Chương 1
Chương 1 — Thành Phố Sau Màn Sương
Xe khách dừng lại ở bến xe trung tâm thị trấn Vân Sơn vào lúc sáng sớm, khi màn sương dày đặc vẫn còn giăng kín khắp các con dốc quanh co, chỉ để lộ ra những mái ngói rêu phong nhấp nhô như đang lơ lửng giữa không trung. Bạch Khánh Linh bước xuống xe, kéo cao cổ áo khoác để chống lại cái lạnh đặc trưng của vùng cao nguyên, và đứng lặng một lúc lâu, để cho ký ức mười lăm năm ùa về trong lồng ngực.
Cô đã thề với chính mình sẽ không bao giờ quay lại nơi này. Nhưng giờ đây, khi công ty kiến trúc nơi cô làm việc trúng thầu dự án "Chỉnh trang khu phố cổ Vân Sơn" — một trong những dự án quy hoạch đô thị quan trọng nhất của tỉnh trong năm nay — cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc trở về, với tư cách kiến trúc sư trưởng phụ trách toàn bộ thiết kế.
"Khánh Linh, phải không?" một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau khiến cô giật mình quay lại. Đó là một người đàn ông cao gầy, làn da rám nắng đặc trưng của người thường xuyên làm việc ngoài trời, đôi mắt anh ánh lên sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
"Việt Hoàng?" Khánh Linh hỏi lại, không giấu được sự bất ngờ khi nhận ra người bạn thời thơ ấu mà cô đã không gặp suốt mười lăm năm. "Anh vẫn còn ở đây sao?"
"Anh chưa bao giờ rời khỏi Vân Sơn," Đinh Việt Hoàng đáp, nụ cười ấm áp nở trên môi dù ánh mắt anh vẫn còn thoáng chút phức tạp khó gọi tên. "Anh nghe nói công ty em trúng thầu dự án chỉnh trang khu phố cổ. Anh cũng đang tham gia với vai trò kỹ sư địa chất công trình độc lập, được UBND thị trấn mời khảo sát nền đất khu vực dự án."
Sự trùng hợp ấy khiến Khánh Linh vừa mừng vừa có chút bất an. Việt Hoàng, con trai của người từng làm việc trong đội cứu hộ đêm xảy ra thảm họa mười lăm năm trước, là một trong số ít người ở Vân Sơn chưa bao giờ đối xử ác ý với gia đình cô, dù cha anh cũng là một trong những nạn nhân bị thương nặng trong đêm định mệnh ấy.
"Em không biết phải phản ứng thế nào khi biết mình sẽ làm việc cùng anh trong dự án này," Khánh Linh thú nhận, giọng cô có phần ngập ngừng. "Sau tất cả những gì đã xảy ra..."
"Đó chính xác là lý do anh nghĩ em cần có mặt ở đây," Việt Hoàng ngắt lời, ánh mắt anh nghiêm túc hẳn lên. "Có những điều về khu vực dự án mới mà anh nghĩ em cần biết, trước khi việc thiết kế đi quá xa."
Trước khi Khánh Linh kịp hỏi thêm, một chiếc xe bán tải của Ủy ban nhân dân thị trấn dừng lại gần đó, và một người đàn ông trung niên bước xuống, dáng vẻ bệ vệ trong bộ vest công sở dù đang ở một thị trấn cao nguyên nhỏ bé. "Kiến trúc sư Bạch Khánh Linh phải không?" ông hỏi, giọng ông niềm nở nhưng có phần công thức. "Tôi là Bùi Quốc Bảo, Chủ tịch Ủy ban nhân dân thị trấn Vân Sơn. Rất vinh dự được đón tiếp cô về đây phụ trách dự án quan trọng này."
Khánh Linh bắt tay ông, cố giữ vẻ chuyên nghiệp dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang cảm xúc. "Cảm ơn ông đã đón tiếp, thưa ông Chủ tịch. Tôi rất mong được hợp tác cùng chính quyền thị trấn để hoàn thành dự án này một cách tốt nhất."
"Chúng tôi đã sắp xếp một buổi họp giới thiệu dự án vào chiều nay, có sự tham dự của các bên liên quan, bao gồm cả nhà đầu tư chính — ông Hồ Xuân Trường, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Bất động sản Vân Sơn Land," ông Bảo thông báo. "Đây là một dự án có ý nghĩa vô cùng lớn đối với sự phát triển kinh tế của thị trấn chúng tôi trong những năm tới."
Cái tên Hồ Xuân Trường khiến Khánh Linh khẽ sững lại, một ký ức mơ hồ về người kỹ sư từng làm việc dưới quyền cha cô hiện lên trong tâm trí, dù cô không thể nhớ rõ chi tiết vì lúc đó cô còn quá nhỏ. Cô liếc nhìn Việt Hoàng, và nhận thấy ánh mắt anh cũng thoáng qua một vẻ căng thẳng khó che giấu khi nghe đến cái tên ấy.
Sau khi ông Bảo rời đi để chuẩn bị cho buổi họp chiều, Khánh Linh quay sang Việt Hoàng, giọng cô đầy lo lắng. "Anh có vẻ không thoải mái khi nghe đến tên ông Trường. Có chuyện gì em cần biết không?"
Việt Hoàng thở dài, ánh mắt anh nhìn ra xa về phía màn sương vẫn còn giăng kín thung lũng phía dưới thị trấn. "Ông Hồ Xuân Trường từng là kỹ sư giám sát công trình dưới quyền cha em, vào đúng thời điểm trước khi xảy ra thảm họa," anh nói, giọng anh trầm xuống. "Sau đó, ông ấy rời khỏi ngành xây dựng công, chuyển sang kinh doanh bất động sản, và giờ đây đã trở thành một trong những doanh nhân giàu có, có tầm ảnh hưởng nhất khu vực này."
"Anh nghĩ ông ấy có liên quan gì đến thảm họa năm đó không?" Khánh Linh hỏi thẳng, tim cô đập nhanh hơn khi nghĩ đến khả năng ấy.
"Anh không có bằng chứng cụ thể," Việt Hoàng đáp, giọng anh thận trọng. "Nhưng anh luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn trong cách toàn bộ trách nhiệm được đổ dồn lên vai cha em, trong khi những người khác liên quan trực tiếp đến quá trình thi công lại hoàn toàn không bị điều tra kỹ lưỡng. Anh đã định nói với em điều này từ lâu, nhưng chưa bao giờ có cơ hội, vì em rời khỏi Vân Sơn quá nhanh sau khi cha em mất."
Lời nói ấy khiến Khánh Linh cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào — vừa là nỗi đau cũ chưa từng nguôi ngoai, vừa là một tia hy vọng mong manh rằng, có lẽ, sự thật về cha cô chưa hoàn toàn được phơi bày.
"Em cần biết toàn bộ sự thật, dù nó có là gì đi nữa," cô nói, giọng cô kiên định dù đôi mắt đã ngấn lệ. "Cha em đã phải chịu đựng sự khinh miệt của cả thị trấn này trong hai năm cuối đời, và em đã sống mười lăm năm với nỗi ám ảnh rằng, có lẽ, chính cha em là người đã gây ra cái chết của mười bảy người vô tội."
Việt Hoàng đặt tay lên vai cô, ánh mắt anh đầy sự cảm thông chân thành. "Anh sẽ giúp em tìm ra sự thật, Linh à," anh nói. "Nhưng em cần chuẩn bị tinh thần, vì con đường phía trước có thể sẽ không hề dễ dàng, đặc biệt khi nó có thể đụng chạm đến những người đang nắm giữ quyền lực và tiền bạc lớn nhất ở thị trấn này."
Khánh Linh gật đầu, nhìn về phía màn sương vẫn còn bao phủ toàn bộ thung lũng phía dưới, nơi ẩn giấu khu chợ cổ Vân Sơn — nơi thảm họa đã xảy ra mười lăm năm trước, và giờ đây, cũng chính là trung tâm của dự án chỉnh trang mà cô được giao phụ trách. Cô biết, hành trình phía trước sẽ không chỉ là một dự án kiến trúc đơn thuần, mà còn là hành trình tìm lại sự thật đã bị chôn giấu quá lâu dưới lớp sương mù dày đặc của thị trấn quê hương mình.
Việt Hoàng đề nghị đưa cô đến khách sạn nhỏ nơi cô sẽ lưu trú trong suốt thời gian thực hiện dự án, băng qua những con phố quen thuộc mà Khánh Linh từng thuộc lòng từng viên đá lát đường thời thơ ấu. Nhưng giờ đây, nhiều thứ đã đổi thay — những dãy nhà gỗ cũ kỹ đã được thay thế bằng các công trình bê tông hiện đại nhưng lạc lõng, phá vỡ hoàn toàn nét kiến trúc đặc trưng mà cha cô từng dày công gìn giữ trong bản quy hoạch tổng thể đầu tiên của thị trấn.
"Nhiều thứ đã thay đổi nhiều quá," Khánh Linh nói khẽ, ánh mắt cô quét qua những công trình mới mọc lên chen chúc, thiếu quy hoạch. "Đây có phải là một phần lý do khiến dự án chỉnh trang lần này trở nên cấp thiết không?"
"Đúng vậy," Việt Hoàng đáp, giọng anh trầm xuống. "Sau thảm họa, chính quyền thị trấn đã nới lỏng nhiều quy định xây dựng để thu hút đầu tư, phục hồi kinh tế nhanh chóng. Nhưng hậu quả là, khu phố cổ giờ đây trở thành một mớ hỗn độn giữa cũ và mới, giữa an toàn và liều lĩnh. Dự án lần này được kỳ vọng sẽ chỉnh đốn lại tất cả, nhưng anh lo ngại, nếu không cẩn thận, nó có thể lặp lại chính những sai lầm đã dẫn đến thảm họa năm xưa."
Khi họ đến trước cửa khách sạn nhỏ, Việt Hoàng dừng lại, ánh mắt anh nghiêm túc nhìn Khánh Linh. "Chiều nay, trong buổi họp giới thiệu dự án, em nên quan sát kỹ phản ứng của ông Hồ Xuân Trường khi nhắc đến khu vực địa chất cũ," anh nói. "Anh đã cố gắng đưa vào báo cáo khảo sát sơ bộ một số cảnh báo về nền đất yếu, nhưng luôn bị gạt bỏ với lý do 'không cần thiết, gây tốn kém, chậm tiến độ.' Anh cần em, với vị trí kiến trúc sư trưởng, ủng hộ tiếng nói của anh trong việc này."
"Em hứa sẽ xem xét kỹ lưỡng mọi báo cáo kỹ thuật, không để bất kỳ áp lực nào ảnh hưởng đến sự an toàn của dự án," Khánh Linh đáp, giọng cô kiên quyết. "Đó là điều tối thiểu em có thể làm, không chỉ vì trách nhiệm nghề nghiệp, mà còn vì chính những gì cha em đã phải trả giá."
Việt Hoàng gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm thoáng qua trên gương mặt anh. "Anh tin em sẽ làm được, Linh à," anh nói. "Chào mừng em trở về Vân Sơn, dù anh biết, đây không phải là một sự trở về dễ dàng."