Chương 18
Chương 18 — Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh
Trong một căn phòng thẩm vấn kín đáo sâu dưới lòng Đấu Trường Vực Thẳm, Tinh Nhược tỉnh dậy trong tình trạng bị trói chặt vào một chiếc ghế kim loại lạnh lẽo, đầu óc vẫn còn choáng váng vì tác dụng của thuốc an thần. Trước mặt cô, Cung Thiết Ưng đứng đó, tay cầm một thiết bị quét sinh trắc học cầm tay, ánh mắt đầy đắc thắng.
"Cô tỉnh rồi," gã nói, giọng nhạo báng. "Chúng tôi đã quét toàn bộ hồ sơ sinh trắc học của cô qua hệ thống dữ liệu liên bang. Kết quả khá thú vị đấy, 'Tư Lam' à."
Tinh Nhược ngẩng đầu, cố giữ vẻ mặt bình thản dù trong lòng cô hiểu rõ điều tồi tệ nhất có thể đã xảy ra. "Ông đang nói về chuyện gì vậy?"
Cung Thiết Ưng cười khẩy, bấm vào thiết bị để chiếu lên một màn hình nhỏ treo trên tường, hiển thị một hồ sơ quân sự cũ với hình ảnh một nữ phi công trẻ mặc quân phục Hạm Đội Tự Do, gương mặt trẻ trung hơn nhưng không thể nhầm lẫn được — chính là Tinh Nhược.
"Úc Tinh Nhược," gã đọc to, giọng đầy thỏa mãn. "Cựu phi công của Hạm Đội Tự Do, bị kết án tử hình vắng mặt vì tội phản bội trong trận chiến Vành Đai Tro Lạnh. Được cho là đã chết trong một vụ nổ tàu chiến, nhưng hóa ra vẫn còn sống sờ sờ, trà trộn dưới thân phận tù nhân tại Mỏ Hắc Thạch. Thật là một phát hiện thú vị."
Tinh Nhược im lặng, biết rằng bất kỳ lời chối cãi nào lúc này cũng vô nghĩa trước bằng chứng sinh trắc học không thể phủ nhận.
"Đại Giáo chủ sẽ rất quan tâm đến việc này," Cung Thiết Ưng tiếp tục, giọng đầy toan tính. "Một kẻ phản bội bị kết án tử hình, sống sót và xâm nhập vào ngay trung tâm một sự kiện quan trọng như Đại Thí Luyện, đồng thời có liên hệ mật thiết với một thí sinh có sức mạnh Chiến Thần Chi Lực bất thường. Đây không đơn giản chỉ là một vụ gian lận thi cử nữa, mà là một âm mưu chính trị nghiêm trọng."
"Ông có thể nghĩ bất cứ điều gì ông muốn," Tinh Nhược đáp, giọng lạnh lùng. "Nhưng ông sẽ không lấy được bất kỳ thông tin gì từ tôi."
"Chúng ta sẽ xem thử điều đó có đúng không," Cung Thiết Ưng nói, ánh mắt gã lóe lên một tia độc ác. "Nhưng trước tiên, ta nghĩ công chúng nên biết về danh tính thật sự của cô. Việc công khai một kẻ phản bội bị bắt giữ ngay tại Đại Thí Luyện sẽ là một màn trình diễn quyền lực tuyệt vời cho Tòa Thánh."
Đúng như lời gã nói, chỉ vài giờ sau, một thông báo khẩn cấp được phát đi trên toàn bộ hệ thống màn hình công cộng của Đấu Trường Vực Thẳm và lan rộng ra khắp các thuộc địa khai mỏ trong dải ngân hà. Hình ảnh Tinh Nhược, cùng với hồ sơ tội danh phản bội của cô, được chiếu công khai kèm theo lời tuyên bố đanh thép từ đại diện Tòa Thánh về việc "vạch trần một âm mưu xâm nhập nguy hiểm nhắm vào sự tôn nghiêm của Đại Thí Luyện."
Tin tức ấy lan truyền như một cơn bão, khiến toàn bộ Đấu Trường Vực Thẳm chấn động. Lam Vũ, đang ẩn náu cùng Bốc Vấn Sơn trong một góc khuất xa xôi, nhìn thấy thông báo ấy qua một màn hình công cộng từ xa, tim cậu như ngừng đập.
"Không," cậu thì thầm, nắm chặt tay đến mức run rẩy. "Họ đã công khai danh tính của cô ấy."
"Điều này thay đổi mọi thứ," Bốc Vấn Sơn nói, giọng ông nặng nề. "Giờ đây, toàn bộ dải ngân hà đều biết cô ấy còn sống, biết cô ấy có liên hệ với con. Tòa Thánh sẽ dùng cô ấy như một con tin để khống chế con, buộc con phải từ bỏ mọi kế hoạch, hoặc tệ hơn, buộc con phải tự nộp mình."
Lam Vũ đứng lặng, tâm trí quay cuồng giữa nỗi đau, sự phẫn nộ, và một quyết tâm đang dần kết tinh thành thép. "Con sẽ không để họ dùng cô ấy làm công cụ. Con sẽ tìm cách cứu cô ấy, nhưng con sẽ không sa vào bẫy của họ một cách mù quáng."
Trong khi đó, tại trung tâm quyền lực Tòa Thánh Quang Nguyên, Kha Bạch Vân nhận được báo cáo đầy đủ về sự việc, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi hắn khi nhận ra mức độ hữu dụng của phát hiện này.
"Một cựu phi công phản bội, có liên hệ với kẻ mang dòng máu Chiến Thần," hắn thì thầm, ngồi trên ngai vàng quyền lực trong đại sảnh riêng của mình. "Đây là một con bài hoàn hảo. Nếu Chiết Lam Vũ thật sự quan tâm đến cô ta, hắn sẽ tự tìm đến chúng ta, và khi đó, chúng ta sẽ có cả hai trong tay cùng một lúc."
Hắn ra lệnh cho một thuộc hạ đang chờ sẵn. "Chuyển cô ta đến khu giam giữ đặc biệt gần đấu trường chính, nơi có thể giám sát chặt chẽ nhất. Và đảm bảo tin tức về việc bắt giữ cô ta được lan truyền rộng rãi nhất có thể trước vòng chung kết Đại Thí Luyện. Ta muốn Chiết Lam Vũ nhìn thấy rõ ràng cái giá phải trả cho việc thách thức trật tự mà Tòa Thánh đã dày công xây dựng."
Quyết định ấy, tưởng chừng là một nước cờ hoàn hảo để khống chế Lam Vũ, thực chất lại đang vô tình đặt Kha Bạch Vân vào một tình thế mà hắn không thể ngờ tới — bởi việc giam giữ Tinh Nhược gần khu vực đấu trường chính cũng đồng nghĩa với việc cô sẽ ở gần hơn với những đồng minh bí mật của Hạm Đội Tự Do đang âm thầm theo dõi tình hình từ xa, chờ đợi thời cơ để hành động.
Xa xôi, trên một con tàu ẩn náu tại rìa một hệ sao hoang vắng ngoài tầm kiểm soát của Tòa Thánh, Thống lĩnh Chử Doanh Phong của phân hạm còn sót lại thuộc Hạm Đội Tự Do đứng lặng người trước màn hình hiển thị bản tin công khai vừa được các đơn vị tình báo của ông chặn thu được.
"Úc Tinh Nhược còn sống," ông thì thầm, giọng đầy xúc động lẫn kinh ngạc. Trong suốt nhiều năm qua, ông vẫn luôn tin rằng người phi công tài năng nhất mà ông từng chỉ huy đã hy sinh trong vụ nổ tại Vành Đai Tro Lạnh, mang theo cả nỗi oan ức mà ông chưa bao giờ có cơ hội minh oan.
"Thưa Thống lĩnh," một sĩ quan dưới quyền lên tiếng, "ngài có muốn chúng ta hành động ngay không?"
"Chưa vội," Chử Doanh Phong đáp, ánh mắt ông ánh lên một sự tính toán sắc bén của một chiến lược gia dày dạn kinh nghiệm. "Nếu chúng ta hành động hấp tấp lúc này, chúng ta sẽ chỉ phơi bày lực lượng còn lại của mình trước khi kịp chuẩn bị đầy đủ. Nhưng cô ấy đã sống sót suốt nhiều năm để tìm ra sự thật, cô ấy sẽ không dễ dàng gục ngã. Chúng ta cần âm thầm chuẩn bị, tập trung toàn bộ lực lượng còn lại, và chờ đợi thời điểm thích hợp nhất để can thiệp — có lẽ là ngay tại vòng chung kết Đại Thí Luyện, nơi sự chú ý của công chúng và truyền thông sẽ là lá chắn tốt nhất cho một cuộc giải cứu."
"Ngài tin rằng thí sinh mang dòng máu Chiến Thần kia có liên quan đến cô ấy?" Viên sĩ quan hỏi.
"Bản tin nhắc đến mối liên hệ mật thiết giữa hai người," Chử Doanh Phong đáp, gật đầu trầm ngâm. "Nếu đúng như vậy, và nếu cậu ta thật sự sở hữu sức mạnh như tin đồn, đây có thể là cơ hội lớn nhất chúng ta có được trong suốt nhiều năm qua để giáng một đòn quyết định vào Tòa Thánh Quang Nguyên. Truyền lệnh xuống toàn hạm đội, chuẩn bị sẵn sàng cho một chiến dịch quy mô lớn, nhưng tuyệt đối giữ bí mật cho đến khi có lệnh chính thức."
Trở lại Đấu Trường Vực Thẳm, trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo, Cung Thiết Ưng tiếp tục gây áp lực lên Tinh Nhược, cố gắng khai thác thông tin về kế hoạch của cô và Lam Vũ. "Cô có thể làm mọi chuyện dễ dàng hơn cho bản thân nếu hợp tác," gã nói, giọng đầy đe dọa. "Nói cho ta biết, thí sinh HT-2290 và cô đã phát hiện được những gì về Tòa Thánh?"
"Tôi sẽ không nói gì cả," Tinh Nhược đáp, ánh mắt cô rực lên một sự thách thức không hề nao núng dù thân thể vẫn còn bị trói chặt. "Ông có thể tra tấn tôi đến chết, tôi vẫn sẽ không phản bội những người tôi tin tưởng."
Cung Thiết Ưng nhìn cô, một sự tức giận xen lẫn nể phục miễn cưỡng thoáng qua trong ánh mắt gã. "Rất kiên cường, đúng như danh tiếng một cựu phi công anh hùng của Hạm Đội Tự Do. Nhưng ta tin rằng, khi Đại Giáo chủ đích thân can thiệp, cô sẽ sớm phải thay đổi thái độ."
Gã ra lệnh cho lính canh siết chặt thêm dây trói, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng thẩm vấn, để lại Tinh Nhược một mình trong bóng tối lạnh lẽo. Cô ngồi đó, hơi thở đều đặn cố gắng giữ bình tĩnh, tâm trí không ngừng nghĩ về Lam Vũ, về Bốc Vấn Sơn, tự hỏi liệu cả hai có kịp thoát khỏi vòng vây truy lùng hay không, và liệu kế hoạch họ đã dày công xây dựng có còn cơ hội nào để tiếp tục hay đã hoàn toàn sụp đổ ngay tại đây, trong căn phòng thẩm vấn tối tăm này.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm lại chút bình yên trong tâm trí giữa hoàn cảnh tuyệt vọng, thầm cầu mong rằng sự hy sinh của mình sẽ không trở nên vô ích, rằng Lam Vũ sẽ đủ mạnh mẽ và khôn ngoan để tiếp tục con đường phía trước mà không cần đến sự bảo vệ trực tiếp của cô nữa, ít nhất là cho đến khi số phận cho họ thêm một cơ hội để đoàn tụ.