trực diện với Kha Bạch Vân dù tay không tấc sắt. "Ông đã quen với việc chiếm đoạt những người yếu đuối, sợ hãi, không được chuẩn bị. Lam Vũ không còn là một trong số họ nữa."

Kha Bạch Vân gầm lên, dồn toàn bộ sức mạnh vay mượn vào một đòn tấn công trực diện nhắm vào Lam Vũ, quyết tâm kết thúc mọi chuyện ngay lập tức trước khi tình thế vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn.

Lam Vũ nhớ lại từng dòng chữ trong nhật ký học giả mà Bốc Vấn Sơn đã giải mã. Huyết Ấn không tạo ra sức mạnh — nó chỉ là một kênh dẫn, một sợi dây vô hình nối liền kẻ sử dụng với nguồn máu huyết bị rút. Và bất kỳ sợi dây nào, dù vô hình đến đâu, cũng có hai đầu.

"Nếu ông muốn rút sức mạnh của con," Lam Vũ nói, đứng vững trước đòn tấn công đang lao tới, "con sẽ đẩy ngược lại."

Thay vì né tránh, cậu lao thẳng vào luồng năng lượng đỏ thẫm, đón lấy đòn đánh bằng chính cơ thể mình, một tay nắm chặt lấy cổ tay đang cầm Huyết Ấn của Kha Bạch Vân. Da thịt hai người chạm nhau qua lớp ánh sáng đỏ rực. Cơn đau xé toạc còn dữ dội hơn trước, nhưng lần này, Lam Vũ không kháng cự dòng chảy — cậu đảo ngược nó.

Toàn bộ ý chí, toàn bộ ký ức về Thôn Tà Huy, về mẹ, về Tinh Nhược, về Bốc Vấn Sơn, dồn vào một luồng năng lượng ngược chiều, chảy ngược từ cậu vào chính sợi dây kết nối, thẳng đến Huyết Ấn trong tay Kha Bạch Vân.

Cổ vật rung lên dữ dội. Ánh sáng đỏ thẫm chuyển sang màu trắng chói lòa, không ổn định. Kha Bạch Vân hét lên đau đớn, lần đầu tiên trong sáu mươi năm cảm nhận một cơn đau thật sự không phải do tuổi tác hay bệnh tật, mà do chính món vũ khí hắn luôn tin tưởng tuyệt đối.

"Không thể nào," hắn rít lên, cố gắng giật tay ra nhưng không thể. "Không ai có thể đảo ngược dòng chảy của Huyết Ấn!"

"Ông chưa từng gặp ai được rèn luyện để làm điều đó," Tinh Nhược nói, đứng cạnh, sẵn sàng hỗ trợ nếu cần. "Ông chỉ quen với những nạn nhân không biết mình đang bị rút cạn cho đến khi quá muộn."

Huyết Ấn phát ra một tiếng nổ nhỏ, những đường nứt sáng rực lan khắp bề mặt cổ vật. Kha Bạch Vân, hoảng loạn thật sự lần đầu tiên, buông tay, để cổ vật rơi xuống sàn đấu, lăn ra xa.

Không còn nguồn sức mạnh vay mượn, hắn đứng đó, chỉ còn lại tấm thân thật của một ông già đã sáu mươi năm sống nhờ dối trá, không còn chút Chiến Thần Chi Lực giả tạo nào che chở.

"Đã kết thúc rồi," Lam Vũ nói, đứng thẳng dậy, thở dốc nhưng vững vàng. "Không còn Huyết Ấn, không còn dối trá nào có thể che giấu sự thật nữa."

Kha Bạch Vân quỳ gối trên sàn đấu, nhìn xuống hai bàn tay già nua run rẩy của chính mình — không còn lớp mặt nạ trẻ trung, không còn sức mạnh vay mượn. Chỉ còn một ông già đã sống quá lâu bằng máu của người khác, giờ đây phải đối mặt với chính con người thật của mình lần đầu tiên sau sáu mươi năm.

"Các ngươi không hiểu," hắn thì thầm, giọng yếu ớt hoàn toàn khác với sự uy nghiêm ban nãy. "Nếu ta sụp đổ, cả hệ thống mà hàng tỷ người đang dựa vào cũng sẽ sụp đổ theo. Các ngươi đang đẩy cả dải ngân hà vào hỗn loạn."

"Không," Bốc Vấn Sơn nói, bước đến gần, ánh mắt ông không còn căm hận mà chỉ còn một sự thương hại lạnh lùng dành cho một kẻ đã đánh mất chính mình từ rất lâu. "Chúng tôi đang cho họ cơ hội xây dựng một điều gì đó thật, thay vì tiếp tục sống dưới một lời dối trá do ông dựng lên và nuôi dưỡng bằng máu của bao người vô tội. Đó là sự khác biệt ông chưa bao giờ, và có lẽ sẽ không bao giờ, hiểu được."

Trên khán đài, những vị trưởng lão còn lại của Hội Đồng Trưởng Lão Quang Nguyên, những người đã theo dõi toàn bộ diễn biến qua màn hình, đứng dậy trong im lặng. Bằng chứng đã quá rõ ràng, quá công khai để có thể chối cãi hay che đậy thêm nữa. Một vài người trong số họ, những kẻ chưa hoàn toàn nhúng tay vào tội ác của Kha Bạch Vân, bắt đầu ra lệnh cho lực lượng dưới quyền hạ vũ khí, tách khỏi phe cánh của Đại Giáo chủ đang sụp đổ.

Tiếng vỗ tay rời rạc từ đám đông ban nãy giờ đã trở thành một cơn sóng thần âm thanh vang dội khắp các khán đài, không phải reo hò cho một trận đấu thể thao đơn thuần, mà là tiếng hoan hô nghẹn ngào cho một trật tự áp bức đã đè nặng lên vai họ suốt bao thế hệ, cuối cùng cũng bắt đầu tan rã ngay trước mắt họ.

Nhưng Lam Vũ không có thời gian để tận hưởng khoảnh khắc chiến thắng ấy. Ngay khi cậu quay sang định ra lệnh áp giải Kha Bạch Vân, thiết bị liên lạc trong tay Bốc Vấn Sơn rung lên dữ dội, một tin nhắn khẩn cấp cuối cùng từ Vệ Thục Trinh hiện lên màn hình nhỏ, vỏn vẹn vài chữ ngắn ngủi nhưng đủ khiến tim cậu như ngừng đập giữa khoảnh khắc lẽ ra phải là vinh quang nhất đời mình.

Đã sao chép liên kết chương