Chương 12
Chương 12 — Ngoài Dải Ngân Hà: Người Thợ Mỏ Hóa Thần Chiến Tranh
Vòng thi thứ tư của Đại Thí Luyện được công bố mang tên "Mê Cung Băng Giá" — một khu vực thi đấu khổng lồ được làm lạnh xuống nhiệt độ cực đoan, mô phỏng địa hình một hành tinh băng giá xa xôi, với những lối đi chằng chịt như mê cung, đầy rẫy cạm bẫy ẩn giấu dưới lớp băng mỏng manh có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Cung Thiết Ưng, dù không trực tiếp có mặt tại Đấu Trường Vực Thẳm, đã nhận được chỉ thị đặc biệt từ Hội Đồng Trưởng Lão Quang Nguyên, được truyền đạt qua một kênh liên lạc mã hóa riêng biệt. Gã đọc đi đọc lại mệnh lệnh, một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi khi nhận ra cơ hội để lập công lớn với Tòa Thánh.
"Kỳ Hàn Ngự," gã gọi qua thiết bị liên lạc, giọng đầy quyền uy. "Ngươi đã nhận được chỉ thị từ Hội Đồng chưa?"
Một giọng nói lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao đáp lại từ đầu dây bên kia. "Đã nhận. Loại bỏ thí sinh mang mã số HT-2290 trong vòng thi Mê Cung Băng Giá, dưới danh nghĩa tai nạn thi đấu. Nhiệm vụ đơn giản."
Kỳ Hàn Ngự, một Thánh Vệ tinh nhuệ được huấn luyện đặc biệt để thực hiện những nhiệm vụ đòi hỏi sự kín đáo tuyệt đối, đã được bí mật đưa vào danh sách thí sinh tham gia vòng thi dưới một thân phận giả, với nhiệm vụ duy nhất là đảm bảo Lam Vũ không thể sống sót ra khỏi mê cung băng giá.
Sáng hôm sau, khi Lam Vũ cùng hàng trăm thí sinh khác tập trung tại cửa vào khu vực thi đấu, cậu cảm nhận một luồng khí lạnh buốt thấu xương ngay cả khi chỉ mới đứng ở ngoài cửa. Tinh Nhược, đứng lẫn trong đám đông khán giả gần đó, ánh mắt cô không rời khỏi cậu một giây nào, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết của khu vực thi đấu mà cô có thể quan sát được từ xa.
"Hãy nhớ những gì tôi đã dặn," cô thì thầm khi có cơ hội đi ngang qua cậu trong lúc chờ đợi. "Tin vào bản năng của cậu, đừng vội tin bất kỳ ai cậu gặp trong mê cung, kể cả những người tự xưng là đồng minh."
Lam Vũ gật đầu, bước vào cửa mê cung cùng đợt thí sinh đầu tiên. Bên trong, không khí lạnh đến mức mỗi hơi thở đều tạo thành một làn khói trắng mỏng manh trước mặt. Những bức tường băng cao vút vươn lên hai bên, phản chiếu ánh sáng xanh nhạt kỳ ảo, tạo nên một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa đầy đe dọa.
Cậu di chuyển thận trọng qua từng lối đi, ghi nhớ những kỹ thuật quan sát địa hình Tinh Nhược đã dạy, tránh những khu vực băng có dấu hiệu nứt vỡ hoặc mỏng manh bất thường. Xung quanh cậu, thỉnh thoảng vang lên tiếng hét của những thí sinh khác rơi vào bẫy băng sụp, bị hệ thống mô phỏng ngay lập tức loại khỏi cuộc thi bằng một luồng ánh sáng đỏ quét qua người họ.
Đi sâu vào giữa mê cung, Lam Vũ bắt đầu cảm nhận một sự bất an mơ hồ, như có ai đó đang theo dõi từng bước chân cậu từ trong bóng tối của những bức tường băng. Cậu dừng lại, lắng nghe, nhưng chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua các khe băng và tiếng bước chân xa xăm của những thí sinh khác.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện từ sau một khúc quanh, một thí sinh nam cao lớn, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, ánh mắt sắc như dao. Đó chính là Kỳ Hàn Ngự, đang trà trộn dưới thân phận một thí sinh bình thường.
"Cậu là HT-2290 phải không?" Hắn hỏi, giọng đều đều không cảm xúc.
"Đúng vậy," Lam Vũ đáp, cảnh giác giữ khoảng cách. "Có chuyện gì không?"
"Không có gì," Kỳ Hàn Ngự đáp, một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi hắn, lạnh lẽo đến rợn người. "Chỉ là tò mò về thí sinh đã gây chú ý lớn ở vòng thi trước thôi."
Lam Vũ cảm nhận rõ một luồng nguy hiểm tỏa ra từ người đối diện, bản năng sinh tồn mách bảo cậu phải rời đi ngay lập tức. Cậu định quay người bước đi, nhưng Kỳ Hàn Ngự đã nhanh chóng chặn đường, tay áo hắn khẽ động đậy, để lộ một lưỡi dao mỏng được giấu kín, phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo của mê cung băng.
"Xin lỗi," hắn nói, giọng vẫn đều đều như đang nói về thời tiết. "Nhưng đây là nhiệm vụ của ta."
Lưỡi dao lao tới với tốc độ kinh hoàng, nhắm thẳng vào cổ họng Lam Vũ. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, phản xạ được rèn luyện suốt nhiều tuần qua đã cứu mạng cậu — cậu nghiêng người né tránh trong gang tấc, cảm nhận lưỡi dao sượt qua vai, để lại một vết cắt rớm máu.
"Ngươi là ai?" Lam Vũ hét lên, lùi lại, tay ôm chặt vết thương đang chảy máu.
"Một người được cử đến để đảm bảo ngươi không bao giờ rời khỏi mê cung này còn sống," Kỳ Hàn Ngự đáp, giọng lạnh băng, tiếp tục lao tới với những đòn tấn công chính xác và tàn nhẫn.
Lam Vũ buộc phải vận dụng toàn bộ những gì đã học được để né tránh, nhưng khoảng cách về kỹ năng và kinh nghiệm chiến đấu giữa cậu và một Thánh Vệ tinh nhuệ được huấn luyện chuyên nghiệp là quá rõ ràng. Cậu bị dồn vào một góc mê cung, lưng ép sát vào bức tường băng lạnh buốt, không còn đường lui.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, khi lưỡi dao của Kỳ Hàn Ngự lao tới nhát cuối cùng, hình ảnh mẹ cậu, hình ảnh Bốc Vấn Sơn, hình ảnh Tinh Nhược đang chờ đợi bên ngoài mê cung hiện lên rõ ràng trong tâm trí Lam Vũ. Một cơn thịnh nộ và quyết tâm sinh tồn mãnh liệt bùng lên, luồng hơi ấm quen thuộc lan tỏa khắp cơ thể cậu, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đó.
Cậu chụp lấy cổ tay Kỳ Hàn Ngự trong tích tắc, ngăn chặn lưỡi dao chỉ cách cổ họng mình vài phân, rồi dùng sức mạnh vượt xa giới hạn thông thường, bẻ ngược cổ tay hắn. Tiếng xương rạn vỡ vang lên, Kỳ Hàn Ngự lần đầu tiên để lộ một biểu cảm đau đớn thoáng qua trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng vô cảm.
"Không thể nào," hắn thì thầm, lùi lại, ánh mắt đầy kinh ngạc xen lẫn cảnh giác. "Sức mạnh này..."
Nhưng trước khi hắn kịp phản ứng thêm, một tiếng còi báo động vang lên khắp mê cung, thông báo thời gian thi đấu đã kết thúc cho đợt thí sinh đầu tiên. Hệ thống giám sát tự động can thiệp, buộc tất cả các cuộc giao tranh phải dừng lại ngay lập tức để đánh giá kết quả vòng thi.
Kỳ Hàn Ngự, nhận ra cơ hội đã mất, ném cho Lam Vũ một ánh mắt đầy hăm dọa trước khi lặng lẽ rút lui vào bóng tối của mê cung, hòa lẫn vào đám đông thí sinh đang được sơ tán ra ngoài theo quy định.
Lam Vũ đứng đó, thở hổn hển, vai vẫn còn rớm máu, toàn thân run rẩy vì dư chấn của trận chiến sinh tử vừa trải qua. Cậu biết, đây không phải một thí sinh bình thường, mà là một sát thủ được cử đến với mục đích duy nhất là lấy mạng cậu — và điều đó có nghĩa là, linh cảm của Tinh Nhược đã hoàn toàn chính xác.
Khi được đưa ra khỏi mê cung cùng đợt thí sinh sống sót, Lam Vũ nhanh chóng tìm đến khu vực Tinh Nhược đang chờ, gương mặt cô tái nhợt vì lo lắng khi thấy vết thương trên vai cậu.
"Chuyện gì đã xảy ra?" Cô hỏi gấp gáp, kéo cậu vào một góc khuất để kiểm tra vết thương.
"Có người tấn công con trong mê cung," Lam Vũ đáp, giọng vẫn còn run vì dư chấn. "Một Thánh Vệ trà trộn làm thí sinh. Hắn nói đó là nhiệm vụ của hắn, ám chỉ có ai đó đã cử hắn đến để giết con."
Ánh mắt Tinh Nhược tối sầm lại, một sự phẫn nộ lạnh lùng thay thế cho vẻ lo lắng ban đầu. "Đúng như tôi lo sợ. Tòa Thánh đã quyết định loại bỏ cậu. Từ giờ trở đi, mỗi vòng thi sẽ còn nguy hiểm hơn gấp bội."
Cô nhanh chóng lấy ra một hộp cứu thương nhỏ giấu trong áo, bắt đầu băng bó vết thương trên vai Lam Vũ với động tác thành thạo của người đã quen xử lý thương tích chiến trường. "Vết cắt không sâu lắm, nhưng cần khử trùng ngay để tránh nhiễm trùng. Cậu may mắn né được đúng lúc, chỉ chậm một khắc thôi là lưỡi dao đã cắt trúng động mạch cổ."
"Hắn gọi đó là 'nhiệm vụ'," Lam Vũ nói, giọng vẫn còn run rẩy vì cơn giận đang dâng lên thay thế nỗi sợ hãi. "Như thể mạng sống của con chỉ là một mục tiêu cần hoàn thành trong danh sách công việc của hắn."
"Đó chính xác là cách những Thánh Vệ tinh nhuệ được huấn luyện để suy nghĩ," Tinh Nhược đáp, giọng cay đắng. "Tôi từng chạm trán với vài người trong số họ khi còn phục vụ Hạm Đội Tự Do. Họ được đào tạo để loại bỏ mọi cảm xúc, xem mỗi nhiệm vụ ám sát chỉ là một phép tính logic đơn giản."
Bốc Vấn Sơn, khi nghe tin qua lời kể vội vàng của Tinh Nhược ngay tối hôm đó, gương mặt ông biến sắc, đôi tay run lên vì phẫn nộ lẫn sợ hãi. "Ta đã lo sợ chuyện này sẽ xảy ra, nhưng không ngờ họ hành động nhanh đến vậy. Con phải rút khỏi Đại Thí Luyện ngay, Lam Vũ. Mạng sống của con quan trọng hơn bất kỳ mục tiêu nào."
"Con không thể rút lui," Lam Vũ đáp, giọng kiên quyết dù vết thương trên vai vẫn còn đau nhức. "Nếu con rút lui bây giờ, mẹ con sẽ không bao giờ có được Tinh Thạch Cực Quang, và sự thật về Thôn Tà Huy sẽ mãi mãi bị chôn vùi. Con thà chết trong lúc chiến đấu vì điều đó, còn hơn sống mà bỏ cuộc giữa chừng."
Tinh Nhược nhìn cậu hồi lâu, ánh mắt cô vừa lo lắng vừa ẩn chứa một sự nể phục sâu sắc trước quyết tâm không lay chuyển ấy. "Nếu cậu đã quyết định tiếp tục, chúng ta cần thay đổi chiến lược. Từ giờ, tôi sẽ cố gắng bám sát cậu gần hơn trong mỗi vòng thi, dù phải mạo hiểm lộ diện. Và Bốc Vấn Sơn, bác cần tìm cách xác định danh tính thật của Kỳ Hàn Ngự, để chúng ta biết được hắn còn có thể xuất hiện trở lại dưới vỏ bọc nào khác hay không."
"Ta sẽ cố hết sức," Bốc Vấn Sơn đáp, dù giọng ông vẫn còn nặng trĩu lo âu. "Nhưng các con phải hứa với ta, nếu tình huống trở nên quá nguy hiểm, phải biết khi nào cần rút lui để bảo toàn mạng sống, để còn cơ hội chiến đấu tiếp vào ngày mai."
Cả Lam Vũ và Tinh Nhược đều gật đầu, dù trong lòng cả ba người đều hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc lưỡi dao của Kỳ Hàn Ngự sượt qua vai Lam Vũ trong mê cung băng giá, cuộc chiến giữa họ và Tòa Thánh Quang Nguyên đã chính thức bước sang một giai đoạn không còn đường lùi, nơi mỗi vòng thi tiếp theo đều có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết.