Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Lưỡi kiếm lao tới. Lam Vũ xoay người, không né hoàn toàn — cậu học được điều đó từ chính những trận chiến trước: đôi khi nhận một vết thương nhỏ để tạo ra cơ hội lớn còn tốt hơn né tránh hoàn hảo mà mất thế.

Lưỡi kiếm cứa qua sườn cậu. Đau. Nhưng cậu đã ở đúng vị trí cần thiết.

Cậu chộp lấy cổ tay Kỳ Hàn Ngự, xoay mạnh, dùng chính đà lao của hắn để hất cả hai người về phía rìa vực. Kỳ Hàn Ngự mất thăng bằng trước. Một tay hắn víu được thành sàn đấu còn sót lại. Lam Vũ đứng vững, nhìn xuống hắn đang treo lơ lửng bên miệng vực thẳm không đáy.

"Cứu ta," Kỳ Hàn Ngự nói, giọng lần đầu tiên run rẩy, không còn chút lạnh lùng nào.

Lam Vũ nhìn hắn. Chỉ một giây. Rồi cậu cúi xuống, nắm lấy tay hắn, kéo lên.

"Ta không giết người đã bỏ vũ khí," cậu nói, thở hổn hển. "Kể cả khi người đó vừa cố giết ta."

Kỳ Hàn Ngự nằm đó một lúc lâu, ngực phập phồng, ánh mắt nhìn lên bầu trời nhân tạo phía trên đấu trường như thể đang thấy nó lần đầu tiên trong đời. Suốt bao năm huấn luyện để trở thành một cỗ máy giết người hoàn hảo, chưa từng có ai cho hắn một lựa chọn nào khác ngoài mệnh lệnh.

"Tại sao?" Hắn hỏi, giọng khàn đặc. "Ta đã cố giết ngươi hai lần."

"Vì ta không muốn trở thành giống những kẻ đã ra lệnh cho ngươi," Lam Vũ đáp. "Giết một kẻ đã ngã xuống không chứng minh được gì, ngoài việc ta cũng tàn nhẫn như họ."

Kỳ Hàn Ngự nằm vật ra sàn đấu, nhìn Lam Vũ với ánh mắt không thể tin nổi. Đám đông khán giả, vẫn đang xem qua màn hình cùng với đoạn tài liệu tố cáo Kha Bạch Vân, chứng kiến toàn bộ khoảnh khắc ấy. Tiếng vỗ tay lẻ tẻ vang lên, rồi lan rộng thành một làn sóng không thể ngăn cản.

Nhưng Lam Vũ không có thời gian tận hưởng chiến thắng. Thiết bị liên lạc trong túi rung lên lần nữa. Tin nhắn từ Bốc Vấn Sơn: "Giờ hoặc không bao giờ. Đội của Chử Doanh Phong đã áp sát khu giam giữ. Cần con tạo tiếng động ở đấu trường chính để phân tán lực lượng Thánh Vệ."

Lam Vũ hiểu ngay. Đây là thời điểm. Cậu quay về phía khán đài, nơi Cung Thiết Ưng đang gào thét ra lệnh, nơi hàng chục Thánh Vệ đang cố gắng lấy lại quyền kiểm soát tình hình.

"Cung Thiết Ưng!" Cậu hét lên, giọng vang khắp đấu trường nhờ hệ thống loa vẫn chưa bị cắt hoàn toàn. "Ông đã tra tấn một người vô tội chỉ để bảo vệ một lời dối trá! Ông có dám xuống đây đối mặt với ta không?"

Lời khiêu khích ấy, cùng với sự phẫn nộ đang dâng cao của đám đông, buộc Cung Thiết Ưng phải hành động. Gã ra lệnh cho phần lớn lực lượng Thánh Vệ tại chỗ tập trung áp chế đấu trường chính, đúng như tính toán của Bốc Vấn Sơn.

Ở phía bên kia Đấu Trường Vực Thẳm, khu giam giữ biệt lập giờ chỉ còn lại một đội canh gác mỏng. Đội biệt kích của Chử Doanh Phong, đã ẩn náu nhiều ngày dưới vỏ bọc thương nhân, hành động ngay lập tức.

Họ áp sát không một tiếng động, vô hiệu hóa từng lính canh bằng kỹ thuật cận chiến chính xác. Chử Doanh Phong đích thân dẫn đầu, phá cửa phòng giam nơi Tinh Nhược bị trói.

"Thống lĩnh," Tinh Nhược thì thầm, mắt mở to kinh ngạc khi nhận ra người chỉ huy cũ của mình. "Ông... ông vẫn còn nhớ đến tôi sao?"

"Chúng tôi chưa bao giờ tin cô phản bội," Chử Doanh Phong nói, cắt dây trói cho cô bằng chính tay mình, giọng ông nghẹn lại vì xúc động dồn nén suốt nhiều năm. "Ngày cô 'chết' trong vụ nổ ở Vành Đai Tro Lạnh, ta đã tự tay lục soát từng mảnh vỡ, tìm kiếm thi thể cô suốt ba ngày ba đêm mà không tin nổi cô đã ra đi. Khi tin đồn về kẻ phản bội lan ra, ta là người đầu tiên phản đối, nhưng khi đó ta không có bằng chứng, chỉ có niềm tin."

"Cảm ơn ông," Tinh Nhược nói, giọng run lên, "vì đã không từ bỏ niềm tin đó."

"Cả hạm đội đã chờ ngày này suốt nhiều năm," Chử Doanh Phong nói, đứng dậy, ra hiệu cho đội biệt kích chuẩn bị rút lui. "Đi thôi, chúng ta không có nhiều thời gian. Lam Vũ đang cần cô ngay lúc này, và toàn bộ kế hoạch chỉ thành công nếu chúng ta di chuyển đủ nhanh trước khi lực lượng tăng viện của Tòa Thánh kịp phản ứng."

Tinh Nhược đứng dậy, cơ thể còn yếu vì nhiều ngày bị giam cầm, nhưng ý chí cô không hề suy giảm. "Đưa tôi đến đấu trường chính. Lam Vũ cần tôi."

Trong lúc đó, tại đấu trường chính, Cung Thiết Ưng cuối cùng cũng đối mặt trực tiếp với Lam Vũ, vũ khí năng lượng trong tay. "Ngươi nghĩ vài lời khiêu khích có thể cứu ngươi sao, tên trống Cốt?" Gã gầm lên, lao tới tấn công.

Lam Vũ né tránh, phản công. Trận chiến giữa họ không kéo dài — sức mạnh Chiến Thần Chi Lực của Lam Vũ, giờ đã được tôi luyện qua sáu vòng thi sinh tử, vượt xa khả năng của một cai ngục quen trấn áp những kẻ yếu thế hơn mình. Chỉ vài phút sau, Cung Thiết Ưng đã quỳ gối, vũ khí văng ra xa, không còn khả năng chiến đấu.

"Ta đầu hàng!" Gã hét lên, hoảng loạn khi nhận ra tình thế đã hoàn toàn đảo ngược.

Lam Vũ đứng nhìn xuống kẻ đã từng khinh miệt cậu là "trống Cốt hạ đẳng", đã từng ra lệnh trừng phạt cả tổ khai thác chỉ vì một lỗi nhỏ của cậu, giờ đây đang quỳ gối run rẩy trước mặt cậu. Cậu không cảm thấy khoái cảm trả thù như cậu từng tưởng tượng, chỉ có một sự trống rỗng lạ lùng, như thể việc hạ gục một kẻ tay sai chỉ càng cho thấy rõ hơn kẻ chủ mưu thật sự vẫn còn nguyên vẹn quyền lực.

"Trói hắn lại," Lam Vũ nói với một trong những Thánh Vệ vừa đầu hàng, giọng không còn chút giận dữ, chỉ còn sự mệt mỏi của một người đã chiến đấu quá lâu. "Hắn sẽ phải trả lời trước pháp luật, không phải trước nắm đấm của ta."

Đúng lúc ấy, một tiếng động vang lên từ lối vào đấu trường. Tinh Nhược xuất hiện, sát cánh cùng Chử Doanh Phong và đội biệt kích Hạm Đội Tự Do, tất cả đều mang theo huy hiệu quen thuộc mà nhiều người lớn tuổi trong đám đông vẫn còn nhớ từ những năm tháng chiến tranh giành tự do.

"Tinh Nhược!" Lam Vũ hét lên, chạy về phía cô, quên cả vết thương trên người.

Họ ôm chầm lấy nhau giữa đấu trường, giữa hàng triệu ánh mắt đang dõi theo qua màn hình khắp dải ngân hà. Đó không phải khoảnh khắc dành cho sự lãng mạn — đó là khoảnh khắc của một lời tuyên bố không lời rằng, cuối cùng, sự thật và tình yêu đã cùng nhau đứng vững trước bạo quyền.

"Con ổn không?" Lam Vũ hỏi, tay run rẩy chạm vào những vết bầm tím trên cổ tay cô, dấu vết của những ngày bị giam cầm.

"Tôi ổn," Tinh Nhược đáp, siết chặt tay cậu. "Nhưng mẹ cậu thì không. Bốc Vấn Sơn đã báo cho tôi ngay khi đội biệt kích tiếp cận. Vệ Thục Trinh nói bà đã rơi vào trạng thái nguy kịch trong vài giờ qua."

Tim Lam Vũ thắt lại. Nhưng cậu không có thời gian để suy sụp. "Chúng ta sẽ giải quyết chuyện này trước, rồi lập tức đưa Tinh Thạch Cực Quang đến chỗ mẹ. Con hứa."

Bốc Vấn Sơn, vừa chạy đến từ phòng điều khiển sau khi hoàn thành nhiệm vụ phá sóng, thở hổn hển hòa vào nhóm nhỏ đang tụ lại giữa đấu trường. "Ta đã gửi tín hiệu khẩn đến Vệ Thục Trinh, dặn bà cầm cự bằng mọi giá cho đến khi chúng ta có thể gửi liều đầy đủ. Nhưng thời gian không còn nhiều nữa."

"Tất cả những gì chúng ta cần đã có mặt tại đây," Tinh Nhược nói, ánh mắt cô quét qua đấu trường — bằng chứng đã được phát sóng, đồng minh đã có mặt, kẻ thù đã lộ diện. "Chỉ còn một việc cuối cùng phải hoàn thành."

Nhưng ngay khi tưởng chừng mọi thứ đã kết thúc, một giọng nói vang lên từ lối vào đối diện của đấu trường — giọng nói trầm thấp, uy nghiêm, chưa từng vang lên trực tiếp trước công chúng trong suốt nhiều thập kỷ.

"Màn trình diễn thú vị đấy," Kha Bạch Vân nói, bước ra từ bóng tối, khoác lên mình bộ lễ phục trắng viền vàng lộng lẫy, ánh mắt lạnh lùng quét qua toàn bộ đấu trường. "Nhưng các ngươi quên mất một điều quan trọng. Ta chưa từng cần đến Cung Thiết Ưng hay Kỳ Hàn Ngự để giải quyết vấn đề này."

Tay hắn nâng lên một chiếc hộp nhỏ phát ra ánh sáng đỏ thẫm kỳ lạ. Huyết Ấn Chiến Thần.

"Đã đến lúc ta tự mình kết thúc chuyện này," hắn nói, giọng vang vọng khắp đấu trường im lặng đến rợn người.

Đám đông, chỉ vài phút trước còn hò reo phẫn nộ, giờ chìm trong một sự im lặng nặng nề. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử được ghi chép, Đại Giáo chủ Kha Bạch Vân xuất hiện trực tiếp trước công chúng mà không qua bất kỳ lớp màn hình hay đại diện nào. Sự xuất hiện ấy, thay vì trấn an, lại càng khiến bầu không khí thêm phần ngột ngạt, như thể chính bóng tối cũng đang nín thở chờ đợi.

Lam Vũ đứng thẳng, một tay vẫn ôm lấy Tinh Nhược, mắt nhìn thẳng vào kẻ đã ra lệnh tàn sát cả quê hương cậu. Không còn sợ hãi. Chỉ còn một sự bình tĩnh lạnh lùng của người đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt nhiều tuần qua.

"Vậy thì đến đây," Lam Vũ nói, giọng vang khắp đấu trường. "Đến đây và tự mình trả lời trước tất cả những người đang lắng nghe, tại sao ông đã giết cả một ngôi làng chỉ để chiếm đoạt một cổ vật."

Đã sao chép liên kết chương