Chương 16
Chương 16 — Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh
Vòng thi thứ năm của Đại Thí Luyện, mang tên "Đấu Trường Sinh Tồn", diễn ra trong một khu vực mô phỏng sa mạc rộng lớn với nhiệt độ khắc nghiệt, nơi các thí sinh phải tự tìm nguồn nước và lương thực trong khi liên tục bị săn đuổi bởi những sinh vật cơ khí nguy hiểm được lập trình để tấn công bất kỳ ai xuất hiện trong tầm hoạt động của chúng.
Lam Vũ bước vào đấu trường với một quyết tâm sắt đá, tâm trí luôn hướng về hình ảnh mẹ cậu đang suy kiệt từng ngày sau cánh cửa thép lạnh lẽo. Cậu vận dụng toàn bộ kỹ năng sinh tồn học được từ Bốc Vấn Sơn, kết hợp với chiến thuật chiến đấu tinh tế Tinh Nhược đã truyền dạy, để vượt qua từng thử thách một cách hiệu quả nhất có thể mà không phải bộc lộ quá nhiều sức mạnh Chiến Thần Chi Lực.
Trong suốt ba ngày thi đấu liên tục dưới cái nắng thiêu đốt mô phỏng, Lam Vũ dần vươn lên vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng, vượt qua nhiều đối thủ có Linh Cốt cao cấp nhờ vào sự kết hợp giữa trí thông minh chiến thuật và bản lĩnh sinh tồn dày dạn từ nhiều năm lao động khổ sai trong hầm mỏ. Đến ngày cuối cùng, cậu về đích ở vị trí thứ hai trong tổng số thí sinh còn trụ lại, đủ điều kiện nhận trợ cấp danh dự bao gồm một lượng nhỏ Tinh Thạch Cực Quang.
Ngay khi rời khỏi đấu trường, Lam Vũ nhanh chóng tìm đến Bốc Vấn Sơn để trao phần trợ cấp quý giá ấy. "Bác mang ngay đến cho Vệ Thục Trinh," cậu nói, giọng gấp gáp. "Mẹ con không thể chờ thêm nữa."
"Ta sẽ đi ngay lập tức," Bốc Vấn Sơn đáp, nhận lấy viên đá phát sáng nhẹ màu xanh lam từ tay cậu, cất giữ cẩn thận trong một hộp bảo vệ đặc biệt.
Hai ngày sau, Bốc Vấn Sơn trở lại Đấu Trường Vực Thẳm với tin tức từ Vệ Thục Trinh. "Ta đã đưa được Tinh Thạch Cực Quang đến tay Vệ Thục Trinh," ông báo cáo, giọng có phần nhẹ nhõm hơn trước. "Bà ấy đã bắt đầu dùng nó để điều trị cho mẹ con ngay lập tức. Vệ Thục Trinh nói rằng lượng khoáng vật này tuy nhỏ, nhưng đủ để làm chậm đáng kể quá trình suy kiệt, có thể kéo dài thêm được vài tuần so với dự đoán ban đầu."
"Mẹ con có tỉnh táo hơn không?" Lam Vũ hỏi, giọng đầy hy vọng.
"Vệ Thục Trinh nói bà đã có thể mở mắt và nhận biết được xung quanh trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi," Bốc Vấn Sơn đáp, một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên gương mặt đầy nếp nhăn của ông. "Bà ấy đã nghe được bức thư con viết, và theo lời Vệ Thục Trinh kể lại, bà đã khóc rất nhiều, cả vì đau lòng lẫn tự hào về con."
Lam Vũ cảm thấy một sự ấm áp xen lẫn quyết tâm dâng trào trong lồng ngực. Dù thời gian vẫn còn eo hẹp, dù con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, ít nhất giờ đây cậu biết rằng nỗ lực của mình đã không hoàn toàn vô ích, rằng mẹ cậu vẫn còn đó, vẫn đang chờ đợi cậu hoàn thành lời hứa.
"Con sẽ tiếp tục chiến đấu," cậu nói, giọng chắc nịch không lay chuyển. "Con sẽ không dừng lại cho đến khi giành được toàn bộ giải thưởng và đưa mẹ ra khỏi khu cách ly lạnh lẽo đó vĩnh viễn, để bà được sống những ngày tháng còn lại trong tự do và ánh sáng thật sự."
Trong lúc đó, tại một góc khuất của khu vực hậu cần Đấu Trường Vực Thẳm, Nhiếp Tiệp Phong đứng đó, đang lặng lẽ quan sát toàn bộ cuộc trao đổi từ xa. Gương mặt cậu, vốn luôn tươi cười thân thiện, giờ đây mang một biểu cảm lạnh lùng hoàn toàn xa lạ, khác hẳn với hình ảnh người bạn thân thiết mà Lam Vũ vẫn luôn tin tưởng.
Tiệp Phong rút ra một thiết bị liên lạc nhỏ giấu kín trong tay áo, gửi đi một tin nhắn mã hóa ngắn gọn: "Mục tiêu đã nhận trợ cấp danh dự vòng năm. Đang chuẩn bị chuyển giao qua kênh liên lạc phụ. Yêu cầu chỉ thị tiếp theo."
Chỉ vài giây sau, một phản hồi hiện lên trên màn hình thiết bị: "Tiếp tục theo dõi sát sao. Chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo của kế hoạch. Đã đến lúc thu thập đủ thông tin để hành động dứt khoát."
Tiệp Phong tắt thiết bị, giấu nó trở lại vào tay áo, rồi bước ra khỏi góc khuất với nụ cười quen thuộc trở lại trên môi, hòa mình vào đám đông nhân viên hậu cần như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Không ai trong nhóm của Lam Vũ hay biết rằng, ngay từ những ngày đầu tiên khi Lam Vũ quyết định tham gia Đại Thí Luyện, Tiệp Phong đã âm thầm báo cáo mọi động tĩnh của cậu cho một đầu mối bí mật trong Tòa Thánh Quang Nguyên — một sự phản bội đã được cài cắm từ lâu, chờ đợi thời điểm thích hợp để phát huy tác dụng tàn khốc nhất.
Tối hôm đó, khi Lam Vũ trở về khu nghỉ ngơi thí sinh sau một ngày dài kiệt sức, cậu tình cờ gặp lại Tiệp Phong tại hành lang chung, người bạn thân đã lâu không có dịp gặp mặt kể từ khi cậu bước vào Đấu Trường Vực Thẳm.
"Lam Vũ!" Tiệp Phong gọi, nụ cười rạng rỡ như thường lệ. "Tao nghe tin mày lọt vào top hai vòng thi vừa rồi. Thật không thể tin được, mày đã thay đổi nhiều quá kể từ ngày rời khỏi Mỏ Hắc Thạch."
"Cảm ơn mày," Lam Vũ đáp, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành nở trên môi khi gặp lại người bạn cũ. "Không có sự giúp đỡ của mày với giấy tờ xuất nhập cảnh ngày đó, tao đã không có cơ hội này."
"Đó là chuyện nhỏ giữa anh em mà," Tiệp Phong xua tay, ánh mắt thoáng qua một tia gì đó khó nhận ra nếu không chú ý kỹ. "Này, tao nghe nói mày đang hẹn hò với cô gái mới đến tổ khai thác của chúng ta, cô nàng bí ẩn tên Tư Lam đúng không? Kể tao nghe về cô ấy đi."
Lam Vũ hơi khựng lại, một chút cảnh giác bản năng trỗi dậy dù cậu không thể lý giải rõ ràng lý do. "Cô ấy... là một người bạn tốt. Đã giúp đỡ tao rất nhiều trong suốt thời gian qua."
"Chỉ là bạn thôi à?" Tiệp Phong cười khẩy, ánh mắt dò xét. "Tao nghe đồn hai người thân thiết lắm mà. Cô ấy có kể gì về quá khứ của mình không? Tao tò mò lắm, một tù nhân bình thường mà lại giỏi giang đến vậy."
Lam Vũ cảm thấy một sự bất an mơ hồ trước những câu hỏi dồn dập ấy, nhưng cậu cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. "Tao không rõ nhiều về quá khứ của cô ấy. Chúng tao chỉ tập trung vào việc sống sót qua Đại Thí Luyện thôi."
"Ừ, cũng phải," Tiệp Phong gật đầu, nhanh chóng chuyển chủ đề như thể không có gì bất thường. "Thôi, tao phải quay lại làm việc đây. Chúc mày may mắn ở vòng thi tiếp theo nhé, anh em."
Khi Tiệp Phong rời đi, Lam Vũ đứng lặng một lúc, một cảm giác khó chịu mơ hồ len lỏi trong lòng mà cậu không thể gọi tên. Cậu tự nhủ có lẽ mình đang quá đa nghi sau những gì đã trải qua, nhưng lời cảnh báo của Tinh Nhược về việc cẩn trọng ngay cả với những người thân thiết nhất bỗng vang vọng trở lại trong tâm trí cậu, như một điềm báo mà cậu chưa đủ tỉnh táo để nhận ra đầy đủ mức độ nghiêm trọng.
Đêm đó, khi kể lại cuộc trò chuyện với Tinh Nhược trong buổi luyện tập bí mật, gương mặt cô thoáng chút căng thẳng. "Cậu ta hỏi những gì cụ thể?" Cô hỏi, giọng sắc lại đầy cảnh giác.
"Chỉ hỏi về cô thôi," Lam Vũ đáp, cố nhớ lại từng chi tiết. "Về quá khứ của cô, về mối quan hệ giữa chúng ta. Con nghĩ chỉ là tò mò bình thường của bạn bè thôi, nhưng không hiểu sao con vẫn thấy hơi bất an."
Tinh Nhược trầm ngâm một lúc lâu, ánh mắt cô ánh lên một sự tính toán sắc bén. "Trong công việc tình báo, sự tò mò quá mức về một người mới xuất hiện, đặc biệt là về quá khứ và các mối quan hệ, thường là dấu hiệu đầu tiên của việc thu thập thông tin có chủ đích. Tôi không muốn vội kết luận, nhưng cậu cần chú ý sát sao hơn đến mọi lời nói và hành động của Tiệp Phong từ giờ trở đi."
"Cô nghĩ cậu ấy có thể là gián điệp sao?" Lam Vũ hỏi, giọng không giấu được sự hoài nghi lẫn đau lòng trước khả năng ấy. "Chúng con đã lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cùng chia sẻ khẩu phần ăn ít ỏi, cùng chịu đựng những trận đòn roi của giám sát viên. Con không thể tin cậu ấy lại phản bội con."
"Tôi hiểu cảm giác của cậu," Tinh Nhược nói, giọng dịu lại đầy thấu hiểu. "Nhưng trong thế giới của Tòa Thánh, họ có đủ thời gian và nguồn lực để cài cắm người trong bất kỳ cộng đồng nào họ nghi ngờ, đôi khi từ hàng chục năm trước khi cần dùng đến. Tôi không nói chắc chắn Tiệp Phong là gián điệp, nhưng tôi mong cậu giữ một khoảng cách thận trọng nhất định, ít nhất cho đến khi chúng ta có thêm bằng chứng rõ ràng hơn."
Lam Vũ gật đầu, dù trong lòng cậu vẫn nặng trĩu một nỗi đau âm ỉ trước viễn cảnh người bạn thân nhất của mình có thể là kẻ phản bội. Cậu tự nhủ sẽ quan sát kỹ hơn, nhưng cũng hy vọng rằng linh cảm bất an của mình chỉ là một sự hiểu lầm đáng tiếc, chứ không phải điềm báo cho một sự phản bội sắp ập đến, đủ sức phá vỡ toàn bộ kế hoạch mà họ đã dày công xây dựng suốt nhiều tuần qua.