Chương 4

Chương 4

Ta mỉm cười: “Sao không nói nữa? Không phải một nét bút không viết ra được hai chữ Tiêu sao? Không phải Hầu phủ sụp đổ thì các vị cũng không sống tốt sao? Bây giờ Hầu phủ thiếu bạc trả nợ, các vị trưởng bối có phải nên khảng khái mở hầu bao không?” Trong sảnh yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng hoa đèn nổ lách tách. Thẩm tử tam phòng há miệng, thịt ngang trên mặt run lên hai cái, cuối cùng vẫn không nghẹn ra được một câu nào. Ta thu sổ sách lại, hạ giọng rất nhẹ, nhưng lại khiến sau lưng mỗi người có mặt ở đó đều phát lạnh.
“Khi muốn chia gia sản, Hầu phủ là Hầu phủ của mọi người. Khi phải trả nợ, Hầu phủ lại thành Hầu phủ của một góa phụ như ta. Các vị trưởng bối, trên đời này không có chuyện tiện nghi như vậy đâu.”
Ta xoay người đi ra ngoài, đi tới cửa lại dừng lại.
“Đúng rồi, còn có một chuyện nữa. Từ hôm nay trở đi, tất cả sản nghiệp của Hầu phủ do ta và đại cô tỷ toàn quyền quản lý, ai có ý kiến, trước tiên thay Hầu phủ trả mười hai vạn lượng bạc kia rồi hãy tới bàn.”
Sau lưng lặng ngắt như tờ. Ta đi ra khỏi tiền sảnh, Tiêu Ngọc Xu dựa vào cột hành lang, giơ ngón cái với ta. Trăng đã bò lên cao rồi. Đêm hôm đó, ta và Tiêu Ngọc Xu đem tất cả những thứ có thể đóng rương đều đóng hết vào rương. Đồ vàng bạc, tranh chữ bản thật, mấy xấp vân cẩm đáng tiền, mấy phong hiện ngân cuối cùng trong kho, gom lại tổng cộng đóng được năm chiếc rương lớn. Không tính là nhiều, nhưng đủ cho ba nữ nhân nửa đời sau áo cơm không lo. Tiêu Ngọc Xu ngay trong đêm hẹn người mua tới cửa sau, giao dịch bằng hiện ngân, một tay giao tiền một tay giao hàng. Hai gian cửa tiệm và một tòa trang tử, đổi được một vạn hai nghìn lượng ngân phiếu, khâu vào trong áo bông kép, ai cũng không thể lục soát ra được. Trước khi trời sáng, hai chúng ta đứng trong nhà kho đã trống hơn phân nửa, nhìn nhau một cái.
“Chuyện hộ tịch, muội nghĩ kỹ rồi?” Tiêu Ngọc Xu hỏi.
“Nghĩ kỹ rồi. Hôm nay sẽ tới nha môn, xóa hộ tịch.”
“Xóa hộ tịch rồi, sẽ không còn quan hệ gì với Tiêu gia nữa.”
“Ta cầu còn không được.”
Tiêu Ngọc Xu im lặng trong thoáng chốc, sau đó gật đầu: “Ta đi cùng muội.” Trời vừa tờ mờ sáng, chúng ta mang theo bằng chứng “tử vong” ra khỏi cửa. Buổi sáng ở kinh thành xám mờ, trên đường vẫn chưa có bao nhiêu người đi lại. Hai chúng ta một trước một sau đi trên con đường lát đá, không ai quay đầu nhìn cánh cổng lớn của Hầu phủ thêm một lần nào. Thư lại trong nha môn nhận lấy bằng chứng, xem rất lâu, rồi lại ngẩng đầu nhìn hai chúng ta, vẻ mặt vô cùng vi diệu.
“Hai vị phu nhân, hộ tịch này một khi đã hủy, thì sẽ không còn là người nhà họ Tiêu nữa, sau này nếu có biến cố gì, cũng không thể sửa đổi lại.”
“Biết rồi.”
Thư lại lại nhìn Tiêu Ngọc Xu: “Tiêu đại tiểu thư, người là đích trưởng nữ của Tiêu gia, người cũng xóa sao?” Tiêu Ngọc Xu đẩy bằng chứng về phía trước mặt hắn: “Đệ đệ của ta đều chết sạch rồi, ta còn làm Tiêu gia đại tiểu thư gì nữa.” Thư lại bị nghẹn một chút, không hỏi nhiều nữa, cúi đầu đóng dấu. Trên hộ tịch, ba chữ Thẩm Tri Vi bị một nét bút gạch bỏ. Ba chữ Tiêu Ngọc Xu cũng bị một nét bút gạch bỏ. Từ nay về sau, tòa Hầu phủ này, những con người này, những chuyện này, đều không còn liên quan gì tới chúng ta nữa. Ta cất bằng chứng đi, xoay người bước ra khỏi cổng lớn nha môn. Sau đó ta dừng lại. Tiêu Ngọc Xu cũng dừng lại. Bên kia đường đứng hai người. Tiêu Thừa Dục và Tiêu Thừa Trạch. Bọn họ hoàn hảo không tổn hại gì đứng ở đó, trên người mặc y phục thường dân bình thường, trên mặt mang vẻ mỏi mệt vì đi đường xa, đang ngẩng đầu nhìn tấm biển của nha môn. Tiêu Thừa Trạch là người nhìn thấy chúng ta trước. Hắn sững người trong giây lát, sau đó kéo ra một nụ cười: “Tẩu tử? Đại tỷ? Sao hai người lại ở đây?” Tiêu Thừa Dục cũng quay đầu lại, ánh mắt rơi trên mặt ta, mày khẽ nhíu lại. Ta không nói gì. Tiêu Ngọc Xu siết chặt nắm tay. Mặt trời từ cuối con phố mọc lên, chiếu lên gương mặt giống hệt kiếp trước của Tiêu Thừa Dục. Hắn còn sống. Quả nhiên hắn còn sống. Hắn đi về phía ta, vươn tay ra, trong giọng nói mang theo sự quan tâm như lẽ đương nhiên: “Sao vậy? Có phải trong phủ xảy ra chuyện gì không? Ta nghe nói các nàng tới nha môn, đã xảy ra chuyện gì?” Ta nhìn hắn. Người này ở kiếp trước đã khiến ta thủ tiết ba năm, khiến ta ho ra máu mà chết trong căn phòng trống trải, khiến ta trước lúc lâm chung nghe thấy phụ thân hắn cười nói hắn ở Giang Nam sống rất tốt. Bây giờ hắn đứng trước mặt ta, hỏi ta trong phủ đã xảy ra chuyện gì.