Chương 3
Chương 3
Hầu phủ nhìn bên ngoài thì khí phái, bên trong thực chất đã sớm rỗng ruột. Mấy năm nay công công làm quan chẳng ra sao, tiêu bạc thì lại đứng đầu, ăn mặc chi dùng thứ gì cũng phải bày ra thể diện, trên sổ sách năm nào cũng thâm hụt. Chút đồ còn lại này, miễn cưỡng đủ chống đỡ mặt mũi, nhưng đem đi trả nợ thì cũng chỉ đủ một phần lẻ. Tiêu Ngọc Xu cầm một chiếc bình sứ men xanh lên, lật đáy bình xem khoản đề, rồi cười lạnh một tiếng.
“Đồ phỏng chế.”
Nàng ấy đặt chiếc bình trở lại, phủi phủi bụi trên tay: “Lão già kia đã bán đồ thật từ lâu rồi, để lại một đống hàng giả chống đỡ mặt mũi, lừa gạt bao nhiêu năm nay.” Ta không hề bất ngờ.
“Trước tiên lựa đồ vàng bạc ra đóng rương, đồ cổ tranh chữ thì chọn bản thật mang đi, đồ giả để lại cho lão thái thái làm niệm tưởng.”
Tiêu Ngọc Xu đã bắt đầu ra tay, vừa lục tìm vừa nói: “Hôm nay muội ở chỗ lão thái thái uy phong lắm, đám người trong tộc kia sẽ không chịu bỏ qua đâu.”
“Bọn họ sẽ không đợi quá lâu, tối nay sẽ lại tới.”
“Muội định làm thế nào?”
Ta dùng vải lụa bọc cả một bộ trang sức vàng ròng lại: “Ai tới thì người đó chết.” Động tác trên tay Tiêu Ngọc Xu không dừng lại, bỗng đổi sang một đề tài khác.
“Muội biết vì sao ta nói muội điên không?”
Ta không tiếp lời. Nàng ấy tự nói tiếp: “Bởi vì muội giống ta, cuối cùng cũng không muốn nhịn nữa. Trước đây ta nhịn, là vì ta tưởng nhịn đến cuối cùng rồi sẽ có người nhìn ta một cái, sẽ thay ta nghĩ một chút. Sau này ta mới phát hiện, không ai thay muội nghĩ cả, muội càng nhịn, bọn họ càng cảm thấy muội đáng đời.” Nàng ấy ôm một chồng trục tranh chữ, đứng dậy nhìn ta.
“Cho nên muội hỏi vì sao ta cười. Bởi vì ta sống hai mươi sáu năm, đây là lần đầu tiên cảm thấy có hi vọng.”
Ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân. Là đại nha hoàn Xuân Hạnh bên cạnh bà mẫu.
“Thiếu phu nhân, đại cô nãi nãi, không hay rồi!” Xuân Hạnh chạy đến mức thở không ra hơi, “Tam phòng thái thái dẫn người chặn ở tiền sảnh, nói... nói muốn mời Thiếu phu nhân cho một lời giải thích!”
Ta đặt đồ trong tay xuống.
“Giải thích chuyện gì?”
Xuân Hạnh ấp úng: “Nói Thiếu phu nhân... nói Thiếu phu nhân là một góa phụ trẻ tuổi mà một mình ôm trọn đại quyền là không hợp quy củ, còn nói gia sản Hầu phủ không thể rơi vào tay người ngoài, bọn họ muốn đề cử quản sự mới.” Tiêu Ngọc Xu nhìn về phía ta, trong mắt viết đầy vẻ “muội thấy ta nói có sai đâu”. Ta phủi phủi bụi trên váy.
“Đi, tới tiền sảnh.”
Xuân Hạnh sững người: “Thiếu phu nhân, người cứ đi như vậy sao? Có cần trước tiên thương lượng với lão thái thái không...”
“Không cần.”
Ta bước qua ngưỡng cửa, đầu cũng không ngoảnh lại.
“Dọn dẹp mấy thân thích không biết tốt xấu, còn chưa cần phải xin chỉ thị.”
Trong tiền sảnh quả nhiên đang đứng bảy tám người, thẩm tử của tam phòng dẫn đầu, bên cạnh còn có hai vị tộc lão đi theo, bày ra trận thế rất đầy đủ. Khi ta đi vào, bọn họ đồng loạt nhìn sang, trong ánh mắt toàn là dò xét và tính toán. Thẩm tử tam phòng mở miệng trước: “Tri Vi, con tới đúng lúc lắm. Trưởng bối trong tộc đều ở đây, có một chuyện phải nói rõ trước mặt. Hầu phủ bây giờ gặp đại nạn, con là thê tử của Thừa Dục không sai, nhưng Thừa Dục đã không còn nữa, một phụ nhân trẻ tuổi như con sao có thể một mình nắm đại quyền Hầu phủ? Nếu truyền ra ngoài, người bên ngoài sẽ nhìn Tiêu gia thế nào?” Một vị tộc lão bên cạnh vuốt râu gật đầu: “Đúng là đạo lý này. Ý của lão phu là, trong tộc chọn ra mấy người ổn thỏa, cùng con quản sự, con cũng có một chỗ dựa.” Ta đứng giữa sảnh, nghe bọn họ nói xong, không vội mở miệng. Thẩm tử tam phòng tưởng ta sợ rồi, giọng điệu lại cứng thêm mấy phần: “Lúc nãy con ở trong phòng lão thái thái nói gì mà không cho chi thứ nhúng tay, lời này thật sự làm tổn thương người khác. Thế nào gọi là chi thứ? Một nét bút không viết ra được hai chữ Tiêu, nếu Hầu phủ sụp đổ, những người như chúng ta có thể sống tốt sao?”
“Cho nên các vị tới giúp đỡ?”
“Đương nhiên là tới giúp đỡ.”
“Vậy được.”
Ta rút sổ sách từ trong tay áo ra, “bốp” một tiếng đặt mạnh lên bàn.
“Hầu phủ bên ngoài nợ mười hai vạn lượng bạc, tháng sau chủ nợ sẽ tới thu nợ. Nếu các vị trưởng bối nhiệt tình như vậy, khoản nợ này, các vị giúp ta trả trước đi.”
Sổ sách được mở ra, từng khoản từng khoản viết rõ ràng rành mạch. Sắc mặt thẩm tử tam phòng thay đổi. Hai vị tộc lão nhìn nhau, không ai lên tiếng nữa.