Chương 15
Chương 15 — Ta Không Chọn Thái Tử, Người Mà Ta Chọn Khiến Tất Cả Đều Sững Sờ
Ta ngồi xuống đối diện hắn, đi thẳng vào vấn đề: “Không biết điện hạ hẹn ta tới đây là vì chuyện gì?” Triệu Khải mỉm cười, đặt chén trà xuống, ánh mắt hơi nheo lại: “Đệ muội quả là người sảng khoái, vậy ta cũng không vòng vo nữa. Chuyện trong cung hôm qua ta đã nghe qua. Chỉ bằng một khối ngọc nhỏ, nàng đã khiến Hoàng hậu và Thái tử vấp phải một cú đau như vậy… thật khiến người ta khâm phục.” Miệng hắn nói lời khen, nhưng trong mắt lại lóe lên tia sắc bén, như thể đang cân nhắc giá trị của một món hàng.
“Điện hạ quá lời.” Ta nhàn nhạt đáp. “Ta chỉ là kẻ bị người ta tính kế, may mắn thoát thân mà thôi, nào dám nhận hai chữ ‘thủ đoạn’.”
“Ồ?” Hắn khẽ nhướn mày. “Vậy ý nàng là… không muốn báo thù? Không muốn khiến những kẻ tính kế mình phải trả giá?”
Lời nói ấy như một chiếc móc câu, thẳng thừng dò thẳng vào đáy lòng ta. Ta ngẩng mắt nhìn hắn, giọng mang theo chút bất lực xen lẫn uất ức: “Muốn thì sao? Ta chỉ là một nữ tử, thân phận nhỏ bé, lời nói nhẹ như gió. Còn đối phương, một người là Hoàng hậu, một người là Thái tử. Ta lấy gì đấu với họ?” Diễn kịch, ta đã quá thuần thục. Nụ cười nơi khóe môi Triệu Khải càng sâu thêm. “Một mình nàng đương nhiên không đấu lại. Nhưng nếu… có ta thì sao?” Hắn hơi nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp, ánh mắt ẩn chứa tính toán.
“Hoàng hậu chuyên quyền, Thái tử vô năng.”
Giọng Triệu Khải trầm xuống, mang theo vẻ phẫn uất như thật.
“Bọn họ mẹ con cấu kết thao túng triều chính, gạt bỏ dị kỷ, từ lâu đã khiến trong triều ngoài nội oán than chất chồng.”
“Không chỉ ta, còn rất nhiều triều thần giống ta — trong lòng phẫn nộ mà ngoài mặt không dám lên tiếng.”
“Chúng ta đều muốn đổi một mảnh trời.”
Hắn nhìn thẳng vào ta.
“Chúng ta cần một cơ hội, một người đứng ra dẫn đầu.”
“Còn nàng và Thất đệ… chính là cơ hội ấy.”
Hắn nói đến đâu cũng đầy vẻ chân thành, như thể thật sự vì nước vì dân. Nhưng trong lòng ta chỉ thấy ghê tởm.
“Vì sao điện hạ lại chọn chúng ta?”
Ta bình thản hỏi lại. “Thất điện hạ hai chân đã tàn, sớm rời xa triều chính. Còn ta, chỉ là một nữ nhi của Tần gia, thân phận tầm thường, e rằng không gánh nổi trọng trách lớn như vậy.”
“Đệ muội quá khiêm nhường.” Triệu Khải mỉm cười.
“Thất đệ tuy thân mang tàn tật, nhưng trí tuệ và mưu lược của hắn, trong các hoàng tử không ai sánh kịp.”
“Còn nàng, tâm tư kín đáo, gan dạ hơn người, tuyệt đối không phải cá trong ao nhỏ.”
“Nếu hai người liên thủ, đủ để khiến kinh thành này thay trời đổi đất.”
Hắn dứt lời, ánh mắt khóa chặt lấy ta, chờ đợi câu trả lời. Ta khẽ cười trong lòng. Lời lẽ thật hoa mỹ. Nào là cơ hội, nào là người dẫn đầu. Nói cho cùng, hắn chỉ muốn đẩy ta và Triệu Hành ra phía trước làm bia đỡ đạn, để hắn cùng đám “đồng minh” kia núp sau lưng, ngồi hưởng lợi cuối cùng. Ta nâng chén trà, thong thả nhấp một ngụm.
“Đề nghị của điện hạ quả thực rất hấp dẫn.”
Ta đặt chén xuống, nhìn thẳng vào hắn.
“Chỉ là… ta lấy gì để tin ngài?”
“Dù sao đây cũng là lần đầu chúng ta gặp mặt.”
“Còn Thái tử, suy cho cùng vẫn là thân đệ của ngài.”
“Lỡ đâu đây chỉ là một cái bẫy do hai huynh đệ các ngài bày ra…”
“Đệ muội lo xa rồi.”
Triệu Khải cắt lời ta, giọng điệu vẫn ôn hòa nhưng ánh mắt đã sắc lại.
“Ta và hắn tuy là huynh đệ, nhưng sớm đã đạo bất đồng, không thể cùng mưu sự.”
“Để tỏ thành ý…”
Hắn rút từ trong tay áo ra một xấp phong thư, chậm rãi đẩy về phía ta.
“Đây là thư từ qua lại giữa Thái tử và chủ tướng trấn giữ Bắc Cương.”
Giọng Triệu Khải trầm xuống, từng chữ rõ ràng như đã được cân nhắc kỹ lưỡng. “Trên đó có bút tích và ấn ký chính tay Thái tử. Chỉ cần dựa vào những phong thư này… đủ để khiến hắn vạn kiếp bất phục.” Ta đưa tay nhận lấy, chậm rãi mở ra một trong số đó. Nét chữ quen thuộc đập thẳng vào mắt khiến tim ta nhói lên — đúng là bút tích của Triệu Dịch. Còn nội dung bên trong càng khiến người ta lạnh sống lưng: kết bè kết cánh, tư thông quân quyền, tư nuốt quân lương, thậm chí còn ẩn ý mưu phản. Bất kỳ một điều nào trong đó cũng đủ để định tội chết. Ta khép phong thư lại, nhưng trong lòng không hề dâng lên vui mừng, trái lại là từng tầng nghi vấn. Một thứ quan trọng đến vậy, Triệu Khải lại có thể dễ dàng giao cho ta? Hắn rốt cuộc đang đánh ván cờ gì?
“Thế nào?” Hắn nhìn ta, ánh mắt dò xét nhưng vẫn giữ vẻ ôn hòa. “Thành ý này… đủ chứ?”
Ta bình thản gật đầu, thu xấp phong thư gấp gọn vào tay áo. “Thành ý của điện hạ, ta đã nhận.”