Chương 14

Chương 14

Ta hỏi, giọng khàn đi.
“Hắn vì sao phải làm vậy?”
Ánh mắt Triệu Hành tĩnh lặng đến đáng sợ.
“Bởi vì hắn cần một ‘chiến lợi phẩm’.”
“Một món quà đủ sức chứng minh lập trường.”
“Một tờ danh thiếp để dâng lên Thái tử.”
“Năm đó ta đang ở đỉnh cao phong độ, cả văn lẫn võ đều mơ hồ vượt trên Thái tử.”
Giọng Triệu Hành bình thản như đang kể chuyện của người khác.
“Trong mắt Thái tử, ta là cái gai trong mắt, là cái dằm trong thịt.”
Hắn khẽ nhếch môi.
“Tam ca phế ta, rồi dâng ta cho Thái tử.”
“Vừa loại bỏ một kẻ cạnh tranh, lại vừa đổi lấy sự tín nhiệm.”
“Một mũi tên trúng hai đích, chẳng phải là kế sách quá hoàn hảo sao?”
Ta nghe mà toàn thân lạnh toát. Đây mới thực sự là giết người không thấy máu. So với Triệu Khải, những thủ đoạn của Triệu Dịch quả thực chỉ như trò trẻ con.
“Vậy bây giờ hắn lại tìm đến ta vì sao?”
Ta không khỏi khó hiểu. Triệu Hành bật cười nhạt.
“Bởi vì hắn đã nhận ra Thái tử là con sói không bao giờ nuôi thuần được.”
“Hắn giúp Thái tử trừ ta, nhưng Thái tử chưa từng thật sự tin tưởng hắn.”
“Những năm qua vẫn luôn chèn ép, coi hắn như một kẻ mọt sách vô dụng.”
“Dã tâm của hắn bị đè nén quá lâu.”
Hắn nhìn thẳng vào ta.
“Giờ thì nàng xuất hiện.”
“Nàng đẩy Thái tử và Hoàng hậu ra giữa tâm bão.”
“Hắn nhìn thấy một cơ hội mới.”
“Hắn muốn mượn tay nàng, mượn tay chúng ta, để đối phó Thái tử.”
“Rồi sau đó… ngồi nhìn ngư ông đắc lợi.”
Ta cuối cùng cũng hiểu. Đây là một kẻ đáng sợ hơn cả Thái tử và Hoàng hậu. Hắn ẩn mình trong bóng tối, như một con rắn độc cuộn tròn dưới lớp lá khô, chờ đúng thời khắc để tung ra đòn chí mạng.
“Vậy chúng ta phải làm sao?”
Ta nhìn Triệu Hành.
“Cự tuyệt hắn sao?”
Hắn lắc đầu, ánh mắt bình tĩnh mà sắc bén.
“Vì sao phải cự tuyệt?”
“Đã muốn nhập cuộc, thì cứ để hắn vào.”
“Ván cờ ở kinh thành này, thêm một kỳ thủ mới càng thú vị.”
Trong mắt hắn lóe lên ánh sáng hưng phấn — thứ hưng phấn chỉ xuất hiện khi cường giả gặp được đối thủ xứng tầm. Ta vẫn chưa thể yên lòng.
“Nhưng hắn quá nguy hiểm.”
“Cùng hổ mưu bì, chỉ cần sơ suất một bước, sẽ bị phản phệ.”
Triệu Hành nhìn ta, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy tự tin.
“Kẻ săn mồi sẽ không bao giờ sợ một con sói đói khác.”
“Hắn muốn lợi dụng chúng ta.”
“Chẳng lẽ chúng ta lại không thể lợi dụng ngược lại hắn?”
“Hắn không phải muốn làm ngư ông sao?”
“Vậy thì trước hết, chúng ta kéo luôn con cá ấy xuống nước.”
“Để hắn và Thái tử cắn xé lẫn nhau.”
“Còn chúng ta… mới là kẻ chiến thắng sau cùng.”
Lời hắn khiến nỗi bất an trong lòng ta dần lắng xuống. Thay vào đó là một cảm giác hào sảng chưa từng có. Ta sợ gì chứ? Ta còn không sợ chết, lẽ nào lại sợ thêm một Triệu Khải?
“Ta hiểu rồi.”
Ta khẽ gật đầu.
“Vậy ta nên hồi đáp hắn thế nào?”
“Không cần làm gì cả.”
Triệu Hành nói rất bình thản.
“Hắn sẽ chủ động tìm nàng.”
Quả nhiên, phán đoán của hắn không sai. Chiều hôm sau, phủ Tam hoàng tử đã cho người mang thiếp bái đến. Hẹn ta ngày mai, giờ Thân, tại trà lâu “Thính Vũ Hiên” ở phía nam thành, cùng nhau đàm đạo. Trên tấm thiếp còn nắn nót một câu: “Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ” — ý nói, có bằng hữu từ phương xa tìm đến, há chẳng phải là điều vui sướng hay sao. Ta nhìn tấm thiếp ấy, lòng lạnh như nước. Triệu Khải. Giữa ta và ngươi, vốn chẳng phải bằng hữu. Bữa tiệc Hồng Môn này, ta nhất định phải xem thử, trong hồ lô của ngươi rốt cuộc giấu thứ thuốc gì. Thính Vũ Hiên là trà lâu nổi danh nhất kinh thành. Nổi tiếng không vì xa hoa, mà vì nhã nhặn và thanh tịnh. Những người lui tới phần nhiều là văn nhân mặc khách, kẻ thích phong vị tao nhã. Khi ta đến nơi, Triệu Khải đã có mặt. Hắn ngồi trong một nhã gian trên lầu hai, sát bên cửa sổ. Bên ngoài là dòng hộ thành hà, sóng nước xanh biếc lăn tăn dưới nắng. Hắn mặc trường sam màu thiên thanh, đầu đội ngọc quan, dung mạo tuấn tú, khí chất ôn nhu. Trong tay hắn là một quyển sách, đang đọc đến nhập thần. Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu lên. Ánh mắt chạm phải ta, hắn mỉm cười. Nụ cười của Triệu Khải ấm áp như gió xuân, khiến người ta vô thức sinh thiện cảm.
“Đệ muội đến rồi.”
Hắn đứng dậy, tự tay rót cho ta một chén trà, giọng điệu ôn hòa: “Biết nàng thích yên tĩnh nên ta cố ý chọn nơi này, mong không làm nàng khó xử.” Từng cử chỉ đều lễ độ, chu toàn, không tìm ra nửa điểm sơ hở. Nếu không phải trước đó Triệu Hành đã nói rõ chân tướng, e rằng ta thực sự sẽ tin hắn chỉ là một vị quân tử ôn nhu vô hại.
“Tam điện hạ quá khách sáo.”