Chương 10
Chương 10 — Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh
Ba ngày sau cuộc gặp bí mật trong phòng bảo trì bỏ hoang, Bốc Vấn Sơn cuối cùng cũng giải mã được phần lớn dữ liệu Tinh Nhược đã sao chép. Ông tìm cách sắp xếp một cuộc gặp khẩn cấp với cả hai người ngay trong đêm, tại một kho chứa vật tư cũ nằm sâu dưới khu vực hậu cần của Đấu Trường Vực Thẳm, nơi ông có thể ra vào tự do nhờ danh nghĩa nhân viên tạm thời.
"Ta đã giải mã được phần lớn nội dung," Bốc Vấn Sơn nói ngay khi cả ba tụ họp, giọng ông run rẩy vì xúc động lẫn phẫn nộ. "Đây là hồ sơ vận chuyển nội bộ của Tòa Thánh, ghi lại việc di chuyển một 'vật phẩm đặc biệt cấp tối mật' từ khu vực có tọa độ trùng khớp với Thôn Tà Huy, đến thẳng trung tâm quyền lực của Tòa Thánh, chỉ ba ngày sau thời điểm thảm sát xảy ra."
"Vật phẩm đó có phải Huyết Ấn không?" Lam Vũ hỏi, giọng căng thẳng.
"Ta tin là vậy," Bốc Vấn Sơn đáp. "Hồ sơ không ghi rõ tên vật phẩm, chỉ dùng mã số, nhưng thời điểm và địa điểm trùng khớp hoàn toàn không thể là ngẫu nhiên. Và điều đáng chú ý hơn, người ký lệnh vận chuyển không phải một quan chức cấp thấp bình thường."
"Là ai?" Tinh Nhược hỏi, giọng nín thở.
Bốc Vấn Sơn chỉ vào một dòng chữ ký điện tử đã được giải mã trên màn hình thiết bị. "Chữ ký này thuộc về chính Đại Giáo chủ Kha Bạch Vân, khi đó còn giữ chức vụ thấp hơn trong Hội Đồng Trưởng Lão. Ông ta đã đích thân ra lệnh vận chuyển vật phẩm ngay sau vụ thảm sát, điều đó cho thấy ông ta không chỉ biết về vụ việc, mà có khả năng chính ông ta là người trực tiếp chỉ đạo toàn bộ chiến dịch."
Cả Lam Vũ và Tinh Nhược đều im lặng trong giây lát, sức nặng của phát hiện này đè nặng lên không khí căn phòng. Kẻ đứng đầu toàn bộ dải ngân hà, người được tôn xưng như hiện thân của thần thánh, hóa ra chính là kẻ đã ra lệnh giết hại một ngôi làng vô tội để chiếm đoạt một cổ vật bí ẩn.
"Điều này thay đổi mọi thứ," Tinh Nhược nói, giọng cô mang một sự quyết liệt mới. "Nếu chúng ta có thể tìm thêm bằng chứng xác thực, đủ sức thuyết phục công luận và thậm chí một phần nội bộ Hội Đồng Trưởng Lão, đây có thể là đòn giáng mạnh nhất vào quyền lực của Kha Bạch Vân trong suốt lịch sử cai trị của hắn."
"Nhưng chúng ta cần cẩn thận," Bốc Vấn Sơn cảnh báo. "Đây mới chỉ là một mảnh ghép. Chúng ta chưa biết rõ công dụng thật sự của Huyết Ấn, chưa biết vì sao nó lại quan trọng đến mức khiến Kha Bạch Vân phải tàn sát cả một ngôi làng để chiếm đoạt. Nếu công bố bằng chứng này quá sớm mà thiếu đi mảnh ghép cuối cùng, chúng ta có thể bị chính Tòa Thánh bóp méo sự thật, biến chúng ta thành những kẻ vu khống."
Lam Vũ gật đầu, cảm nhận rõ tầm quan trọng của sự thận trọng trong tình huống này. "Vậy chúng ta cần tìm hiểu thêm về Huyết Ấn. Có cách nào để biết được công dụng thật sự của nó không?"
"Ta nghĩ có một khả năng," Bốc Vấn Sơn nói, ánh mắt trầm ngâm. "Trong hồ sơ còn sót lại, ta thấy nhắc đến một địa điểm gọi là 'Kho Lưu Trữ Cổ Vật', nằm sâu trong khu vực trung tâm quyền lực của Tòa Thánh. Nếu Huyết Ấn thật sự được cất giữ ở đó, có lẽ cũng có những tài liệu nghiên cứu liên quan được lưu trữ cùng."
"Nhưng làm sao chúng ta có thể tiếp cận được khu vực trung tâm quyền lực của Tòa Thánh?" Lam Vũ hỏi, cảm thấy nhiệm vụ dường như vượt quá tầm với của ba người họ.
"Đó là lý do Đại Thí Luyện quan trọng hơn bao giờ hết," Tinh Nhược nói, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng quyết đoán. "Người chiến thắng Đại Thí Luyện không chỉ nhận được Tinh Thạch Cực Quang, mà còn được ban tước vị và quyền tiếp cận nhất định vào các khu vực cấp cao của Tòa Thánh, bao gồm cả những buổi yết kiến trực tiếp với Hội Đồng Trưởng Lão. Nếu cậu vô địch, cậu sẽ có cơ hội tiếp cận gần hơn với trung tâm quyền lực mà chúng ta cần."
Lam Vũ cảm nhận rõ trọng lượng của mục tiêu giờ đây đã tăng lên gấp bội — không chỉ là cứu mẹ, không chỉ là minh oan cho Tinh Nhược, mà còn là vạch trần một trong những bí mật đen tối nhất của cả một hệ thống quyền lực đã thống trị dải ngân hà suốt nhiều thập kỷ.
"Con sẽ vô địch Đại Thí Luyện," cậu nói, giọng đầy quyết tâm không lay chuyển. "Vì mẹ con, vì Thôn Tà Huy, vì tất cả những người đã phải chịu đựng dưới ách thống trị giả dối của Tòa Thánh."
Bốc Vấn Sơn nhìn cậu, ánh mắt già nua ánh lên một niềm tự hào sâu sắc pha lẫn nỗi lo âu không thể xóa bỏ. "Ta tin con, Lam Vũ. Nhưng con phải nhớ, con đường phía trước sẽ ngày càng nguy hiểm hơn. Kha Bạch Vân đã chứng minh ông ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bảo vệ bí mật của mình, kể cả tàn sát cả một cộng đồng vô tội."
"Con hiểu," Lam Vũ đáp. "Nhưng con không còn đường lùi nữa. Con sẽ đi đến cùng."
Tinh Nhược đặt tay lên vai cậu, ánh mắt cô tràn đầy sự ủng hộ chân thành. "Cậu không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng nhau đi đến cùng con đường này."
Đêm đó, khi ba người chia tay để trở về vị trí của mình trước giờ giới nghiêm, một quyết tâm chung đã được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, rằng kẻ thù họ đối mặt là một thế lực đã cai trị cả dải ngân hà bằng dối trá và bạo lực suốt nhiều thế hệ. Nhưng lần đầu tiên, họ cảm thấy mình đang nắm giữ một phần chìa khóa để lật đổ thế lực tưởng chừng bất khả chiến bại đó.
Lam Vũ trở về khoang nghỉ, nằm nhìn lên trần đá quen thuộc, tâm trí quay cuồng với những gì vừa phát hiện. Cậu nghĩ về Kha Bạch Vân, kẻ đã ra lệnh giết hại cả ngôi làng của cậu chỉ để chiếm đoạt một cổ vật bí ẩn, kẻ vẫn đang ngồi trên ngai vàng quyền lực, được hàng tỷ người tôn thờ như hiện thân của thần thánh. Ngọn lửa căm phẫn trong lòng cậu cháy âm ỉ, hòa quyện với quyết tâm bảo vệ những người cậu yêu thương, tạo thành một sức mạnh nội tâm mà cậu biết, sớm muộn gì cũng sẽ được thử thách đến giới hạn cuối cùng trong những vòng thi còn lại của Đại Thí Luyện.
Trước khi chia tay đêm đó, Tinh Nhược còn dặn dò thêm một điều khiến Lam Vũ phải suy nghĩ rất lâu sau này. "Từ giờ trở đi, cậu cần cẩn trọng gấp bội với những người xung quanh, kể cả những người cậu tin tưởng nhất trong tổ khai thác cũ. Một khi Tòa Thánh đã chú ý đến cậu, họ sẽ không ngần ngại cài người theo dõi sát cậu, thậm chí là những người cậu quen biết từ lâu."
"Cô nghi ngờ ai đó cụ thể sao?" Lam Vũ hỏi, hơi giật mình.
"Chưa có bằng chứng cụ thể," Tinh Nhược đáp thận trọng. "Nhưng trong kinh nghiệm của tôi, những tổ chức như Tòa Thánh luôn cài người theo dõi từ rất lâu trước khi cần dùng đến, đặc biệt là ở những cộng đồng có nguy cơ chứa chấp tàn dư của những sự kiện họ muốn che giấu, như Thôn Tà Huy. Tôi không muốn cậu quá đa nghi đến mức xa lánh mọi người, nhưng tôi mong cậu luôn giữ một phần cảnh giác, ngay cả với những người thân thiết nhất."
Lam Vũ gật đầu, dù trong lòng cậu không muốn tin rằng bất kỳ ai trong tổ khai thác, đặc biệt là Tiệp Phong, người bạn đã cùng cậu lớn lên từ nhỏ, có thể là một mối đe dọa tiềm ẩn. Nhưng lời cảnh báo của Tinh Nhược vẫn khắc sâu vào tâm trí cậu, như một hạt giống nghi ngờ nhỏ bé chờ ngày nảy mầm.
Bốc Vấn Sơn, trước khi rời khỏi kho chứa vật tư, còn nán lại dặn dò thêm về kế hoạch tiếp theo. "Ta sẽ tiếp tục tìm cách giải mã phần dữ liệu còn lại, và cố gắng tìm hiểu thêm về Kho Lưu Trữ Cổ Vật mà ta vừa phát hiện. Nếu ta tìm được thêm manh mối, ta sẽ tìm cách báo cho các con ngay lập tức, dù có phải mạo hiểm đến đâu."
"Bác phải cẩn thận," Lam Vũ nói, giọng đầy lo lắng. "Nếu bác bị phát hiện, hậu quả sẽ khôn lường."
"Ta đã sống sót qua thảm sát Thôn Tà Huy, đã sống sót qua hai mươi năm trốn chạy và chịu đựng," Bốc Vấn Sơn đáp, giọng trầm nhưng kiên định. "Ta không sợ hiểm nguy nữa, chỉ sợ rằng mình sẽ chết đi mà chưa kịp thấy công lý được thực thi cho những người đã ngã xuống."
Ba người chia tay trong đêm, lòng mỗi người mang một gánh nặng riêng nhưng cùng chung một ngọn lửa quyết tâm không thể dập tắt.
Xa xôi tại trung tâm quyền lực Tòa Thánh Quang Nguyên, trong một căn phòng kín chỉ có ánh sáng đỏ thẫm hắt ra từ chiếc hộp niêm phong Huyết Ấn Chiến Thần, Kha Bạch Vân đứng lặng lẽ, đôi mắt nhìn vào báo cáo vừa nhận được về thí sinh có dấu hiệu năng lượng bất thường tại Đại Thí Luyện năm nay. Một nụ cười lạnh lẽo, đầy toan tính, khẽ nở trên môi hắn.
Hắn ra lệnh cho một thuộc hạ đứng chờ sẵn bên ngoài cửa phòng, giọng trầm thấp không chút cảm xúc. "Điều tra kỹ lý lịch của thí sinh mang mã số đăng ký liên quan đến trận đấu vừa qua. Ta muốn biết chính xác cậu ta là ai, xuất thân từ đâu, và quan trọng nhất, dòng máu thật sự của cậu ta bắt nguồn từ nơi nào. Nếu nghi ngờ của ta là đúng, chúng ta không thể để một mối họa như vậy tồn tại thêm nữa."
"Có vẻ như," hắn thì thầm một mình trong bóng tối sau khi thuộc hạ đã lui ra, tay khẽ vuốt ve chiếc hộp niêm phong lạnh lẽo, "dòng máu ta đã tưởng tuyệt diệt từ hai mươi năm trước, cuối cùng cũng đã xuất hiện trở lại."