Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Trong mười ngày trước vòng chung kết Đại Thí Luyện, một mạng lưới các kế hoạch bí mật bắt đầu được dệt nên từ nhiều phía, mỗi mảnh ghép được đặt vào đúng vị trí bởi những con người khác nhau, tất cả cùng hướng về một thời điểm quyết định sắp tới.

Chử Doanh Phong, sau khi xác nhận thông tin về Tinh Nhược, đã đích thân chỉ huy một đội biệt kích tinh nhuệ của Hạm Đội Tự Do bí mật tiếp cận khu vực gần Đấu Trường Vực Thẳm, ẩn náu dưới vỏ bọc một đoàn thương nhân vận chuyển hàng hóa. Ông thiết lập một kênh liên lạc mã hóa với Bốc Vấn Sơn thông qua một đầu mối trung gian đáng tin cậy trong mạng lưới hậu cần, người mà cả hai bên đều đã kiểm chứng kỹ lưỡng.

"Chúng tôi đã ở vị trí sẵn sàng," giọng Chử Doanh Phong vang lên qua thiết bị liên lạc mã hóa trong một cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Bốc Vấn Sơn. "Chúng tôi có thông tin về cấu trúc an ninh xung quanh khu giam giữ đặc biệt, nhưng chúng tôi cần một tín hiệu chính xác về thời điểm để phối hợp hành động, tránh gây thương vong không cần thiết."

"Chúng tôi sẽ cho các ông biết ngay khi có thời điểm cụ thể," Bốc Vấn Sơn đáp. "Nhưng tôi cần các ông hiểu rõ, mục tiêu của chúng tôi không chỉ là giải cứu Tinh Nhược, mà còn là phơi bày toàn bộ sự thật về Huyết Ấn Chiến Thần và những tội ác của Kha Bạch Vân trước toàn thể dải ngân hà."

"Chúng tôi đã chờ đợi cơ hội này từ rất lâu, kể từ ngày chúng tôi mất đi người phi công tài năng nhất của mình trong một âm mưu vu oan bẩn thỉu," Chử Doanh Phong đáp, giọng ông đầy quyết tâm lẫn một nỗi day dứt đã đeo bám ông suốt nhiều năm qua. "Nếu bằng chứng các ông có đủ sức thuyết phục, Hạm Đội Tự Do sẵn sàng công bố nó qua toàn bộ mạng lưới phát sóng bí mật của chúng tôi, được gọi là Đài Chân Âm, có khả năng tiếp cận hàng triệu người trên khắp các thuộc địa khai mỏ chỉ trong vài phút, phá vỡ hoàn toàn bức màn im lặng mà Tòa Thánh đã áp đặt suốt bao thập kỷ qua."

Bốc Vấn Sơn cảm nhận một tia hy vọng mới mẻ dâng lên trong lòng khi nghe về Đài Chân Âm. "Đó chính xác là công cụ chúng tôi cần để đảm bảo sự thật không thể bị Tòa Thánh che giấu hay bóp méo một lần nữa."

Trong khi đó, Lam Vũ dành trọn thời gian còn lại để luyện tập với cường độ cao nhất, dưới sự hướng dẫn tận tâm của Bốc Vấn Sơn. Không còn Tinh Nhược ở bên cạnh để truyền dạy những kỹ thuật chiến đấu tinh tế, cậu buộc phải tự mình ôn luyện lại mọi bài học cô đã dạy, khắc ghi từng động tác vào tiềm thức như một cách để cảm thấy cô vẫn đang đồng hành cùng mình.

"Con đã tiến bộ vượt bậc," Bốc Vấn Sơn nhận xét sau một buổi luyện tập căng thẳng, nhìn Lam Vũ thực hiện một chuỗi động tác né tránh và phản công phức tạp với sự thuần thục đáng kinh ngạc. "Ta tin con đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ thử thách nào trong vòng chung kết."

"Con vẫn cảm thấy chưa đủ," Lam Vũ thú nhận, thở hổn hển sau bài tập. "Nhưng con biết con không còn thời gian để chờ đợi sự hoàn hảo nữa. Con sẽ phải dùng những gì mình có, kết hợp với sự chuẩn bị của tất cả mọi người, để giành chiến thắng."

"Sự hoàn hảo là một khái niệm xa xỉ mà những người như chúng ta chưa bao giờ có đặc quyền theo đuổi," Bốc Vấn Sơn nói, giọng ông mang một triết lý được đúc kết từ chính cuộc đời đầy gian truân của mình. "Ta đã học được điều đó từ rất lâu, kể từ đêm Thôn Tà Huy chìm trong lửa. Điều quan trọng không phải là con hoàn hảo đến mức nào, mà là con sẵn sàng đứng dậy và chiến đấu, dù cho nỗi sợ hãi vẫn còn nguyên trong lòng con."

Lam Vũ gật đầu, khắc ghi những lời ấy vào tâm trí như một kim chỉ nam cho trận chiến sắp tới. Cậu tiếp tục luyện tập đến khi những vì sao nhân tạo trên bầu trời Đấu Trường Vực Thẳm dần mờ đi, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu, mang theo cùng nó là thử thách lớn nhất mà cậu từng phải đối mặt trong suốt hai mươi ba năm cuộc đời.

Bốc Vấn Sơn cũng dành thời gian hoàn thiện việc giải mã toàn bộ dữ liệu còn lại, tổng hợp tất cả bằng chứng thành một bộ hồ sơ đầy đủ, sẵn sàng để công bố vào đúng thời điểm quyết định. Ông cũng liên lạc lại với Vệ Thục Trinh để cập nhật tình hình sức khỏe của Đàm Nguyệt Sương, nhận được tin tức rằng bà vẫn đang cầm cự, dù ngày càng yếu đi.

"Chúng ta đã chuẩn bị mọi thứ trong khả năng của mình có thể làm được," Bốc Vấn Sơn nói với Lam Vũ vào đêm cuối cùng trước khi vòng chung kết bắt đầu, khi cả hai ngồi lặng lẽ trong phòng bảo trì bỏ hoang đã trở thành chứng nhân cho biết bao kế hoạch được vạch ra suốt những tuần qua. "Bằng chứng về tội ác của Kha Bạch Vân, đồng minh từ Hạm Đội Tự Do, khả năng chiến đấu của con — mọi quân cờ đã vào đúng vị trí. Giờ đây, tất cả phụ thuộc vào cách chúng ta thực hiện kế hoạch vào đúng thời điểm."

"Con sẽ không làm bác và mọi người thất vọng," Lam Vũ nói, giọng cậu mang một sự bình tĩnh lạ thường, khác hẳn sự hoảng loạn của một tháng trước khi cậu lần đầu bước chân vào Đấu Trường Vực Thẳm.

"Ta biết," Bốc Vấn Sơn đáp, ánh mắt ông tràn đầy niềm tin sâu sắc. "Con đã không còn là chàng trai thợ mỏ rụt rè bị cả xã hội khinh miệt nữa. Con đã trở thành người mà tổ tiên con ở Thôn Tà Huy có thể tự hào, một người mang trong mình sức mạnh Chiến Thần thật sự, không phải chỉ về thể chất, mà còn về ý chí, lòng dũng cảm, và một trái tim biết yêu thương đủ mạnh mẽ để đối đầu với cả bóng tối lớn nhất của dải ngân hà này."

Đêm đó, khi Lam Vũ nằm nhìn lên trần khoang nghỉ ngơi thí sinh lần cuối cùng trước ngày quyết định, cậu cảm nhận rõ ràng sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm tâm trí mình — không phải sự bình yên của an toàn, mà là sự tĩnh lặng của một chiến binh đã chuẩn bị đầy đủ, đã chấp nhận mọi rủi ro, và đã sẵn sàng đối mặt với số phận của mình, dù kết quả cuối cùng có ra sao.

Cậu nhắm mắt, hình dung lại gương mặt mẹ, gương mặt Tinh Nhược, gương mặt Bốc Vấn Sơn, và cả những con người vô danh ở Thôn Tà Huy đã ngã xuống nhiều năm trước. Ngày mai, tất cả những gì cậu đã trải qua, đã học hỏi, đã hy sinh, sẽ được đặt lên bàn cân trong một trận chiến cuối cùng — trận chiến sẽ quyết định không chỉ số phận của riêng cậu, mà có thể là vận mệnh của cả một dải ngân hà đang khao khát được giải thoát khỏi ách thống trị giả dối đã đè nặng lên vai họ suốt bao thế hệ.

Trong khi đó, tại trung tâm quyền lực Tòa Thánh Quang Nguyên, Kha Bạch Vân cũng đang chuẩn bị cho vòng chung kết theo cách riêng của hắn. Hắn triệu tập Cung Thiết Ưng đến chính điện, giao phó nhiệm vụ giám sát an ninh nghiêm ngặt nhất từ trước đến nay.

"Có dấu hiệu về hoạt động bất thường của tàn dư Hạm Đội Tự Do gần khu vực Đấu Trường Vực Thẳm," Kha Bạch Vân nói, giọng lạnh lùng nhưng đầy cảnh giác. "Ta muốn toàn bộ lực lượng Thánh Vệ được đặt trong tình trạng báo động cao nhất trong ngày diễn ra vòng chung kết. Nếu bọn phản loạn có ý định can thiệp, chúng sẽ phải trả giá đắt."

"Con sẽ triển khai gấp đôi số lượng Thánh Vệ thường lệ," Cung Thiết Ưng đáp, cúi đầu cung kính. "Và con cũng đã sắp xếp để Kỳ Hàn Ngự trực tiếp giám sát khu vực đấu trường trong suốt trận chung kết, đề phòng thí sinh HT-2290 có ý định gây rối."

"Tốt," Kha Bạch Vân gật đầu, ánh mắt hắn lóe lên một sự toan tính sâu xa hơn những gì hắn tiết lộ cho thuộc hạ. "Và chuẩn bị sẵn Huyết Ấn Chiến Thần. Nếu tình huống buộc ta phải can thiệp trực tiếp, ta sẽ không ngần ngại sử dụng đến nó, dù cái giá phải trả cho việc đó luôn rất đắt."

Cung Thiết Ưng cúi đầu lui ra, không dám hỏi thêm về ý nghĩa thật sự đằng sau câu nói cuối cùng của Đại Giáo chủ. Hắn không biết rằng, đối với Kha Bạch Vân, mỗi lần sử dụng Huyết Ấn đồng nghĩa với việc rút cạn sinh lực của một người mang dòng máu Chiến Thần khác đang sống ở đâu đó trong dải ngân hà, một bí mật mà chỉ có rất ít người trong Tòa Thánh biết đến, và càng ít người dám đặt câu hỏi về nó.

Trong bóng tối của một hành lang phụ, Nhiếp Tiệp Phong đứng lặng lẽ, vô tình nghe được một phần cuộc trò chuyện giữa Kha Bạch Vân và Cung Thiết Ưng khi đi ngang qua để thực hiện nhiệm vụ hậu cần thường ngày. Gương mặt hắn tối sầm lại, một sự giằng xé nội tâm dữ dội hiện lên trong ánh mắt. Dù đã phản bội Lam Vũ, những lời nói vừa nghe được về ý định của Kha Bạch Vân khiến hắn không khỏi rùng mình, tự hỏi liệu mình đã thật sự phục vụ đúng cho lẽ phải, hay chỉ đang là công cụ cho một kẻ độc tài tàn nhẫn hơn hắn từng tưởng tượng.

Đã sao chép liên kết chương