Chương 10
Chương 10
Hắn nói rất chậm, mỗi một câu đều giống như đã cân nhắc rất lâu trên đường tới đây. Có lẽ trong tưởng tượng của hắn, những lời này đủ để khiến Tiêu Ngọc Xu biến sắc, cũng đủ để khiến Thẩm Tri Vi bước ra hỏi hắn thêm vài câu. Dù là trách móc, dù là cười lạnh, dù là hỏi một câu phụ thân hắn sống hay chết, cũng chứng minh các nàng vẫn còn dính líu với Tiêu gia. Nhưng Tiêu Ngọc Xu chỉ quay đầu gọi vào trong: “Thẩm Tri Vi, người của Tiêu gia tới báo tang muộn ba tháng.” Trong sân truyền tới tiếng đặt đồ xuống rất nhẹ. Một lát sau, Thẩm Tri Vi từ trong sân đi ra. Nàng mặc áo vải màu xanh nhạt, tóc chỉ dùng một cây trâm gỗ vấn lên, ống tay áo xắn đến khuỷu tay, trên đầu ngón tay còn dính chút vụn lá thuốc. Nàng không giống thiếu phu nhân Hầu phủ trong trí nhớ của Tiêu Thừa Dục, cũng không giống nữ nhân từng đứng trước cửa nha môn giơ tờ hộ tịch bị gạch tên trước mặt hắn. Lúc này nàng chỉ giống một người đang sống cuộc đời của chính mình, bận rộn, yên ổn, không cần chờ ai trở về. Tiêu Thừa Dục nhìn nàng, những lời đã chuẩn bị trên đường bỗng nghẹn trong cổ họng. Hắn từng nghĩ nàng sẽ gầy đi, sẽ tiều tụy, sẽ vì nghe tin Hầu phủ sụp đổ mà đỏ mắt. Hắn thậm chí còn nghĩ, nếu nàng hỏi một câu “sau này chàng định thế nào”, hắn sẽ thuận thế nói với nàng rằng chỉ cần nàng bằng lòng quay về, hắn có thể không truy cứu chuyện trước kia, cũng có thể đưa nàng rời khỏi những chuyện thị phi trong kinh thành. Nhưng Thẩm Tri Vi chỉ nhìn hắn một cái, sau đó hỏi: “Ngươi còn chuyện gì khác không?” Giọng nàng rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức giống như những người bị hạ ngục, bị lưu đày, bị xét nhà kia đều chỉ là tên người trong một cuốn sổ cũ, lật qua rồi thì không còn liên quan gì nữa. Tiêu Thừa Dục siết chặt tay trong tay áo: “Nàng không muốn hỏi thêm sao?”
“Hỏi cái gì?”
“Đó là Hầu phủ của các ngươi.”
“Mẫu thân ta.”
“Đó là mẫu thân của ngươi.”
“Thừa Trạch bị lưu đày.”
“Đó là báo ứng của hắn.”
Sắc mặt Tiêu Thừa Dục trắng đi từng chút một. Hắn bỗng phát hiện, những chuyện hắn mang theo suốt quãng đường, những thứ đè đến mức hắn không thở nổi, ở chỗ nàng lại nhẹ như mấy chiếc lá thuốc trên mẹt tre. Nàng không giả vờ không quan tâm, cũng không cố ý chọc giận hắn. Nàng thật sự không còn đặt Tiêu gia vào trong lòng nữa. Trong phòng bên cạnh truyền ra tiếng bàn tính lách cách. Tiêu Ngọc Xu quay về bàn tính sổ, vừa gảy bàn tính vừa nói vọng ra: “Nếu nói xong rồi thì đóng cửa giúp ta, gió thổi bay sổ sách.” Thẩm Tri Vi nghe vậy liền quay người đi vào sân, thu lại mấy mẹt dược liệu dưới mái hiên. Nàng đi rất chậm, nhưng không quay đầu một lần nào. Tiêu Thừa Dục đứng ngoài cửa nhìn bóng lưng nàng, đột nhiên nhớ tới rất nhiều chuyện cũ. Ba năm thành thân, nàng từng đứng ngoài thư phòng chờ hắn đến nửa đêm, từng hâm đi hâm lại chén canh đã nguội, từng vì một câu thuận miệng của hắn mà ghi nhớ sở thích của hắn rất lâu. Khi đó hắn chưa từng quay đầu nhìn nàng kỹ một lần. Bây giờ nàng không quay đầu nữa. Hắn lại cảm thấy cánh cửa thấp bé trước mắt giống như một bức tường cao không thể vượt qua. Trời dần tối, trong sân đã thắp đèn. Ánh đèn vàng nhạt rơi trên song cửa, bên trong có tiếng Tiêu Ngọc Xu chê dược liệu phơi chưa khô, có tiếng Thẩm Tri Vi bảo nàng ấy đừng động tay làm loạn, sau đó hai người không biết nói gì, cùng bật cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không lớn, nhưng rơi vào tai Tiêu Thừa Dục lại chói tai hơn bất kỳ lời mắng chửi nào. Hắn bỗng hiểu ra, người còn bị vây trong ngày Hầu phủ sụp đổ không phải các nàng. Tiêu Thừa Dục đứng ngoài cửa rất lâu, lâu đến mức ánh đèn trong sân lần lượt tắt đi, lâu đến mức con hẻm nhỏ chỉ còn tiếng gió thổi qua lá cây tỳ bà. Từ đầu đến cuối, hắn không dám gõ cửa thêm lần nào. Tiêu Thừa Dục không rời khỏi Giang Nam. Ít nhất trong khoảng thời gian ngắn, hắn không có ý định rời đi. Sau ngày đứng ngoài cửa tiểu viện tới tận khi trời tối hẳn, hắn thuê một gian phòng tại khách điếm trong trấn. Khách điếm không lớn, giá tiền cũng không đắt. Nếu là trước kia, loại nơi như vậy hắn thậm chí sẽ không bước vào. Nhưng hiện tại hắn không còn là đại công tử Hầu phủ nữa. Hầu phủ đã không còn. Tin tức truyền từ kinh thành tới nhanh hơn hắn tưởng. Sau khi những chứng cứ trong quyển sổ bị đưa ra ánh sáng, vụ án của phụ thân hắn bị tra xét cực nhanh. Những người từng cùng Tiêu gia qua lại thân thiết trước đây đồng loạt phủi sạch quan hệ. Người bị hạ ngục, kẻ bị cách chức, kẻ bị điều tra. Chỉ trong chưa đầy hai tháng, tòa Hầu phủ từng huy hoàng một thời đã hoàn toàn sụp đổ.