Chương 13
Chương 13 — Người Trèo Lên Giông Bão
"Hoàn tất." Vọng báo cáo qua bộ đàm, giọng anh vừa mệt vừa nhẹ nhõm. "Cả ba pha đã đấu nối xong tại cột 49."
Tiếng thở phào của Cả Xuyên vang lên rõ ràng ngay cả qua bộ đàm, và dưới đất, ông ngẩng lên nhìn ba bóng người trên cao, tay vẫn siết chặt máy bộ đàm như thể sợ buông ra sẽ khiến mọi thứ sụp đổ.
"Xuống thôi. Từ từ." Thắng nói, giọng ông đã yếu đi nhiều so với đầu buổi chiều, nhưng vẫn giữ được sự chỉ huy cần thiết. "Vọng xuống trước, sau đó tới Khánh Thi, tôi xuống cuối cùng vì tay tôi cần thao tác chậm hơn."
"Anh chắc là anh xuống được không?" Vọng hỏi, ánh mắt lo lắng.
"Tôi còn một tay khỏe và hai chân, đủ để xuống một cây cột an toàn." Thắng đáp, cố pha một chút cứng cỏi vào giọng nói dù cơn đau vẫn còn nguyên đó. "Đi thôi, không có thời gian để bàn cãi."
Cuộc xuống cột diễn ra chậm hơn nhiều so với lúc lên, mỗi bước chân đều được tính toán cẩn thận, đặc biệt là với Thắng khi ông chỉ có thể dùng một tay để bám và di chuyển, tay còn lại giữ nguyên vị trí ép sát người để giảm đau. Khánh Thi đi ngay phía trên ông, sẵn sàng hỗ trợ nếu cần, dù cô biết mình không đủ sức để giữ trọng lượng một người đàn ông trưởng thành nếu có sự cố xảy ra, nhưng riêng sự hiện diện đó cũng khiến cô cảm thấy mình đang làm được điều gì đó có ý nghĩa.
Khi chân Thắng cuối cùng cũng chạm đất, cả nhóm đứng lặng một giây, không ai nói gì, chỉ có tiếng thở dốc của những người vừa trải qua một trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất trong sự nghiệp của họ.
Rồi Cả Xuyên bước tới, ôm chầm lấy Thắng, một cái ôm vụng về vì phải tránh chạm vào cánh tay bị thương, nhưng chân thành đến mức cả hai người đàn ông lớn tuổi đều phải chớp mắt nhanh hơn bình thường.
"Cậu làm tôi sợ chết khiếp." Cả Xuyên nói, giọng ông nghẹn lại.
"Tôi cũng sợ." Thắng đáp, một nụ cười yếu ớt nhưng thật hiện lên trên môi ông. "Nhưng giờ ổn rồi."
Xe cứu thương tới nơi ngay sau đó, nhân viên y tế nhanh chóng kiểm tra cánh tay Thắng, xác định có khả năng bị rạn xương hoặc tổn thương mô mềm nghiêm trọng, cần chụp X-quang để xác định chính xác, và băng cố định tạm thời trước khi đưa ông lên xe.
"Tôi không đi bệnh viện ngay được." Thắng nói, cố ngồi dậy khỏi cáng cứu thương dù bị y tá ngăn lại. "Còn phần cuối, đấu nối vào trạm hạ áp bệnh viện, chưa xong."
"Anh Thắng." Vọng đứng cạnh, giọng anh cương quyết hơn hẳn thường ngày. "Phần còn lại tôi và Khánh Thi làm được. Đây là công việc đơn giản hơn nhiều so với cột 49, chỉ là đấu nối tại trạm, không cần trèo cao. Anh đã dạy đủ cho tụi tôi trong suốt hai ngày qua rồi."
Thắng nhìn Vọng, rồi nhìn Khánh Thi, người đang đứng cạnh đó, mồ hôi và bụi cát bám đầy trên mặt nhưng ánh mắt cô không hề dao động.
"Con làm được." Cô nói, không phải câu hỏi, mà là một khẳng định mà chính cô cũng ngạc nhiên khi nghe thấy mình nói ra với sự chắc chắn như vậy.
Ông nhìn cả hai một lúc lâu, cơn đau ở cánh tay khiến đầu óc ông hơi mụ mị, nhưng đủ tỉnh táo để nhận ra đây chính là khoảnh khắc mà mọi người thầy đều phải đối mặt sớm hay muộn: khoảnh khắc buông tay để học trò tự đứng vững.
"Được." Ông nói, gật đầu chậm rãi. "Nhưng gọi tôi qua bộ đàm ở mỗi bước, tôi sẽ hướng dẫn từ xe cứu thương nếu cần. Và nếu có bất kỳ điều gì không chắc chắn, dừng lại, không đoán bừa. Nhớ lời Cả Xuyên dặn."
"Con nhớ." Khánh Thi đáp, và Vọng cũng gật đầu xác nhận.
Xe cứu thương lăn bánh, chở Thắng đi, và qua cửa kính sau, ông nhìn lại hiện trường một lần cuối, thấy Khánh Thi và Vọng đang nhanh chóng tập hợp dụng cụ, chuẩn bị cho chặng cuối cùng của hành trình, dưới ánh chiều đang dần nhạt trên bầu trời đã quang đãng trở lại sau cơn gió giật bất thường.
Trong xe, cơn đau ở cánh tay giờ đã có thuốc giảm đau hỗ trợ, nhưng một cảm giác khác, nhẹ nhàng hơn nhưng cũng sâu sắc không kém, lan tỏa trong lòng ông. Ông nghĩ về Khánh Thi đứng ở nấc thang thứ tám của cột tập cách đây không lâu, run rẩy không dám cử động, và giờ đây, cô vừa trèo lên một cây cột hai mươi hai mét giữa gió giật để cứu ông.
"Cô ấy thay đổi nhanh thật." Ông lẩm bẩm một mình, nhân viên y tế ngồi cạnh không hiểu ông đang nói về ai nhưng vẫn gật đầu như một phép lịch sự.
Khánh Thi đứng nhìn theo chiếc xe cứu thương cho tới khi nó khuất sau một khúc quanh, và chỉ khi đó, khi không còn ai cần cô phải tỏ ra vững vàng, cô mới để đôi tay mình run lên thật sự, cơn run mà cô đã kìm nén suốt từ lúc nghe tiếng kêu đau của Thắng vang qua bộ đàm.
"Ngồi xuống một chút đi." Vọng nói, nhận ra tình trạng của cô, tự mình cũng cảm thấy đôi chân hơi nhũn sau những gì vừa trải qua.
"Không có thời gian." Khánh Thi đáp, nhưng cô vẫn ngồi thụp xuống bên vệ đường một lúc, hai tay ôm lấy đầu gối, hít thở sâu vài lần để lấy lại nhịp tim bình thường. "Cho con một phút thôi."
"Cứ lấy thời gian cô cần." Vọng ngồi xuống cạnh cô, không giục giã, một sự kiên nhẫn mà trước đây cô chưa từng thấy ở người đồng nghiệp vốn nóng tính này. "Tôi cũng cần một phút, thành thật mà nói."
Họ ngồi im lặng bên nhau một lúc, tiếng gió giờ đã dịu hẳn, chỉ còn là những cơn gió nhẹ mơn man qua bãi cát, khác hẳn sự dữ dội chỉ mới nửa tiếng trước đó.
"Lúc con trèo lên, con không nghĩ được gì cả." Khánh Thi nói, giọng cô nhỏ, gần như tự nói với chính mình hơn là với Vọng. "Con chỉ biết là phải lên. Giờ ngồi đây nghĩ lại, con mới thấy sợ."
"Đó mới là can đảm thật." Vọng đáp, nhìn cô với một sự tôn trọng không giấu giếm. "Người không biết sợ thì không phải can đảm, chỉ là không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Can đảm là biết sợ mà vẫn làm."
Cô ngẩng lên nhìn anh, hơi bất ngờ trước câu nói đó, và Vọng chỉ nhún vai, đứng dậy, đưa tay kéo cô đứng lên theo.
"Câu đó tôi học từ anh Thắng, không phải tự nghĩ ra đâu." Anh nói, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thật hiện lên trên mặt. "Giờ đi thôi, chúng ta còn một việc cuối cùng phải hoàn thành, vì anh ấy tin tưởng giao lại cho mình."
Khánh Thi gật đầu, phủi cát trên quần, nhặt lại túi đồ nghề, và bước về phía xe cùng Vọng, đôi chân cô giờ đã vững hơn nhiều so với vài phút trước, không phải vì nỗi sợ đã biến mất hoàn toàn, mà vì cô đã học được cách bước tiếp cùng với nó.
Tại hiện trường, Khánh Thi và Vọng lái xe tới trạm hạ áp gần bệnh viện, nơi công việc cuối cùng đang chờ đợi họ: đấu nối đoạn dây từ tuyến chính vào hệ thống hạ áp cấp điện trực tiếp cho Trung tâm Y tế Hải Lộng. Công việc không đòi hỏi trèo cao, nhưng đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối vì đây là điểm cuối cùng trước khi dòng điện có thể chảy tới những chiếc máy thở đang chờ đợi.
"Xác nhận lại quy trình an toàn trước khi bắt đầu." Vọng nói, lặp lại đúng những gì Thắng vẫn luôn làm, một thói quen anh nhận ra mình đã học được không phải từ lý thuyết, mà từ việc quan sát người thầy của mình lặp đi lặp lại nó không mệt mỏi suốt nhiều năm.
Khánh Thi gật đầu, cầm bộ đàm gọi về trung tâm điều độ, giọng cô giờ đã vững vàng hơn nhiều so với những lần gọi đầu tiên trong ngày.
"Trung tâm điều độ, đây là hiện trường trạm hạ áp bệnh viện, xin xác nhận trạng thái cắt điện trước khi tiến hành công tác cuối cùng."
"Xác nhận, đã cắt điện, đã treo biển báo tại điểm đấu nối." Giọng trưởng ca trực đáp, và lần này trong giọng cô có một sự ấm áp khác thường, như thể cô cũng đang hồi hộp chờ đợi kết quả không kém gì những người đang đứng ngoài hiện trường.
Vọng và Khánh Thi bắt đầu công việc, kiểm tra không điện áp bằng sào thử, tiếp địa lưu động, và từng bước một, đúng như những gì họ đã được dạy suốt hai ngày qua trong điều kiện khắc nghiệt nhất mà cả hai từng trải qua trong đời làm nghề của mình.
Trạm hạ áp là một khối thiết bị kim loại đặt trên bệ bê tông, xung quanh rào chắn lưới thép, bên trong là các thanh cái đồng dẫn điện và cầu dao phân đoạn, phức tạp hơn công việc trên cột nhưng bù lại không cần trèo cao, chỉ cần đôi tay chính xác và một cái đầu tỉnh táo.
"Đấu đúng thứ tự pha, không được đảo lẫn." Vọng nhắc, dù cả hai đều đã học kỹ điều này. "Đảo pha có thể làm hỏng thiết bị hạ áp phía sau, thậm chí gây cháy nếu có tải không đồng bộ."
Khánh Thi gật đầu, tay cô cầm từng đầu cáp, đối chiếu ký hiệu màu trên vỏ dây với sơ đồ đấu nối được dán sẵn bên trong tủ điện, làm chậm nhưng chắc chắn, không để bất kỳ sự vội vàng nào len vào động tác của mình dù trong lòng cô vẫn còn nóng lòng muốn xong việc càng nhanh càng tốt.
Bóng chiều đổ dài trên bãi cát, ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng cam khắp trạm hạ áp, và xa xa, tiếng máy phát của bệnh viện vẫn vọng lại đều đều, một âm thanh mà cả hai người giờ đây đã quen thuộc như nhịp tim của chính công việc họ đang làm.