Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Năm ngày trôi qua trong sự chuẩn bị âm thầm. Mỗi đêm, sau giờ giới nghiêm, Lam Vũ lén trốn xuống một hầm bỏ hoang sâu trong lòng Mỏ Hắc Thạch, nơi Bốc Vấn Sơn đã từng dùng làm kho chứa dụng cụ cũ trước khi nó bị bỏ hoang vì mạch quặng đã cạn kiệt. Tại đó, ông lão bắt đầu truyền lại cho cậu những kỹ năng chiến đấu cơ bản mà ông còn nhớ được từ thời còn là chiến binh ở Thôn Tà Huy.

"Sức mạnh Chiến Thần Chi Lực không phải thứ con có thể triệu hồi theo ý muốn ngay từ đầu," Bốc Vấn Sơn giảng giải, tay cầm một thanh gỗ dài làm vũ khí luyện tập. "Nó chỉ trỗi dậy khi cơ thể và tinh thần con đạt đến một trạng thái cực hạn — khi con đối mặt với nguy hiểm tột cùng, hoặc khi cảm xúc trong con dâng trào đến đỉnh điểm. Lần con đỡ tảng đá trong hầm, đó là vì bản năng sinh tồn và nỗi sợ mất đi đồng đội đã kích hoạt nó, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi."

"Vậy làm sao con có thể kiểm soát được nó một cách chủ động?" Lam Vũ hỏi, mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo sau nhiều giờ luyện tập.

"Đó là điều ta không thể dạy con trong vài ngày," Bốc Vấn Sơn thừa nhận, giọng có chút bất lực. "Ngay cả những chiến binh dòng máu Chiến Thần thật sự ở Thôn Tà Huy ngày xưa cũng phải mất nhiều năm rèn luyện mới làm chủ được sức mạnh của mình. Điều duy nhất ta có thể giúp con là rèn luyện phản xạ, sức bền, và ý chí — những nền tảng để khi sức mạnh ấy trỗi dậy, con không bị nó nuốt chửng mà mất kiểm soát."

Trong khi đó, Tinh Nhược cũng bắt đầu tham gia vào các buổi luyện tập, mang đến những kỹ thuật chiến đấu hoàn toàn khác biệt — nhanh, gọn, tập trung vào việc tận dụng điểm yếu của đối thủ thay vì đối đầu trực diện bằng sức mạnh thô. Cô dạy Lam Vũ cách đọc chuyển động của đối phương, cách né tránh đòn tấn công bằng những bước di chuyển tối thiểu, cách tận dụng địa hình để tạo lợi thế.

"Trong Đấu Trường Vực Thẳm, sức mạnh thôi chưa đủ," cô nói, trong lúc hướng dẫn cậu một thế né đòn. "Đối thủ của cậu sẽ là những kẻ có Linh Cốt, được huấn luyện từ nhỏ, có kinh nghiệm chiến đấu thật sự. Cậu phải thông minh hơn họ, phải biết khi nào nên tấn công, khi nào nên rút lui, khi nào nên giả vờ yếu thế để dụ đối thủ sơ hở."

"Cô học được những điều này ở đâu vậy?" Lam Vũ hỏi, không kìm được tò mò trong lúc nghỉ giải lao.

Tinh Nhược ngồi xuống một tảng đá gần đó, ánh mắt nhìn xa xăm vào bóng tối của hầm bỏ hoang. "Tôi từng phục vụ trong một lực lượng chiến đấu, nhiều năm trước. Chúng tôi chiến đấu vì một lý tưởng mà tôi vẫn còn tin tưởng đến bây giờ — quyền được tự quyết số phận của chính mình, không bị áp đặt bởi bất kỳ hệ thống phân tầng giả tạo nào."

"Lực lượng nào vậy?" Lam Vũ hỏi tiếp.

Tinh Nhược im lặng một lúc lâu, như đang cân nhắc xem có nên tiết lộ thêm hay không. "Chưa phải lúc để nói tên. Nhưng tôi hứa, khi cậu cần biết, tôi sẽ nói hết."

Lam Vũ không ép buộc, dù trong lòng câu hỏi vẫn còn treo lơ lửng. Cậu đã học được cách tôn trọng ranh giới của người khác, có lẽ vì chính cậu cũng đang mang trong mình một bí mật lớn không kém.

Đến ngày thứ năm, Tinh Nhược mang đến một thiết bị nhỏ, hình dạng giống một chiếc vòng đeo tay mỏng, được ngụy trang khéo léo dưới lớp vải quấn tay như băng bó vết thương.

"Đây là thiết bị giả lập tín hiệu Linh Cốt," cô giải thích, đưa cho Lam Vũ. "Nó sẽ phát ra tín hiệu sinh trắc học giả khi máy quét ở cổng Đấu Trường Vực Thẳm kiểm tra. Nhưng nó chỉ có hiệu lực trong khoảng sáu giờ, sau đó pin năng lượng sẽ cạn và tín hiệu sẽ biến mất. Cậu phải đăng ký và qua được vòng kiểm tra đầu tiên trong khung thời gian đó."

Lam Vũ cầm lấy thiết bị, cảm nhận trọng lượng nhẹ tênh của nó trong lòng bàn tay, nhưng biết rằng nó mang theo cả tương lai và mạng sống của cậu.

"Nếu bị phát hiện thì sao?" Cậu hỏi, giọng có chút run rẩy dù cố giữ vẻ bình tĩnh.

"Thì cả ba chúng ta đều sẽ gặp nguy hiểm lớn," Tinh Nhược đáp thẳng thắn, không giấu diễm sự thật tàn khốc. "Nhưng tôi đã kiểm tra kỹ thiết bị này, nó được chế tạo bởi một trong những kỹ thuật viên giỏi nhất mà tôi từng biết. Tỷ lệ thành công không phải tuyệt đối, nhưng đủ cao để đáng để mạo hiểm."

Bốc Vấn Sơn, đứng quan sát từ đầu đến cuối, cuối cùng lên tiếng. "Con đã sẵn sàng để đánh cược mạng sống của mình chưa, Lam Vũ?"

Lam Vũ nhìn thiết bị trong tay, rồi nhìn sang hai người đang đứng cạnh mình — một ông lão đã hy sinh cả cuộc đời để bảo vệ bí mật của gia đình cậu, và một cô gái bí ẩn đã không ngần ngại đặt mình vào vòng nguy hiểm chỉ để giúp cậu, dù động cơ thật sự của cô vẫn còn là một ẩn số.

"Con đã sẵn sàng từ lâu rồi," cậu đáp, giọng chắc nịch không chút do dự. "Mẹ con không còn nhiều thời gian nữa. Nếu con không hành động bây giờ, dù có sợ hãi đến đâu, con sẽ hối hận cả đời."

Đêm hôm đó, ba người cùng nhau lên kế hoạch chi tiết cho ngày đăng ký tham gia Đại Thí Luyện, dự kiến diễn ra sau đúng một tuần nữa tại trạm đăng ký chính thức đặt tại cổng vào Đấu Trường Vực Thẳm. Tinh Nhược vẽ sơ đồ đường đi từ Mỏ Hắc Thạch đến đấu trường trên nền đất bụi bằng một cây que nhỏ, chỉ ra những điểm kiểm soát an ninh cần phải vượt qua và cách né tránh sự chú ý của các Thánh Vệ tuần tra.

"Chúng ta sẽ đi vào lúc thay ca giám sát, khoảng năm giờ sáng," cô nói. "Đó là thời điểm an ninh lỏng lẻo nhất trong ngày."

"Nhiếp Tiệp Phong có thể giúp chúng ta không?" Lam Vũ hỏi, nghĩ đến người bạn thân đã cùng cậu làm việc trong hầm suốt nhiều năm qua. "Cậu ấy có quyền truy cập vào một số hồ sơ hành chính của tổ khai thác, có thể giúp làm giả giấy tờ xuất nhập cảnh tạm thời."

Tinh Nhược thoáng chút do dự. "Cậu tin tưởng người này đến mức nào?"

"Tuyệt đối," Lam Vũ đáp không chút chần chừ. "Chúng con lớn lên cùng nhau trong tổ khai thác này từ khi còn nhỏ. Cậu ấy chưa từng phản bội con lần nào."

Tinh Nhược gật đầu, dù ánh mắt cô vẫn thoáng chút cân nhắc thận trọng, một thói quen nghề nghiệp đã ăn sâu vào bản năng của cô sau nhiều năm hoạt động trong bóng tối. "Được. Nhưng hãy cẩn thận, đừng để cậu ấy biết quá nhiều chi tiết. Càng ít người biết kế hoạch đầy đủ, càng an toàn cho tất cả chúng ta."

Sáng hôm sau, Lam Vũ tìm đến Tiệp Phong trong giờ nghỉ giữa ca, kể lại một phần kế hoạch — rằng cậu sẽ tìm cách tham gia Đại Thí Luyện để giành lấy Tinh Thạch Cực Quang cứu mẹ, nhưng giấu đi chi tiết về thiết bị giả lập tín hiệu Linh Cốt và sự tham gia của Tinh Nhược.

Tiệp Phong nghe xong, gương mặt biến sắc. "Mày điên rồi! Nếu bị phát hiện, mày sẽ chết ngay tại chỗ!"

"Tao biết," Lam Vũ đáp, giọng bình tĩnh đến kỳ lạ. "Nhưng mẹ tao không còn nhiều thời gian. Tao cần mày giúp tao làm giấy tờ xuất nhập cảnh tạm thời để có thể rời khỏi khu sinh hoạt vào sáng sớm mà không bị nghi ngờ."

Tiệp Phong im lặng hồi lâu, ánh mắt đầy giằng xé giữa nỗi lo lắng cho bạn và tình nghĩa nhiều năm gắn bó. Cuối cùng, cậu thở dài, gật đầu. "Được. Tao sẽ giúp mày, vì mày là anh em của tao. Nhưng mày phải hứa, nếu có chuyện gì không ổn, mày phải bỏ chạy ngay lập tức, đừng cố chấp."

"Tao hứa," Lam Vũ đáp, siết chặt vai người bạn thân, không hề hay biết rằng lời hứa ấy, và cả sự tin tưởng tuyệt đối cậu đặt vào Tiệp Phong, sẽ trở thành một trong những vết nứt nguy hiểm nhất trên con đường phía trước.

Những ngày còn lại trước khi lên đường, buổi luyện tập trong hầm bỏ hoang trở nên gấp gáp hơn bao giờ hết. Bốc Vấn Sơn dạy cậu cách thở để ổn định nhịp tim khi đối mặt nguy hiểm, cách phân bổ sức lực để không kiệt sức giữa chừng một trận đấu kéo dài. Tinh Nhược, ngược lại, tập trung rèn cho cậu khả năng phán đoán tâm lý đối thủ — đọc ánh mắt, dáng đứng, nhịp thở của người khác để đoán trước đòn tấn công.

"Ở Đấu Trường Vực Thẳm, phần lớn đối thủ của cậu sẽ đến từ những gia tộc quý tộc quen được nuông chiều," cô nói trong một buổi tối luyện tập, khi cả hai ngồi nghỉ giữa những nhịp thở gấp gáp. "Họ mạnh, nhưng kiêu ngạo. Họ quen chiến thắng dễ dàng, quen được đối thủ run sợ trước danh tiếng gia tộc. Điểm yếu lớn nhất của họ chính là sự tự mãn đó."

"Còn điểm yếu của cô là gì?" Lam Vũ hỏi đột ngột, nửa đùa nửa thật.

Tinh Nhược khựng lại một giây, rồi khẽ cười, một nụ cười thoáng buồn. "Có lẽ là tin tưởng quá nhiều vào những người tôi không nên tin tưởng. Bài học đó tôi đã trả giá rất đắt."

Lam Vũ không hỏi thêm, nhưng cậu ghi nhớ câu nói ấy, tự hứa với lòng sẽ không bao giờ trở thành một trong những nỗi đau mà cô từng gánh chịu.

Buổi tối trước ngày lên đường, Bốc Vấn Sơn dẫn Lam Vũ đến gần cánh cửa thép của khu cách ly, nơi mẹ cậu vẫn đang bị giam giữ. Ông không thể đưa cậu vào trong, nhưng ông đứng cùng cậu ở khoảng cách xa nhất có thể nhìn thấy ánh đèn yếu ớt hắt ra từ khe cửa.

"Ngày mai con sẽ lên đường," Bốc Vấn Sơn nói khẽ, như đang nói với chính căn phòng phía sau cánh cửa thép ấy hơn là với Lam Vũ. "Nếu bà nhà có thể nghe thấy, ta tin bà sẽ tự hào về con, dù bà có lẽ sẽ mắng con vì quá liều lĩnh."

Lam Vũ đứng lặng nhìn cánh cửa thép lạnh lẽo, lòng dâng lên một quyết tâm còn mãnh liệt hơn bao giờ hết. "Con sẽ mang Tinh Thạch Cực Quang về cho mẹ, bác Vấn Sơn ạ. Con hứa."

Bảy ngày sau đó trôi qua trong sự chuẩn bị căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Đến rạng sáng ngày định mệnh, khi ca giám sát vừa thay đổi, ba bóng người lặng lẽ rời khỏi khu sinh hoạt của Mỏ Hắc Thạch, hướng về phía Đấu Trường Vực Thẳm sừng sững hiện lên phía chân trời nhân tạo, nơi số phận của Lam Vũ sắp bước sang một chương hoàn toàn mới.

Đã sao chép liên kết chương