Chương 21
Chương 21 — Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh
Ngày chung kết Đại Thí Luyện. Đấu Trường Vực Thẳm chật kín người. Hàng triệu con mắt khắp dải ngân hà dán chặt vào màn hình truyền phát trực tiếp. Tám thí sinh xuất sắc nhất đứng dưới ánh đèn rực rỡ, chờ lệnh bốc thăm cặp đấu đầu tiên.
Lam Vũ đứng giữa họ. Tim cậu đập chậm, chắc, lạnh. Không còn chỗ cho run rẩy.
Cậu tìm ánh mắt Bốc Vấn Sơn trong đám đông khán giả. Ông gật đầu, một cái gật đầu ngắn, đủ để truyền tải tất cả những gì cần nói: mọi thứ đã sẵn sàng.
Nhưng Lam Vũ không biết một điều: bảng đấu vừa công bố đã bị thay đổi vào phút chót.
"Cặp đấu đầu tiên," giọng bình luận viên vang lên, "thí sinh HT-2290 đối đầu... một đối thủ đặc biệt, được Hội Đồng Trưởng Lão mời tham gia ngoại lệ."
Cửa đấu trường phía đối diện mở ra. Kỳ Hàn Ngự bước vào, không còn giả trang thí sinh. Giáp đen. Vũ khí thật. Ánh mắt lạnh như băng của Mê Cung Băng Giá.
"Đây không phải luật thi đấu bình thường," Lam Vũ thì thầm, siết chặt nắm tay.
Loa phóng thanh vang lên tiếp, giọng lạnh lùng của Cung Thiết Ưng đọc từ một văn bản chính thức: "Theo đặc quyền của Hội Đồng Trưởng Lão, trận đấu này sẽ không có giới hạn sát thương. Sàn đấu sẽ mở ra vực thẳm sau ba mươi phút, không có ngoại lệ cho bất kỳ ai còn đứng trên đó."
Tiếng xì xào dậy sóng khắp khán đài. Đây không phải một trận đấu công bằng. Đây là một bản án tử hình được ngụy trang thành thể thao.
Lam Vũ hiểu ngay. Họ không định để cậu sống sót qua vòng chung kết. Họ định giết cậu công khai, trước mắt cả dải ngân hà, dưới danh nghĩa luật chơi.
Tiếng còi vang lên. Kỳ Hàn Ngự lao tới không một lời cảnh báo.
Lam Vũ né. Một nhát chém sượt qua vai, xé rách lớp giáp thi đấu. Cậu lăn người, đứng dậy, thở gấp.
"Ngươi nghĩ ta sẽ cho ngươi cơ hội thứ hai như trong mê cung sao?" Kỳ Hàn Ngự nói, giọng đều đều, tay lại vung lưỡi kiếm năng lượng. "Lần này, không ai can thiệp kịp."
Trận chiến diễn ra tàn khốc. Lam Vũ vận hết sức mạnh Chiến Thần Chi Lực đã tôi luyện suốt nhiều tuần, né tránh, phản công, cố gắng cầm cự. Nhưng Kỳ Hàn Ngự là một sát thủ được huấn luyện để giết, không phải để thi đấu công bằng. Mỗi đòn của hắn đều nhắm vào điểm chí mạng.
Sàn đấu bắt đầu rung chuyển. Cơ chế mở vực thẳm đã kích hoạt sớm hơn ba mươi phút như thông báo — một sự phản bội trong chính luật chơi. Những mảng sàn quanh Lam Vũ bắt đầu tách ra, để lộ bóng tối sâu hun hút bên dưới.
"Họ định giết con ngay bây giờ," Lam Vũ nghĩ, cảm nhận sàn đấu rung lắc dưới chân. "Không chờ đến hết ba mươi phút."
Đúng lúc ấy, một tiếng nổ vang lên từ phía khán đài quý tộc — không lớn, nhưng đủ để làm gián đoạn hệ thống điều khiển sàn đấu trong vài giây quý giá. Lam Vũ liếc nhìn, thấy một cột khói nhỏ bốc lên từ khu vực điều khiển kỹ thuật.
Đó là Bốc Vấn Sơn. Ông đã lẻn vào phòng điều khiển từ trước, cài một thiết bị phá sóng nhỏ, chờ đúng thời điểm này để kích hoạt.
Sàn đấu ngừng mở rộng thêm. Lam Vũ tận dụng vài giây hỗn loạn ấy, tung ra một cú phản công quyết liệt, đẩy lùi Kỳ Hàn Ngự về phía rìa vòng tròn còn lại.
"Ai đó đang can thiệp vào hệ thống," Kỳ Hàn Ngự gầm lên, lần đầu tiên để lộ sự tức giận thật sự. "Vô ích thôi. Kết quả sẽ không thay đổi."
Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, một giọng nói vang lên khắp đấu trường qua hệ thống loa công cộng — không phải giọng bình luận viên quen thuộc, mà là một giọng nữ lạ, phát ra từ một kênh tín hiệu đã bị chiếm quyền điều khiển.
"Đồng bào khắp dải ngân hà," giọng nói vang lên, rõ ràng, quả quyết. "Đây là Đài Chân Âm. Những gì các bạn đang xem không phải một trận đấu công bằng. Đây là một vụ ám sát công khai, được Tòa Thánh Quang Nguyên dàn dựng để che giấu một sự thật mà họ đã chôn giấu suốt hai mươi năm."
Cả đấu trường chấn động. Màn hình lớn giữa đấu trường, thay vì chiếu hình ảnh trận đấu, bắt đầu hiển thị những trang tài liệu đã giải mã — bằng chứng về lệnh vận chuyển Huyết Ấn Chiến Thần, chữ ký của Kha Bạch Vân, và hình ảnh tàn tích của Thôn Tà Huy.
Lam Vũ, đứng giữa đấu trường, máu rỉ trên vai, nhìn lên màn hình lớn, cảm nhận một luồng hy vọng bùng lên mãnh liệt. Kế hoạch đã được kích hoạt. Sự thật đang được phơi bày trước toàn thể dải ngân hà, đúng vào khoảnh khắc sinh tử nhất của cậu.
Nhưng cậu cũng biết, đây mới chỉ là nút thắt đầu tiên. Kỳ Hàn Ngự vẫn đứng đó, vũ khí trong tay, ánh mắt giờ đây không còn chỉ là lạnh lùng, mà là một sự điên cuồng của kẻ biết nhiệm vụ của mình sắp thất bại.
"Ngươi nghĩ vài trang tài liệu có thể cứu ngươi sao?" Hắn gầm lên, lao tới với tốc độ chưa từng thấy. "Ta sẽ giết ngươi ngay tại đây, trước khi bất kỳ ai có thể can thiệp thêm!"
Trên khán đài quý tộc, Cung Thiết Ưng đứng bật dậy, mặt trắng bệch. Gã hét vào thiết bị liên lạc, ra lệnh cắt tín hiệu Đài Chân Âm. Không được. Kênh phát đã chiếm quyền hoàn toàn hệ thống loa và màn hình trung tâm. Đội kỹ thuật của hắn bất lực.
"Chặn nó lại! Ngay bây giờ!" Gã gào lên. Không ai đáp lời. Tất cả đều đang nhìn màn hình, nhìn những trang tài liệu tố cáo đang lướt qua từng khung hình, nhìn hình ảnh đổ nát của một ngôi làng mang tên Thôn Tà Huy mà chưa một ai trong đám đông từng nghe đến.
Sâu dưới lòng đấu trường, trong phòng giam biệt lập, Tinh Nhược nghe rõ từng lời phát ra từ hệ thống loa vọng qua khe tường mỏng. Tim cô đập gấp. Đó là tín hiệu. Đúng như kế hoạch. Bốc Vấn Sơn đã thành công.
Cô kéo căng dây trói quanh cổ tay, cảm nhận từng đường gân siết chặt. Còn một việc cô phải làm. Đợi đúng thời điểm.
Ngoài đấu trường, trận chiến giữa Lam Vũ và Kỳ Hàn Ngự tiếp diễn khốc liệt hơn. Đám đông không còn hò reo cổ vũ như một trận đấu thể thao nữa. Họ gào thét phản đối, chỉ tay lên màn hình, chỉ tay xuống đấu trường, nhận ra rằng mình đang chứng kiến một vụ hành quyết trá hình.
Lam Vũ cảm nhận sự thay đổi ấy như một luồng gió mới. Không còn chỉ chiến đấu một mình giữa vòng vây kẻ thù. Hàng triệu ánh mắt giờ đây đang đứng về phía cậu, dù chỉ bằng sự phẫn nộ câm lặng.
Cậu né một nhát chém, phản công bằng một cú đấm mang theo toàn bộ sức mạnh Chiến Thần Chi Lực đã tôi luyện. Kỳ Hàn Ngự bật lùi, lần đầu tiên chao đảo.
"Trận đấu này đã kết thúc rồi, Kỳ Hàn Ngự," Lam Vũ nói, giọng lạnh như thép. "Cả dải ngân hà đang nhìn thấy sự thật. Ngươi giết ta bây giờ, ngươi chỉ càng chứng minh mọi lời tố cáo kia là đúng."
Kỳ Hàn Ngự khựng lại. Chỉ một khoảnh khắc. Nhưng đủ để Lam Vũ nhận ra: ngay cả một sát thủ vô cảm cũng có giới hạn khi cả thế giới đang dõi theo.
Trong túi áo giáp thi đấu, một thiết bị liên lạc nhỏ mà Bốc Vấn Sơn đã bí mật gắn cho cậu trước trận đấu rung lên một tín hiệu ngắn. Chỉ một dòng chữ hiện lên khung hiển thị nhỏ xíu: "Mẹ con nguy kịch. Vệ Thục Trinh cầu cứu. Cần liều đầy đủ trong vài giờ tới."
Lam Vũ cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt. Không phải bây giờ. Không phải lúc này, giữa trận chiến sinh tử này.
Nhưng chính nỗi đau ấy, thay vì làm cậu suy sụp, lại tôi luyện thành một quyết tâm sắc như dao. Cậu không còn thời gian để sợ hãi, không còn thời gian để do dự. Mỗi giây trôi qua đều mang theo trọng lượng của một mạng người.
"Ta không có thời gian cho ngươi nữa," Lam Vũ nói, giọng lạnh đến mức chính Kỳ Hàn Ngự cũng phải khựng lại lần thứ hai. Luồng năng lượng Chiến Thần Chi Lực bùng lên quanh người cậu, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đó, không còn là những đợt bộc phát ngắn ngủi trong hoảng loạn, mà là một dòng chảy ổn định được điều khiển bởi ý chí thuần túy.
Cậu lao tới. Một cú đánh. Hai cú đánh. Kỳ Hàn Ngự chống đỡ, lùi dần, lùi dần, cho đến khi lưng hắn chạm vào rìa vòng tròn thi đấu còn sót lại, ngay bên miệng vực đã mở toang từ trước.
"Đầu hàng đi," Lam Vũ nói, đứng đối diện hắn, nắm đấm vẫn còn rực sáng luồng năng lượng xanh lam. "Cả dải ngân hà đã thấy sự thật. Ngươi chiến đấu cho một kẻ dối trá. Ngay cả nếu ngươi giết ta, ngươi cũng không thể giết được sự thật đã được phơi bày."
Kỳ Hàn Ngự đứng đó, thở dốc, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra một sự dao động không thể che giấu.
Nhưng ngay khi hắn dường như sắp buông vũ khí, một giọng nói vang lên qua hệ thống loa riêng gắn trên giáp hắn — giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm, không thể lẫn vào đâu được.
"Kỳ Hàn Ngự," giọng Kha Bạch Vân vang lên, đích thân can thiệp lần đầu tiên trong suốt Đại Thí Luyện. "Hoàn thành nhiệm vụ của ngươi. Ngay bây giờ."
Ánh mắt Kỳ Hàn Ngự đông cứng lại. Sự dao động biến mất, thay vào đó là một quyết tâm sắt đá của kẻ không còn đường lùi. Hắn siết chặt vũ khí, lao tới lần cuối cùng, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào một đòn duy nhất.
Lam Vũ đứng đó, nhìn thẳng vào lưỡi kiếm đang lao tới, và trong khoảnh khắc ấy, cậu biết: nút thắt đầu tiên đã qua, nhưng trận chiến thật sự vẫn còn ở phía trước.